Chương 13
Chương 13 — Thành Phố Sau Màn Sương
Hai ngày sau, khi Khánh Linh đang làm việc tại văn phòng dự án, cô nhận được một cuộc gọi hoảng hốt từ con gái ông Kiều Xuân Thịnh, người sống cách đó không xa và thường xuyên ghé thăm cha mình. "Cô Linh, cha tôi... nhà cha tôi vừa bị đột nhập," cô nói, giọng cô run rẩy. "Ông ấy không sao, nhưng rất hoảng sợ, và tôi nghĩ, có ai đó đã cố tình tìm kiếm thứ gì đó trong nhà ông."
Khánh Linh và Việt Hoàng lập tức lái xe đến nhà ông Thịnh. Khi họ đến nơi, cảnh tượng hỗn loạn hiện ra trước mắt — ngăn kéo bị lục tung, sách vở vương vãi khắp sàn nhà, chiếc tủ gỗ nơi ông từng cất giữ bản vẽ gốc đã bị phá khóa cưỡng ép.
Ông Thịnh ngồi run rẩy trên ghế, con gái ông đang cố gắng trấn an ông bằng một tách trà nóng. "Họ đến vào giữa đêm, khi tôi đang ngủ," ông kể, giọng ông vẫn còn hoảng loạn. "Tôi tỉnh giấc vì tiếng động, nhưng khi tôi ra đến phòng khách, chúng đã chạy mất, chỉ để lại căn nhà bị lục soát tan hoang như thế này."
"Bác có bị thương không?" Khánh Linh hỏi, giọng cô đầy lo lắng chân thành.
"Không, tôi chỉ sợ hãi thôi," ông Thịnh đáp, cố gắng trấn tĩnh lại. "Nhưng cô Linh, tôi nghĩ chúng đang tìm kiếm bất kỳ bằng chứng nào khác mà tôi có thể còn giữ, ngoài bản vẽ tôi đã đưa cho cô."
Việt Hoàng cẩn thận kiểm tra lại chiếc tủ gỗ bị phá khóa, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào có thể giúp xác định phương thức đột nhập. "Ổ khóa này bị phá bằng một dụng cụ chuyên dụng, không phải loại công cụ mà một tên trộm vặt thông thường sẽ sử dụng," anh nhận xét, giọng anh nghiêm trọng. "Đây là dấu hiệu của những kẻ có kinh nghiệm, được trang bị đầy đủ, hành động có tổ chức."
Con gái ông Thịnh, vẫn còn chưa hết bàng hoàng, kể lại rằng bà đã cố gắng gọi điện cho cha mình liên tục vào tối hôm trước nhưng không có ai bắt máy, và khi bà ghé qua vào sáng sớm hôm nay để kiểm tra, đã phát hiện toàn bộ cảnh tượng hỗn loạn này. "Cháu nghĩ, nếu cháu không đến sớm, không biết chuyện gì sẽ còn xảy ra nữa," bà nói, giọng bà run rẩy vì lo sợ cho sự an toàn của cha mình.
"Chúng tôi sẽ đảm bảo bác được bảo vệ đầy đủ từ giờ trở đi," Khánh Linh nói, nắm lấy tay ông Thịnh trong một cử chỉ an ủi chân thành. "Bác đã hy sinh quá nhiều vì sự thật này rồi, cháu không thể để bác phải gánh chịu thêm bất kỳ nguy hiểm nào nữa."
Đội pháp y dành hơn hai giờ đồng hồ để thu thập dấu vết tại hiện trường, dù kết quả sơ bộ cho thấy những kẻ đột nhập đã rất cẩn thận, đeo găng tay và có khả năng đã sử dụng những lối đi tắt qua khu vườn phía sau để tránh camera an ninh của những ngôi nhà lân cận.
