Thành Phố Sau Màn Sương
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Thành Phố Sau Màn Sương

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Đoàn thanh tra từ Sở Xây dựng cấp tỉnh đến Vân Sơn đúng như lịch trình đã thông báo, gồm bốn thành viên do ông Nguyễn Trọng Hải, một kỹ sư trưởng dày dạn kinh nghiệm, dẫn đầu. Khánh Linh và Việt Hoàng dành trọn buổi sáng đầu tiên để trình bày toàn bộ hồ sơ, bằng chứng đã thu thập được, từ báo cáo khảo sát địa chất độc lập, đến những phát hiện về sự bất thường trong hồ sơ lưu trữ chính thức.

"Đây là một bộ hồ sơ rất chi tiết và có tính hệ thống cao," ông Hải nhận xét sau khi xem xét kỹ lưỡng tất cả tài liệu được trình bày, giọng ông nghiêm túc, chuyên nghiệp. "Chúng tôi sẽ tiến hành khảo sát thực địa độc lập của riêng đoàn, cũng như xác minh lại toàn bộ hồ sơ lưu trữ tại phòng quản lý xây dựng thị trấn, trước khi đưa ra kết luận chính thức."

Buổi chiều, khi đoàn thanh tra tiến hành khảo sát thực địa tại khu vực dự án, Hồ Xuân Trường bất ngờ xuất hiện cùng với đội ngũ luật sư riêng của mình, cố gắng can thiệp vào quá trình làm việc của đoàn thanh tra bằng cách liên tục đưa ra những câu hỏi, ý kiến phản biện về tính xác thực của các bằng chứng mà Khánh Linh đã cung cấp.

"Tôi cho rằng, những cáo buộc này chủ yếu dựa trên lời khai của những nhân chứng đã lớn tuổi, trí nhớ có thể không còn chính xác sau mười lăm năm, cùng với những suy diễn thiếu căn cứ khoa học vững chắc," luật sư của Hồ Xuân Trường lập luận trước đoàn thanh tra, giọng ông đầy tự tin của một người dày dạn kinh nghiệm trong các vụ tranh chấp pháp lý phức tạp.

"Chúng tôi có bản vẽ gốc với chữ ký và ghi chú viết tay của kiến trúc sư trưởng lúc đó, cùng với kết quả giám định sơ bộ cho thấy dấu hiệu bất thường trên con dấu công chứng của tài liệu lưu trữ chính thức," Khánh Linh phản bác, giọng cô điềm tĩnh nhưng đầy sức thuyết phục. "Đây không phải là suy diễn, mà là bằng chứng vật chất cụ thể, có thể được xác minh một cách khách quan bởi các chuyên gia giám định độc lập."

Ông Hải, lắng nghe cả hai phía, giữ vai trò trung lập, cẩn trọng ghi chép lại từng lập luận. "Chúng tôi sẽ mời một chuyên gia giám định tài liệu pháp lý độc lập, không liên quan đến bất kỳ bên nào, để xác minh chính thức về tính xác thực của con dấu trên tài liệu lưu trữ," ông tuyên bố, giọng ông dứt khoát. "Kết luận cuối cùng sẽ chỉ được đưa ra sau khi có đầy đủ bằng chứng khách quan từ tất cả các nguồn."

Sự trung lập, thận trọng của đoàn thanh tra khiến Hồ Xuân Trường không giấu được vẻ khó chịu, nhưng ông vẫn cố giữ phong thái điềm tĩnh trước mặt mọi người. Khi buổi làm việc kết thúc, ông tiến đến gần Khánh Linh, giọng ông thì thầm đủ để chỉ cô nghe thấy. "Cô đang đùa với lửa, cô Linh à," ông nói, ánh mắt ông lạnh lùng. "Tôi nghĩ cô nên cân nhắc kỹ về những gì đang chờ đợi cô phía trước, nếu cô tiếp tục theo đuổi con đường này."

