Thành Phố Sau Màn Sương
8 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Thành Phố Sau Màn Sương

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Cuộc khảo sát địa chất bổ sung bắt đầu vào sáng sớm hai ngày sau cuộc họp căng thẳng với Hồ Xuân Trường. Việt Hoàng dẫn theo một đội kỹ thuật nhỏ gồm ba người, mang theo các thiết bị đo đạc hiện đại — máy khoan lấy mẫu đất, thiết bị đo độ ẩm và độ chặt của nền đất, cùng hệ thống định vị GPS chính xác cao để lập bản đồ chi tiết khu vực.

Khánh Linh có mặt từ sớm để theo dõi quá trình khảo sát, dù không phải chuyên môn của mình, cô vẫn muốn tận mắt chứng kiến từng bước một trong hành trình tìm kiếm sự thật này. Màn sương buổi sáng vẫn còn giăng kín, khiến khung cảnh khu đất trống nơi từng là chợ cổ Vân Sơn trở nên vừa quen thuộc vừa xa lạ, như một vùng đất đóng băng thời gian.

"Chúng ta sẽ khoan lấy mẫu ở năm điểm khác nhau trong khu vực, tập trung vào nơi từng xảy ra sạt lở," Việt Hoàng giải thích với Khánh Linh khi đội của anh bắt đầu công việc. "Việc này sẽ cho chúng ta dữ liệu chi tiết về thành phần đất, độ ổn định, và khả năng chịu tải ở nhiều độ sâu khác nhau."

Khi mũi khoan đầu tiên bắt đầu hoạt động, xuyên qua lớp đất mặt để lấy mẫu ở độ sâu ba mét, Việt Hoàng chăm chú theo dõi từng chỉ số hiển thị trên thiết bị đo đạc. "Đây rồi," anh nói khẽ, giọng anh căng thẳng khi nhìn vào màn hình kết quả. "Độ ẩm của lớp đất sét ở độ sâu này cao bất thường, cao hơn nhiều so với mức an toàn cho phép đối với việc xây dựng công trình phía trên."

"Điều đó có nghĩa là gì trong thực tế?" Khánh Linh hỏi, dù cô đã có phần hiểu được ý nghĩa nghiêm trọng của những con số ấy.

"Có nghĩa là, lớp đất này rất dễ bị trượt, đặc biệt khi có thêm tải trọng từ các công trình xây dựng phía trên, hoặc khi lượng nước ngầm tăng đột biến trong mùa mưa," Việt Hoàng giải thích, giọng anh nghiêm trọng. "Đây chính xác là điều kiện đã dẫn đến thảm họa mười lăm năm trước, và báo cáo khảo sát chính thức của Vân Sơn Land hoàn toàn không đề cập đến vấn đề này."

Suốt cả buổi sáng, đội khảo sát tiếp tục lấy mẫu ở các điểm khác nhau, và kết quả đều cho thấy những dấu hiệu đáng lo ngại tương tự. Đến trưa, khi họ đang chuẩn bị chuyển sang điểm khảo sát thứ tư, một chiếc xe bán tải sang trọng dừng lại gần khu vực, và một người đàn ông trong bộ đồ công sở bước xuống, tự giới thiệu là đại diện pháp lý của Vân Sơn Land.

"Xin lỗi, các vị có giấy phép chính thức cho hoạt động khảo sát này không?" người đàn ông hỏi, giọng ông có phần cứng nhắc, quan liêu.

"Chúng tôi đã được sự đồng ý chính thức từ Ủy ban nhân dân thị trấn, cùng với sự chấp thuận của ông Hồ Xuân Trường trong cuộc họp hai ngày trước," Khánh Linh đáp, cố giữ giọng điềm tĩnh dù cảm nhận được sự khiêu khích ẩn sau câu hỏi ấy.

"Tôi cần xem văn bản chính thức, thưa cô," người đàn ông nói, giọng ông vẫn giữ vẻ lịch sự bề ngoài nhưng đầy tính đe dọa ngầm. "Chúng tôi có trách nhiệm đảm bảo mọi hoạt động trên khu đất thuộc quyền quản lý của công ty đều tuân thủ đúng quy trình pháp lý."