May mắn thay, vì Khánh Linh và Việt Hoàng đã cẩn thận sao chụp và lưu trữ bản vẽ gốc một cách an toàn ngay từ đầu, việc mất đi bản gốc — nếu thực sự đã bị lấy đi — sẽ không làm mất hoàn toàn giá trị chứng cứ, dù chắc chắn sẽ gây khó khăn hơn cho quá trình giám định chính thức mà đoàn thanh tra đang tiến hành.
"Đây là một hành động vô cùng liều lĩnh và nguy hiểm," Việt Hoàng nói, giọng anh đầy phẫn nộ khi xem xét hiện trường. "Họ đang ngày càng tuyệt vọng, sẵn sàng phạm pháp công khai hơn để cố gắng xóa bỏ mọi dấu vết còn sót lại."
Khánh Linh lập tức báo cáo vụ việc cho công an và cả đoàn thanh tra, những người ngay lập tức cử người đến hiện trường để thu thập dấu vết, dù họ cũng thừa nhận, khả năng tìm ra thủ phạm cụ thể là không cao, do những kẻ đột nhập đã hành động rất chuyên nghiệp, không để lại dấu vân tay hay bằng chứng vật lý rõ ràng nào.
"Chúng ta cần đảm bảo an toàn cho tất cả các nhân chứng quan trọng," ông Nguyễn Trọng Hải nói khi đến hiện trường, giọng ông nghiêm trọng. "Tôi sẽ đề xuất với cơ quan chức năng về việc bố trí bảo vệ tạm thời cho những người đã cung cấp lời khai quan trọng trong vụ việc này, bao gồm cả ông Thịnh, bà Út Sương, và cả cô, cô Linh."
Dù cảm kích trước sự quan tâm ấy, Khánh Linh không khỏi cảm thấy nặng nề trước mức độ nguy hiểm mà cuộc điều tra đang mang lại cho những người xung quanh cô — những người vốn dĩ chỉ muốn sống một cuộc đời bình yên, giờ đây lại phải đối mặt với những rủi ro không đáng có chỉ vì đã can đảm nói ra sự thật.
"Bác Thịnh, cháu thực sự xin lỗi vì đã kéo bác vào tình huống nguy hiểm này," Khánh Linh nói, giọng cô đầy áy náy khi ngồi cạnh ông trong lúc đội pháp y thu thập dấu vết.
"Đừng xin lỗi, cháu à," ông Thịnh đáp, dù giọng ông vẫn còn run nhưng ánh mắt ông kiên định. "Tôi đã chọn giữ im lặng suốt mười lăm năm, và điều đó cũng gây ra không ít đau khổ cho những người khác. Giờ đây, dù có nguy hiểm đến đâu, tôi tin, đây là con đường đúng đắn duy nhất."
Buổi tối hôm đó, sau khi đảm bảo ông Thịnh được chuyển đến ở tạm cùng con gái với sự giám sát an ninh cẩn thận hơn, Khánh Linh và Việt Hoàng ngồi lại với nhau tại văn phòng dự án, cả hai đều thấm mệt sau một ngày dài đầy căng thẳng.
"Chúng ta đang tiến rất gần đến sự thật, đủ gần để khiến họ phải hành động liều lĩnh như vậy," Việt Hoàng nhận định, giọng anh trầm ngâm. "Nhưng điều đó cũng có nghĩa là, mức độ nguy hiểm sẽ tiếp tục leo thang trong những ngày tới."
"Em không hối hận vì đã bắt đầu hành trình này," Khánh Linh nói, giọng cô kiên định dù gương mặt cô hiện rõ sự mệt mỏi. "Nhưng em lo lắng cho tất cả những người đã tin tưởng, giúp đỡ em trên con đường này. Em không muốn bất kỳ ai phải chịu tổn thương vì quyết định của mình."