Khánh Linh không hề nao núng trước lời đe dọa ngầm ấy. "Tôi chỉ đang theo đuổi sự thật, thưa ông Trường," cô đáp, giọng cô kiên định. "Và tôi tin, sự thật cuối cùng sẽ luôn chiến thắng, dù có phải đối mặt với bao nhiêu áp lực."

Tối hôm đó, khi Khánh Linh và Việt Hoàng cùng nhau xem lại toàn bộ diễn biến của ngày làm việc đầu tiên với đoàn thanh tra, cả hai đều cảm nhận được rằng, dù đã có một khởi đầu tương đối thuận lợi, cuộc chiến vẫn còn rất dài và đầy chông gai phía trước.

"Anh nghĩ, việc mời chuyên gia giám định độc lập là một bước đi đúng đắn," Việt Hoàng nhận định. "Nhưng chúng ta cũng cần chuẩn bị tinh thần cho việc Hồ Xuân Trường sẽ không ngồi yên chờ đợi kết quả. Ông ta có đủ nguồn lực để tìm cách gây ảnh hưởng, dù là hợp pháp hay không, đến quá trình giám định."

"Em cũng lo ngại về điều đó," Khánh Linh đáp, giọng cô trầm ngâm. "Nhưng ít nhất, giờ đây, cuộc điều tra đã chính thức nằm trong tay một cơ quan độc lập, không hoàn toàn phụ thuộc vào quyền lực của riêng thị trấn Vân Sơn nữa."

Đúng lúc đó, điện thoại của Khánh Linh reo lên với một cuộc gọi từ số lạ. Khi cô bắt máy, một giọng nói bị bóp méo qua thiết bị điện tử vang lên đầy đe dọa. "Cô nên dừng lại trong khi còn có thể, cô Linh. Sự thật đôi khi không đáng để đánh đổi bằng chính sự an toàn của bản thân và những người thân yêu của cô."

Cuộc gọi kết thúc đột ngột trước khi Khánh Linh kịp phản ứng, để lại cô đứng đó, tay run rẩy, tim đập thình thịch vì sợ hãi lẫn phẫn nộ. Việt Hoàng, nhận thấy sự thay đổi đột ngột trên gương mặt cô, vội vàng đến gần, giọng anh đầy lo lắng. "Có chuyện gì vậy, Linh?"

"Một cuộc gọi đe dọa," cô đáp, giọng cô vẫn còn run. "Họ nhắc đến cả những người thân yêu của em."

Việt Hoàng siết chặt tay cô, ánh mắt anh đầy sự quan ngại sâu sắc. "Chúng ta cần báo cáo ngay việc này cho đoàn thanh tra và cả công an," anh nói, giọng anh kiên quyết. "Đây không còn là những lời cảnh báo suông nữa, mà đã trở thành đe dọa trực tiếp đến sự an toàn của em."

Sáng hôm sau, Khánh Linh trình báo toàn bộ sự việc với ông Nguyễn Trọng Hải, người đứng đầu đoàn thanh tra, cùng với công an thị trấn. Ông Hải lắng nghe với vẻ mặt nghiêm trọng, ghi chép cẩn thận từng chi tiết. "Đây là một diễn biến đáng lo ngại," ông nói. "Chúng tôi sẽ đưa nội dung này vào báo cáo chính thức, như một bằng chứng gián tiếp cho thấy có những nỗ lực nhằm cản trở quá trình điều tra khách quan."

"Liệu điều đó có đủ để đoàn thanh tra đẩy nhanh tiến độ điều tra không, thưa ông?" Khánh Linh hỏi, giọng cô vẫn còn chút lo lắng. "Em e ngại, càng kéo dài, càng có nhiều rủi ro xảy ra."

"Chúng tôi hiểu sự lo lắng của cô," ông Hải đáp, giọng ông trấn an. "Nhưng chính vì tính chất nghiêm trọng của vụ việc, chúng tôi cần đảm bảo quy trình điều tra được thực hiện đúng đắn, không bị chi phối bởi áp lực từ bất kỳ phía nào, kể cả áp lực về thời gian. Tôi hứa, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để đẩy nhanh tiến độ trong phạm vi cho phép."

