Thành Phố Sau Màn Sương
9 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Thành Phố Sau Màn Sương

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Đúng mười một ngày sau khi phương án gia cố khẩn cấp được phê duyệt, đội thi công hoàn tất toàn bộ hệ thống neo đất tại khu vực taluy nhạy cảm, sớm hơn ba ngày so với kế hoạch dự kiến. Buổi nghiệm thu diễn ra vào một sáng sớm nhiều sương, với sự có mặt của đoàn kiểm định độc lập, đại diện chính quyền địa phương, và cả những người dân sống gần khu vực từng xảy ra thảm họa mười lăm năm trước.

"Toàn bộ hệ thống neo đất đạt và vượt tiêu chuẩn an toàn đề ra," trưởng đoàn kiểm định tuyên bố, giọng ông đầy sự hài lòng khi trình bày kết quả trước những người có mặt. "Đây là một trong những công trình gia cố địa chất được thực hiện cẩn trọng, bài bản nhất mà tôi từng được chứng kiến trong suốt sự nghiệp của mình."

Khánh Linh đứng lặng người trong giây lát, cảm xúc dâng trào khó có thể diễn tả thành lời. Việt Hoàng, đứng cạnh cô, nhẹ nhàng siết lấy tay cô. "Chúng ta đã làm được," anh thì thầm, ánh mắt anh không giấu được niềm tự hào lẫn xúc động.

Ông Bùi Quốc Bảo, phát biểu trước đông đảo người dân tụ họp chứng kiến buổi nghiệm thu, không giấu được sự xúc động. "Mười lăm năm trước, nơi này từng chôn vùi biết bao hy vọng, biết bao niềm tin. Hôm nay, chính nơi đây, chúng ta đã xây dựng lại một nền móng vững chắc hơn, không chỉ bằng bê tông cốt thép, mà bằng cả sự trung thực, minh bạch." Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã, xen lẫn cả những giọt nước mắt của nhiều người từng mất người thân trong thảm họa năm xưa.

Tuy nhiên, niềm vui ấy không kéo dài được bao lâu. Ngay chiều hôm đó, Khánh Linh nhận được cuộc gọi từ ông Nguyễn Trọng Hải với một tin tức khiến cô không khỏi lo lắng. "Hồ Xuân Trường đã được tại ngoại chờ xét xử, với lý do sức khỏe và chưa có tiền án tiền sự," ông Hải thông báo, giọng ông có phần dè dặt. "Tôi cần cô biết trước, để không bị động nếu ông ta có bất kỳ động thái nào."

"Ông ta được tại ngoại?" Khánh Linh hỏi lại, không giấu được sự bất ngờ pha lẫn bất an. "Sau tất cả những gì đã được chứng minh, sau lời khai của cả ông Tiến lẫn những bằng chứng khoa học không thể chối cãi?"

"Quy trình pháp lý vẫn phải được tuân thủ, cô Linh à," ông Hải giải thích, giọng ông kiên nhẫn. "Tại ngoại không có nghĩa là vô tội, chỉ là chưa bị tạm giam trong thời gian chờ xét xử chính thức. Nhưng tôi khuyên cô nên hết sức thận trọng, vì một người như Hồ Xuân Trường, khi còn tự do, vẫn có thể gây ra nhiều rắc rối bằng những cách khác."

Lời cảnh báo ấy nhanh chóng trở thành hiện thực chỉ vài ngày sau, khi Khánh Linh nghe tin Hồ Xuân Trường đã tổ chức một buổi gặp gỡ riêng với một nhóm nhỏ cổ đông của Vân Sơn Land, trong đó có cả ông Lương Đình Khải, để bàn bạc về việc "xem xét lại tính hợp lý" của phương án thiết kế mới mà Khánh Linh đang triển khai, viện dẫn chi phí phát sinh và thời gian kéo dài như những lý do chính đáng.

"Ông ta đang cố gắng gây dựng lại ảnh hưởng, dù đang trong thời gian chờ xét xử," Việt Hoàng nhận định khi hai người cùng bàn bạc về diễn biến mới này. "Có vẻ như ông ta không có ý định từ bỏ dễ dàng, mà đang tìm cách chuyển hướng cuộc chiến từ pháp lý sang mặt trận truyền thông và quan hệ với các cổ đông."

