Thành Phố Sau Màn Sương
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Thành Phố Sau Màn Sương

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Ba ngày trước khi báo cáo chính thức của đoàn thanh tra dự kiến được công bố, Khánh Linh nhận được tin nhắn bất ngờ từ một số điện thoại lạ, không phải giọng nói đe dọa quen thuộc, mà là một dòng chữ ngắn gọn: "Tôi có thông tin quan trọng về ông Hồ Văn Tiến. Gặp tôi tại quán cà phê Sương Sớm, chiều nay, một mình."

Khánh Linh do dự trước lời mời bí ẩn ấy, nhưng sau khi bàn bạc với Việt Hoàng, cả hai quyết định cô vẫn nên đến gặp, với điều kiện Việt Hoàng sẽ ngồi quan sát từ xa, sẵn sàng can thiệp nếu có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào.

Khi Khánh Linh đến quán cà phê, một người phụ nữ trung niên, ăn mặc giản dị, đã ngồi chờ sẵn ở góc khuất. "Cô là Khánh Linh phải không?" bà hỏi, giọng bà thận trọng. "Tôi là y tá chăm sóc riêng cho ông Hồ Văn Tiến tại viện dưỡng lão."

Tim Khánh Linh đập nhanh hơn trước sự xuất hiện bất ngờ này. "Bà có thông tin gì về ông Tiến?" cô hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.

"Gần đây, sức khỏe ông Tiến suy yếu nhanh chóng, và trong những lúc tỉnh táo hiếm hoi, ông thường nói những điều... kỳ lạ, đầy ám ảnh," người y tá kể, giọng bà thấp xuống. "Ông liên tục nhắc đến một cái tên — Bạch Vĩnh Sơn — và nói đi nói lại về việc 'đã sai, đã sai khi để chuyện đó xảy ra.' Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là những lời nói lẫn lộn của người già, nhưng khi con trai ông — Hồ Xuân Trường — đến thăm vài ngày trước, tôi tình cờ nghe được một đoạn đối thoại giữa hai cha con."

"Bà nghe được gì?" Khánh Linh hỏi, hồi hộp đến nghẹt thở.

"Ông Tiến nói với con trai, 'Con phải chấm dứt chuyện này, phải để sự thật được nói ra, cha không muốn mang theo tội lỗi này xuống mồ.' Còn ông Trường thì đáp lại, giọng ông đầy tức giận, 'Cha không thể làm vậy, nó sẽ phá hủy tất cả những gì gia đình mình đã xây dựng.'" Người y tá kể lại, giọng bà run run vì xúc động. "Tôi nghĩ, cô cần biết điều này, vì tôi tin, ông Tiến đang thực sự dằn vặt, và có thể, ông sẵn sàng nói ra sự thật nếu có ai đó tạo cơ hội cho ông."

Thông tin này mở ra một khả năng vô cùng quan trọng — rằng chính Hồ Văn Tiến, người cha già yếu, có thể là chìa khóa cuối cùng để xác nhận toàn bộ chuỗi sự kiện, độc lập với những gì Hồ Xuân Trường đã cố gắng kiểm soát, che giấu.

"Bà có thể giúp tôi sắp xếp một cuộc gặp với ông Tiến không?" Khánh Linh hỏi, giọng cô đầy hy vọng.

Người y tá gật đầu, dù vẻ mặt bà vẫn còn chút lo lắng. "Tôi có thể sắp xếp, nhưng phải rất kín đáo, vì gia đình ông Trường thường xuyên kiểm tra, hạn chế người lạ tiếp cận ông Tiến. Có lẽ, tôi có thể sắp xếp một buổi gặp ngắn, giả vờ là một chuyến thăm xã hội thông thường từ phía một tổ chức từ thiện."