Việt Hoàng nắm lấy tay cô, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu sâu sắc. "Mỗi người trong chúng ta đều tự nguyện chọn con đường này, Linh à, vì tất cả đều tin vào giá trị của sự thật và công lý," anh nói. "Đó không phải là gánh nặng riêng em phải mang, mà là trách nhiệm chung của tất cả những ai đã chứng kiến sự bất công kéo dài suốt mười lăm năm qua."
Ngày hôm sau, tin tức về vụ đột nhập nhà ông Thịnh lan truyền nhanh chóng khắp thị trấn nhỏ bé, khơi dậy một làn sóng phẫn nộ bất ngờ trong cộng đồng. Nhiều người dân, trước đây vẫn còn hoài nghi hoặc thờ ơ với cuộc điều tra của Khánh Linh, giờ đây bắt đầu lên tiếng ủng hộ công khai, nhận ra rằng, mức độ liều lĩnh của những kẻ đứng sau vụ việc chỉ càng chứng minh có điều gì đó nghiêm trọng đang bị che giấu.
Bà Út Sương, khi nghe tin, đích thân đến thăm ông Thịnh, mang theo một ít đồ ăn tự nấu để động viên tinh thần ông. "Chúng ta đã chịu đựng trong im lặng quá lâu rồi," bà nói với ông, giọng bà đầy quyết tâm. "Đã đến lúc cả thị trấn này cùng nhau lên tiếng, không để bất kỳ ai phải đơn độc đối mặt với những kẻ có quyền lực nữa."
Tinh thần đoàn kết bất ngờ ấy lan tỏa nhanh chóng, khi một nhóm người dân tự phát quyết định tổ chức canh gác luân phiên quanh nhà những nhân chứng quan trọng trong vụ việc, đảm bảo an toàn cho họ trong khi chờ đợi kết luận chính thức từ đoàn thanh tra. Khánh Linh, khi chứng kiến sự ủng hộ bất ngờ này, không khỏi xúc động trước tình người ấm áp đang dần được khơi dậy giữa những đau thương của quá khứ.
"Em chưa từng nghĩ, mọi chuyện lại có thể diễn biến theo hướng này," cô nói với Việt Hoàng khi họ cùng chứng kiến một nhóm người dân tình nguyện dựng lều canh gác tạm thời gần nhà ông Thịnh. "Dường như, chính sự liều lĩnh của kẻ thù lại đang vô tình đoàn kết cả thị trấn lại với nhau."
"Đôi khi, bóng tối càng dày đặc, ánh sáng của sự đoàn kết lại càng tỏa sáng rõ ràng hơn," Việt Hoàng đáp, ánh mắt anh nhìn về phía những người dân đang tận tụy canh gác trong màn sương đêm lạnh giá. "Anh tin, đây chính là dấu hiệu cho thấy, công lý đang dần chiến thắng, dù con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách."
Khánh Linh mang theo vài phần bánh nóng đến chia sẻ với những người đang canh gác, cảm ơn từng người một vì sự tận tụy của họ. Một người đàn ông lớn tuổi trong nhóm, người từng mất anh trai trong trận sạt lở năm xưa, nắm chặt tay cô, ánh mắt ông đầy xúc động. "Cảm ơn cháu, vì đã không bỏ cuộc," ông nói. "Cả thị trấn này đã chờ đợi sự thật quá lâu rồi."
Đứng giữa đám đông những người dân bình dị nhưng kiên định ấy, Khánh Linh cảm nhận được một sức mạnh tập thể to lớn đang dần hình thành, vượt xa những gì cô từng tưởng tượng khi bắt đầu hành trình đơn độc tìm kiếm sự thật cho cha mình. Giờ đây, đó không còn là cuộc chiến của riêng cô nữa, mà đã trở thành nguyện vọng chung của cả một cộng đồng khao khát công lý, một cộng đồng đã chờ đợi quá lâu để được nhìn thấy sự thật cuối cùng cũng tìm được đường ra ánh sáng, sau ngần ấy năm chìm trong im lặng và nghi ngờ.