Đúng như dự đoán, vài ngày sau, một bài phỏng vấn của Hồ Xuân Trường bất ngờ xuất hiện trên một tờ báo địa phương, trong đó ông ta, dù không phủ nhận hoàn toàn trách nhiệm, cố gắng xây dựng hình ảnh bản thân như một nạn nhân của "áp lực dư luận quá mức," đồng thời đặt nghi vấn về năng lực điều hành của một kiến trúc sư trẻ tuổi như Khánh Linh đối với một dự án có quy mô và tầm ảnh hưởng lớn như vậy.

"Đây rõ ràng là một chiến dịch có tính toán, nhằm làm lung lay niềm tin của công chúng và các cổ đông vào em," Việt Hoàng nói, giọng anh không giấu được sự phẫn nộ khi đọc bài báo. "Ông ta đang cố gắng tận dụng mọi công cụ còn lại trong tay, dù đã mất đi vị trí lãnh đạo chính thức."

Khánh Linh, dù trong lòng không khỏi tức giận trước những lời lẽ xuyên tạc, vẫn cố giữ được sự bình tĩnh cần thiết. "Em sẽ không để bản thân bị cuốn vào một cuộc chiến truyền thông vô nghĩa," cô nói, giọng cô kiên định. "Cách tốt nhất để đáp trả những lời cáo buộc vô căn cứ ấy, chính là để công trình, để kết quả thực tế của dự án tự lên tiếng."

Cô quyết định tổ chức một buổi họp báo công khai, mời toàn bộ giới truyền thông cùng các cổ đông của Vân Sơn Land đến tận công trường, để họ tự mắt chứng kiến toàn bộ quy trình thi công minh bạch, cùng những kết quả kiểm định khoa học rõ ràng mà đội ngũ của cô đã dày công xây dựng suốt nhiều tháng qua.

Buổi họp báo diễn ra thành công ngoài mong đợi, khi nhiều phóng viên và cổ đông, sau khi tận mắt chứng kiến hệ thống gia cố hiện đại cùng quy trình giám sát chặt chẽ, đã bày tỏ sự tin tưởng, ủng hộ rõ rệt đối với hướng đi mà Khánh Linh đang theo đuổi. Ông Bùi Quốc Bảo, phát biểu kết thúc buổi họp, khẳng định chắc nịch: "Hội đồng quản trị hoàn toàn tin tưởng, ủng hộ tuyệt đối vai trò lãnh đạo kỹ thuật của kiến trúc sư Bạch Khánh Linh đối với dự án này."

Dù vậy, Khánh Linh và Việt Hoàng đều hiểu rằng, đây mới chỉ là một chiến thắng nhỏ trong một cuộc chiến còn dai dẳng phía trước. "Ông ta sẽ không dừng lại ở đây," Khánh Linh nói vào tối hôm đó, khi cả hai cùng ngồi bên nhau nhìn ra khu công trường đang chìm dần trong màn sương mỏng buổi tối. "Một người như Hồ Xuân Trường, khi bị dồn đến đường cùng, thường sẽ tìm mọi cách để phản kháng, kể cả những cách nguy hiểm nhất."

Đúng lúc ấy, điện thoại của Việt Hoàng đổ chuông, là cuộc gọi khẩn từ đài khí tượng thủy văn khu vực mà anh vẫn thường xuyên phối hợp theo dõi. Nghe xong cuộc gọi, gương mặt anh trở nên nghiêm trọng hẳn. "Đợt áp thấp nhiệt đới đã chính thức mạnh lên thành một cơn bão nhiệt đới nhỏ," anh nói, giọng anh trầm xuống. "Dự báo mới nhất cho thấy, nó có khả năng đổ bộ trực tiếp vào khu vực miền núi phía Bắc, bao gồm cả Vân Sơn, sớm hơn nhiều so với những gì chúng ta từng dự đoán ban đầu — chỉ trong vòng năm đến bảy ngày tới."