Hai ngày sau, với sự sắp xếp khéo léo của người y tá, Khánh Linh và Việt Hoàng, dưới danh nghĩa đại diện một tổ chức từ thiện chăm sóc người cao tuổi, đã có cơ hội tiếp cận ông Hồ Văn Tiến tại viện dưỡng lão. Ông đã yếu đi rất nhiều so với những gì Khánh Linh từng hình dung, ngồi trên xe lăn, đôi mắt ông mờ đục nhưng vẫn còn ánh lên chút tinh anh trong những khoảnh khắc tỉnh táo.

"Cháu là con gái của Sơn," ông nói, giọng ông run run nhưng đầy xúc động khi Khánh Linh giới thiệu bản thân một cách kín đáo. "Cháu giống ông ấy quá, đặc biệt là đôi mắt."

"Ông có biết cha cháu không, thưa ông Tiến?" Khánh Linh hỏi nhẹ nhàng, cố gắng không gây áp lực quá lớn cho người đàn ông già yếu.

"Tôi biết," ông đáp, giọng ông nghẹn lại, những giọt nước mắt bất ngờ trào ra trên gương mặt nhăn nheo. "Tôi đã làm một điều khủng khiếp với ông ấy, với gia đình ông ấy. Con trai tôi... nó đã phạm sai lầm, và tôi, vì muốn bảo vệ nó, đã giúp nó che giấu tất cả, đã ra lệnh cho người của tôi thay đổi hồ sơ, chi tiền để mua sự im lặng."

Lời thú nhận trực tiếp ấy, dù đến từ một người đàn ông đã già yếu, mờ mịt về mặt tinh thần trong phần lớn thời gian, vẫn mang một sức nặng to lớn. "Ông có sẵn lòng xác nhận điều này một cách chính thức không, thưa ông Tiến? Có thể trước mặt luật sư, hoặc cơ quan điều tra?" Khánh Linh hỏi, giọng cô thận trọng nhưng đầy hy vọng.

Ông Tiến gật đầu, ánh mắt ông đầy sự quyết tâm hiếm hoi của tuổi già. "Tôi muốn làm điều đúng đắn, trước khi quá muộn," ông nói. "Tôi đã sống quá lâu với gánh nặng tội lỗi này rồi, cháu à. Hãy để tôi được thanh thản, dù chỉ là những ngày cuối đời."

Khi rời khỏi viện dưỡng lão, Khánh Linh và Việt Hoàng không giấu được sự xúc động lẫn phấn khích trước bước đột phá quan trọng này. "Nếu chúng ta có thể ghi lại lời khai chính thức của ông Tiến trước khi ông ấy không còn đủ minh mẫn, hoặc trước khi gia đình ông Trường tìm cách ngăn chặn, đó sẽ là bằng chứng quyết định cuối cùng," Việt Hoàng nói, giọng anh đầy phấn khích.

"Chúng ta cần liên hệ ngay với ông Nguyễn Trọng Hải, để sắp xếp một buổi lấy lời khai chính thức, có sự chứng kiến của luật sư và cơ quan điều tra," Khánh Linh nói, giọng cô quyết đoán. "Chúng ta không có nhiều thời gian để chờ đợi."

Ngay tối hôm đó, Khánh Linh liên hệ với ông Hải, trình bày toàn bộ diễn biến của cuộc gặp gỡ bất ngờ với ông Hồ Văn Tiến. Ông Hải, dù ban đầu có phần thận trọng về tính hợp pháp của cách tiếp cận ban đầu, nhanh chóng nhận ra tầm quan trọng của lời khai tiềm năng này. "Chúng tôi sẽ cần thực hiện việc lấy lời khai theo đúng quy trình pháp lý, để đảm bảo tính hợp lệ của nó trước tòa sau này," ông nói. "Tôi sẽ sắp xếp để một điều tra viên chính thức, cùng với luật sư đại diện, đến viện dưỡng lão trong thời gian sớm nhất có thể."

"Chúng ta cần phải nhanh chóng, thưa ông Hải," Khánh Linh nhấn mạnh, giọng cô đầy lo lắng. "Sức khỏe của ông Tiến không tốt, và tôi lo ngại, nếu gia đình ông Trường phát hiện ra ý định của ông ấy, họ có thể sẽ tìm cách ngăn cản, thậm chí hạn chế hoàn toàn quyền tiếp cận với ông."