Khánh Linh xuất trình văn bản chấp thuận, dù trong lòng không khỏi cảm thấy khó chịu trước sự can thiệp không cần thiết này. Người đại diện xem xét kỹ lưỡng từng chi tiết trên văn bản, thậm chí còn chụp ảnh lại, trước khi miễn cưỡng gật đầu cho phép đội khảo sát tiếp tục công việc.

"Đây rõ ràng là một hành động nhằm gây áp lực, khiến chúng ta cảm thấy đang bị giám sát chặt chẽ," Việt Hoàng nói khẽ với Khánh Linh sau khi người đại diện rời đi. "Anh nghĩ, họ đang cố gắng tìm bất kỳ lý do gì để có thể đình chỉ hoặc trì hoãn cuộc khảo sát này."

"Chúng ta càng cần phải nhanh chóng và cẩn thận hơn," Khánh Linh đáp, ánh mắt cô kiên định. "Nếu họ thực sự lo sợ kết quả khảo sát của chúng ta, điều đó chỉ càng chứng minh rằng chúng ta đang đi đúng hướng."

Trong lúc chờ đội khảo sát chuyển sang điểm đo thứ tư, một trong những kỹ thuật viên trẻ trong đội của Việt Hoàng, tên là Phong, tiến đến gần anh với vẻ mặt băn khoăn. "Anh Hoàng, em có phát hiện một điều kỳ lạ," cậu nói, chỉ vào một khu vực nhỏ gần rìa bãi đất trống. "Có vẻ như đất ở khu vực này đã từng được san lấp lại gần đây, không phải là lớp đất tự nhiên nguyên trạng."

Việt Hoàng bước đến, quan sát kỹ khu vực mà Phong chỉ ra. Đúng như nhận xét của cậu, có một mảng đất với kết cấu khác biệt rõ rệt so với xung quanh, dấu hiệu của việc san lấp nhân tạo trong thời gian tương đối gần đây. "Đánh dấu vị trí này lại, chúng ta sẽ lấy thêm một mẫu khảo sát riêng ở đây," anh chỉ đạo, giọng anh đầy sự tò mò xen lẫn cảnh giác.

Khánh Linh, đứng quan sát từ xa, tiến lại gần khi thấy sự chú ý bất thường của đội khảo sát. "Có chuyện gì vậy?" cô hỏi.

"Có vẻ như khu vực này đã bị can thiệp, san lấp lại trong thời gian gần đây," Việt Hoàng giải thích, giọng anh nghiêm trọng. "Anh không chắc lý do là gì, nhưng bất kỳ sự can thiệp nào vào hiện trường cũ đều đáng để chúng ta lưu tâm, đặc biệt trong bối cảnh điều tra này."

Kết quả mẫu đất lấy từ khu vực san lấp cho thấy một điều đáng ngạc nhiên — dưới lớp đất mới, các kỹ thuật viên phát hiện một đoạn ống bê tông đã vỡ nát, có khả năng là tàn tích còn sót lại từ chính hệ thống thoát nước cũ đã gây ra thảm họa mười lăm năm trước, chưa từng được dọn dẹp hoàn toàn trong quá trình khắc phục hậu quả.

"Đây có thể là bằng chứng vật lý quan trọng," Việt Hoàng nói, cẩn thận chụp ảnh lại đoạn ống vỡ từ nhiều góc độ khác nhau trước khi thu thập mẫu để phân tích thêm. "Nếu chúng ta có thể xác định được đường kính chính xác của đoạn ống này, so sánh với thông số trong bản vẽ gốc của cha em, đó sẽ là bằng chứng vật chất bổ sung, không chỉ dựa vào giấy tờ hay lời kể của nhân chứng."