Tin tức ấy khiến cả hai không khỏi lặng người trong giây lát. Công trình gia cố tuy đã hoàn thành, nhưng vẫn cần thêm thời gian để đất và các kết cấu neo giữ ổn định hoàn toàn theo đúng chu kỳ tự nhiên. Một cơn bão thực sự, đến sớm hơn dự kiến, sẽ là phép thử khắc nghiệt nhất cho tất cả những nỗ lực mà họ đã dày công xây dựng suốt nhiều tháng qua.

"Chúng ta cần chuẩn bị cho tình huống xấu nhất," Khánh Linh nói, giọng cô lấy lại sự quyết đoán quen thuộc dù ánh mắt cô vẫn còn thoáng chút lo âu. "Không chỉ về mặt kỹ thuật công trình, mà cả phương án ứng phó, sơ tán cho người dân sống gần khu vực nguy hiểm, phòng khi điều tồi tệ nhất thực sự xảy ra."

Việt Hoàng gật đầu, siết chặt tay cô như một lời cam kết thầm lặng. "Dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt," anh nói. "Giống như chúng ta đã luôn làm, kể từ ngày em quay trở lại Vân Sơn."

Ngay sáng hôm sau, Khánh Linh triệu tập một cuộc họp khẩn cấp với toàn thể ban quản lý dự án, chính quyền thị trấn, cùng đại diện các tổ dân phố sống gần khu vực taluy. "Chúng ta có chưa đầy một tuần để hoàn tất phương án ứng phó," cô mở đầu, giọng cô dứt khoát, không để lộ chút do dự nào. "Tôi đề nghị lập ngay danh sách các hộ dân cần ưu tiên sơ tán nếu mưa lớn vượt ngưỡng cảnh báo, đồng thời bố trí sẵn các điểm trú tránh an toàn, đủ sức chứa cho toàn bộ khu vực nguy cơ cao."

Ông Bùi Quốc Bảo lập tức chỉ đạo huy động thêm nhân lực, phương tiện từ các đơn vị lân cận, trong khi Việt Hoàng cùng đội kỹ thuật của mình tiến hành lắp đặt thêm một loạt cảm biến cảnh báo sớm dọc theo toàn bộ tuyến taluy, kết nối trực tiếp với hệ thống loa phát thanh của thị trấn để có thể phát cảnh báo tức thời nếu phát hiện dấu hiệu bất thường.

Tin tức về cơn bão sắp đổ bộ nhanh chóng lan khắp Vân Sơn, khơi dậy trong lòng nhiều người dân, đặc biệt là những ai từng trải qua thảm họa mười lăm năm trước, một nỗi lo âu khó tránh khỏi. Bà Út Sương, khi nghe tin, tất tả chạy sang tìm Khánh Linh, ánh mắt bà không giấu được sự bất an. "Cháu à, liệu công trình gia cố có thực sự chịu được không?" bà hỏi, giọng bà run run.

"Đội ngũ kỹ thuật đã kiểm định kỹ lưỡng, đạt và vượt tiêu chuẩn an toàn, thưa bà," Khánh Linh đáp, nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc của bà cụ để trấn an. "Nhưng cháu và anh Hoàng cũng sẽ không chủ quan. Chúng cháu đang chuẩn bị đầy đủ phương án dự phòng, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho tất cả mọi người, dù tình huống xấu nhất có xảy ra hay không."

Lời trấn an ấy, dù không thể xóa tan hoàn toàn nỗi lo lắng đang len lỏi khắp thị trấn, cũng phần nào giúp người dân yên tâm hơn khi chứng kiến sự chuẩn bị nghiêm túc, khẩn trương của Khánh Linh cùng toàn bộ đội ngũ dự án — một sự tương phản rõ rệt so với sự thờ ơ, che giấu đã từng dẫn đến thảm kịch của mười lăm năm về trước.

Ngoài kia, màn sương đêm dần dày đặc hơn, phủ kín lấy cả thị trấn nhỏ đang chuẩn bị bước vào một thử thách mới, khắc nghiệt hơn tất cả những gì họ từng phải đối mặt kể từ khi bắt đầu hành trình tìm lại sự thật cho quá khứ.

Đã sao chép liên kết chương