"Tôi hiểu sự cấp bách này," ông Hải đáp. "Chúng tôi sẽ cố gắng sắp xếp buổi lấy lời khai chính thức trong vòng hai ngày tới, trước khi có bất kỳ sự can thiệp nào có thể xảy ra."

Đúng như lo ngại của Khánh Linh, ngày hôm sau, khi người y tá cố gắng liên lạc để cập nhật tình hình, bà thông báo rằng gia đình Hồ Xuân Trường đã đột ngột quyết định chuyển ông Tiến sang một cơ sở chăm sóc khác, với lý do "cần môi trường yên tĩnh hơn để dưỡng bệnh," một động thái mà Khánh Linh và Việt Hoàng đều nghi ngờ là nhằm mục đích cách ly ông khỏi bất kỳ sự tiếp cận nào từ bên ngoài.

"Chúng ta cần hành động ngay lập tức," Việt Hoàng nói, giọng anh đầy khẩn cấp khi nghe tin. "Nếu để họ hoàn tất việc chuyển viện, có thể chúng ta sẽ mất đi cơ hội duy nhất để lấy được lời khai chính thức từ ông Tiến."

Khánh Linh lập tức gọi điện khẩn cấp cho ông Hải, trình bày về diễn biến mới đầy lo ngại này. Sau một hồi cân nhắc, ông Hải quyết định huy động một đội điều tra khẩn cấp, phối hợp với luật sư, đến thẳng viện dưỡng lão ngay trong buổi chiều hôm đó, trước khi việc chuyển viện được hoàn tất.

Khánh Linh và Việt Hoàng vội vã lái xe theo sau đoàn xe của cơ quan điều tra, lòng họ nặng trĩu lo âu suốt quãng đường dài đến viện dưỡng lão. Khi họ đến nơi, một chiếc xe cứu thương tư nhân đã đậu sẵn trước cổng, nhân viên đang chuẩn bị đưa ông Tiến ra xe để chuyển viện. Điều tra viên đi cùng đoàn nhanh chóng trình bày giấy tờ pháp lý, yêu cầu tạm hoãn việc chuyển viện để tiến hành lấy lời khai theo đúng thẩm quyền.

Người đại diện phía gia đình có mặt, một luật sư trẻ được Hồ Xuân Trường cử đến, cố gắng phản đối kịch liệt, viện dẫn lý do sức khỏe của ông Tiến không cho phép tiến hành bất kỳ hoạt động nào gây căng thẳng. Nhưng khi bác sĩ điều trị trực tiếp của viện dưỡng lão xác nhận ông Tiến hoàn toàn đủ minh mẫn để trả lời một số câu hỏi ngắn gọn, điều tra viên kiên quyết tiến hành buổi lấy lời khai ngay tại chỗ, với đầy đủ thủ tục pháp lý cần thiết.

Trong một căn phòng nhỏ yên tĩnh của viện dưỡng lão, trước sự chứng kiến của điều tra viên, luật sư đại diện của cả hai bên, và một máy ghi âm chính thức, ông Hồ Văn Tiến, với giọng nói run rẩy nhưng rõ ràng, đã xác nhận lại toàn bộ những gì ông từng thú nhận với Khánh Linh — về việc đã chỉ đạo đánh tráo hồ sơ, chi tiền mua chuộc sự im lặng để bảo vệ con trai mình khỏi trách nhiệm về sai sót thi công đã dẫn đến thảm họa mười lăm năm trước.

Khi lời khai chính thức được hoàn tất, ghi âm và văn bản hóa đầy đủ, Khánh Linh đứng lặng người ngoài hành lang, nước mắt hạnh phúc lẫn nhẹ nhõm tuôn trào không thể kìm nén. Mảnh ghép cuối cùng, quan trọng nhất của toàn bộ chuỗi sự thật, cuối cùng cũng đã được xác nhận một cách chính thức, không thể chối cãi.

Đã sao chép liên kết chương