Khánh Linh cảm thấy một sự phấn khích xen lẫn hồi hộp trước phát hiện bất ngờ này. "Chúng ta cần bảo quản đoạn ống này thật cẩn thận," cô nói. "Nó có thể là mắt xích kết nối giữa bằng chứng giấy tờ và hiện trường thực tế."

Buổi chiều hôm đó, khi đội khảo sát hoàn tất việc lấy mẫu ở tất cả năm điểm đã định, Việt Hoàng mang các mẫu đất về phòng thí nghiệm nhỏ mà anh đã thuê riêng ở một thị trấn lân cận, để tránh mọi nghi ngờ về việc kết quả có thể bị can thiệp nếu sử dụng phòng thí nghiệm địa phương có liên hệ với chính quyền hoặc doanh nghiệp.

"Anh sẽ mất khoảng ba đến bốn ngày để có kết quả phân tích đầy đủ," anh nói với Khánh Linh khi họ cùng nhau đóng gói các mẫu đất cẩn thận vào những hộp niêm phong chuyên dụng. "Trong lúc chờ đợi, anh nghĩ chúng ta nên tìm cách xác minh thêm về những gì đã xảy ra với hồ sơ lưu trữ chính thức tại phòng quản lý xây dựng của thị trấn."

"Em cũng đang nghĩ đến điều đó," Khánh Linh đáp. "Nếu chúng ta có thể chứng minh được sự khác biệt cụ thể giữa bản vẽ gốc mà ông Thịnh đưa cho chúng ta, và bản vẽ hiện đang được lưu trữ chính thức, đó sẽ là bằng chứng không thể chối cãi về việc đã có sự đánh tráo tài liệu."

Việt Hoàng gật đầu đồng tình, nhưng ánh mắt anh thoáng qua một sự lo lắng khó che giấu. "Anh chỉ mong, chúng ta có thể tìm ra đủ bằng chứng trước khi họ kịp nhận ra mức độ nghiêm trọng của những gì chúng ta đang điều tra, và tìm cách xóa bỏ mọi dấu vết còn sót lại."

Khánh Linh nhìn về phía màn sương đang dần buông xuống thung lũng khi hoàng hôn đến gần, cảm nhận được một sự cấp bách mới đang thúc đẩy mọi hành động của mình. Cô biết, thời gian không còn nhiều, và mỗi ngày trôi qua đều có thể là cơ hội để những kẻ đang che giấu sự thật tìm cách xóa sạch mọi dấu vết còn lại của một thảm kịch đã kéo dài suốt mười lăm năm.

Tối hôm đó, khi Khánh Linh trở về khách sạn, cô nhận được cuộc gọi từ ông Kiều Xuân Thịnh, giọng ông có phần lo lắng khác thường. "Cháu Linh, bác chỉ muốn báo cho cháu biết, chiều nay có một người lạ mặt đến hỏi thăm hàng xóm về bác, hỏi xem gần đây bác có tiếp khách lạ nào không," ông nói, giọng ông run run. "Bác nghĩ, có lẽ họ đã bắt đầu nghi ngờ về cuộc gặp gỡ của chúng ta."

Tin tức ấy khiến Khánh Linh không khỏi lo lắng cho sự an toàn của ông. "Bác có cần cháu sắp xếp gì để bảo vệ bác không?" cô hỏi, giọng cô đầy quan tâm.

"Bác đã sống một mình nhiều năm, không có gì để mất nhiều nữa," ông Thịnh đáp, giọng ông vẫn giữ được sự bình thản đáng ngạc nhiên. "Nhưng cháu, và cả cậu Hoàng, hãy cẩn thận hơn. Đừng để họ có cơ hội tìm ra chúng ta đã trao đổi những gì."

Cuộc gọi ấy khiến Khánh Linh nhận thức rõ ràng hơn về mức độ nguy hiểm đang dần bủa vây xung quanh cuộc điều tra của mình, nhưng thay vì lùi bước, nó chỉ càng khiến cô thêm quyết tâm phải nhanh chóng thu thập đầy đủ bằng chứng trước khi mọi thứ có thể trở nên quá muộn.

Đã sao chép liên kết chương