Công an thị trấn cũng tiếp nhận vụ việc, dù Khánh Linh không mấy lạc quan về khả năng họ có thể truy tìm được nguồn gốc cuộc gọi đe dọa, xét đến việc số điện thoại được sử dụng có khả năng cao là sim rác, không thể xác minh danh tính người gọi.

Buổi chiều, khi đoàn thanh tra tiếp tục công việc khảo sát và xác minh hồ sơ, Khánh Linh nhận được một cuộc gọi khác, lần này từ chính ông Bùi Quốc Bảo, giọng ông đầy phấn khích. "Cô Linh, tôi vừa nhận được thông tin, hội đồng nhân dân thị trấn đã quyết định hoãn biểu quyết về nghị quyết đình chỉ dự án, chờ kết luận chính thức từ đoàn thanh tra trước," ông nói. "Đây là một tin tốt, cho thấy áp lực từ phía ông Trường chưa đủ mạnh để thao túng hoàn toàn quyết định của hội đồng."

Tin tức ấy mang lại cho Khánh Linh một chút nhẹ nhõm giữa những căng thẳng dồn dập của những ngày qua. "Cảm ơn ông đã thông báo, và cảm ơn vì đã giữ vững lập trường của mình," cô nói, giọng cô chân thành.

"Tôi chỉ đang làm những gì lẽ ra tôi nên làm từ mười lăm năm trước," ông Bảo đáp, giọng ông đầy hối hận lẫn quyết tâm. "Đã đến lúc tôi phải sửa chữa sai lầm của sự im lặng trong quá khứ."

Sau cuộc gọi, Khánh Linh chia sẻ tin tức với Việt Hoàng, cả hai cùng nhau ăn tối tại một quán nhỏ gần khách sạn, cố gắng tìm lại chút bình yên giữa những ngày căng thẳng liên tiếp. "Em cảm thấy, mọi thứ đang dần chuyển biến theo hướng tích cực," Khánh Linh nói, dù giọng cô vẫn còn thoáng chút lo lắng. "Nhưng cuộc gọi đe dọa tối qua vẫn khiến em không thể hoàn toàn yên tâm."

"Đó là phản ứng hoàn toàn tự nhiên," Việt Hoàng đáp, nắm lấy tay cô qua bàn ăn. "Nhưng anh muốn em biết, dù chuyện gì xảy ra, em không đơn độc trong hành trình này. Anh, ông Bảo, bà Út Sương, ông Thịnh, và cả đoàn thanh tra — tất cả đều đang đồng hành cùng em, theo những cách khác nhau."

Khánh Linh mỉm cười nhẹ, cảm nhận được sự ấm áp từ những lời động viên chân thành ấy. "Cảm ơn anh, vì đã luôn ở bên em trong suốt hành trình đầy sóng gió này," cô nói, ánh mắt cô nhìn anh với một sự trìu mến ngày càng lớn dần.

"Anh sẽ luôn ở đây, Linh à," Việt Hoàng đáp, giọng anh chân thành và sâu sắc. "Không chỉ vì trách nhiệm chuyên môn, mà vì... anh thực sự quan tâm đến em, nhiều hơn những gì anh từng dám thừa nhận với chính mình."

Lời thú nhận bất ngờ ấy khiến Khánh Linh khẽ đỏ mặt, một cảm xúc ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực cô giữa tất cả những căng thẳng, nguy hiểm đang bủa vây xung quanh. Dù chưa phải là thời điểm thích hợp để nói ra tất cả những gì đang cảm nhận, cả hai đều biết, một điều gì đó đặc biệt đang âm thầm lớn dần giữa họ, giữa cơn bão của cuộc điều tra đầy gian nan mà cả hai đang cùng nhau trải qua từng ngày.

Đã sao chép liên kết chương