Chương 21
Chương 21 — Thành Phố Sau Màn Sương
Ba ngày trước khi cơn bão dự kiến đổ bộ, Hồ Xuân Trường bất ngờ xuất hiện tại một cuộc họp của Hội đồng nhân dân thị trấn, nơi ông ta, với tư cách một cổ đông lớn của Vân Sơn Land, yêu cầu được phát biểu về "những rủi ro tiềm ẩn" trong phương án ứng phó bão lũ mà Khánh Linh cùng ban quản lý dự án đang triển khai.
"Tôi lo ngại rằng, việc dồn toàn bộ nguồn lực vào phương án gia cố do một kiến trúc sư trẻ tuổi, thiếu kinh nghiệm thực chiến trong các tình huống khẩn cấp thực sự, có thể khiến chúng ta không kịp trở tay nếu tình huống xấu nhất xảy ra," ông ta phát biểu trước hội đồng, giọng điệu tỏ ra đầy quan ngại chân thành. "Tôi đề nghị nên có một phương án dự phòng độc lập, do một đơn vị tư vấn bên ngoài có kinh nghiệm lâu năm hơn thực hiện, để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người dân."
Khánh Linh, có mặt tại cuộc họp, không giấu được sự phẫn nộ trước sự táo tợn của lời đề nghị ấy. "Thưa quý vị," cô đứng dậy, giọng cô bình tĩnh nhưng đầy sức nặng. "Người đang đứng trước quý vị, kêu gọi thận trọng về an toàn công trình, chính là người đã trực tiếp ra lệnh đánh tráo hồ sơ kỹ thuật, dẫn đến cái chết của mười bảy người mười lăm năm trước. Tôi nghĩ, quý vị nên tự đặt câu hỏi, đâu mới là động cơ thực sự đằng sau đề nghị này."
Không khí trong hội trường trở nên căng thẳng tột độ. Hồ Xuân Trường, dù thoáng chút lúng túng, vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh. "Tôi hiểu, cô Linh có những định kiến cá nhân đối với tôi, điều đó hoàn toàn dễ hiểu," ông ta đáp trả, giọng ông ta đầy vẻ nhẫn nhịn giả tạo. "Nhưng tôi mong quý vị nhìn nhận vấn đề một cách khách quan, vì sự an toàn của toàn thể người dân, thay vì để cảm xúc cá nhân chi phối những quyết định quan trọng."
Ông Bùi Quốc Bảo, chủ trì cuộc họp, cuối cùng lên tiếng dàn xếp. "Phương án ứng phó hiện tại đã được xây dựng bởi đội ngũ chuyên gia có đầy đủ năng lực, được kiểm định độc lập bởi các cơ quan có thẩm quyền," ông tuyên bố dứt khoát. "Chúng tôi hoàn toàn tin tưởng vào phương án này, và sẽ không có bất kỳ sự thay đổi nào vào thời điểm nhạy cảm này, chỉ vài ngày trước khi bão đổ bộ."
Dù thất bại trong nỗ lực công khai ấy, Hồ Xuân Trường không tỏ ra nản lòng. Tối hôm đó, Khánh Linh nhận được tin từ một nguồn tin thân cận trong chính quyền tỉnh rằng, ông ta đã liên hệ trực tiếp với một số quan chức cấp cao hơn, vận động họ can thiệp, yêu cầu tạm hoãn quyền quyết định kỹ thuật của cô, với lý do "cần đảm bảo tính khách quan trong giai đoạn nhạy cảm trước thềm thiên tai."
"Ông ta đang cố gắng dùng ảnh hưởng chính trị để lật ngược tình thế, ngay trong những ngày cuối cùng," Việt Hoàng nhận định khi nghe tin, giọng anh đầy lo lắng. "Nếu ông ta thành công, chúng ta có thể mất quyền kiểm soát trực tiếp đối với công tác ứng phó, ngay vào lúc quan trọng nhất."
Khánh Linh, dù trong lòng không khỏi bất an, vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết. "Chúng ta cần hành động nhanh hơn ông ta," cô nói, giọng cô quyết đoán. "Em sẽ liên hệ trực tiếp với Sở Xây dựng tỉnh, trình bày toàn bộ hồ sơ kỹ thuật, kết quả kiểm định, cùng lịch sử vụ án đang được điều tra, để họ có đầy đủ cơ sở bác bỏ mọi yêu cầu can thiệp vô căn cứ từ phía Hồ Xuân Trường."
Cô dành trọn đêm hôm đó cùng Việt Hoàng soạn thảo một bộ hồ sơ đầy đủ, chi tiết, bao gồm toàn bộ kết quả khảo sát địa chất, báo cáo kiểm định độc lập, cùng bản tóm tắt diễn biến vụ án hình sự đang trong quá trình xét xử liên quan đến Hồ Xuân Trường, gửi trực tiếp đến lãnh đạo Sở Xây dựng tỉnh ngay trong sáng hôm sau.
Phản hồi đến nhanh hơn cô mong đợi. Chỉ một ngày sau, Sở Xây dựng tỉnh chính thức ra văn bản khẳng định, phương án ứng phó hiện tại do kiến trúc sư trưởng Bạch Khánh Linh chủ trì đã đáp ứng đầy đủ các tiêu chuẩn kỹ thuật cần thiết, đồng thời bác bỏ mọi đề nghị can thiệp, thay đổi nhân sự phụ trách vào thời điểm nhạy cảm này.
"Chúng ta đã thắng một trận nữa," Việt Hoàng nói khi nhận được văn bản chính thức, giọng anh nhẹ nhõm hẳn. Nhưng ngay khi anh vừa dứt lời, điện thoại của Khánh Linh lại đổ chuông, là cuộc gọi từ chính Hồ Xuân Trường, số điện thoại mà cô đã lưu lại từ những lần đe dọa trước đó.
Cô do dự trong giây lát, rồi quyết định bắt máy, đặt ở chế độ loa ngoài để Việt Hoàng cùng nghe. "Cô Linh," giọng Hồ Xuân Trường vang lên, không còn vẻ điềm tĩnh giả tạo như trước, mà đầy sự cay nghiệt lộ liễu. "Cô nghĩ, cô đã thắng rồi sao? Cô chỉ mới nhìn thấy phần nổi của tảng băng thôi. Gia đình tôi đã xây dựng quyền lực ở vùng đất này qua nhiều thế hệ. Cô nghĩ, một vài tờ giấy kiểm định có thể đánh bại được điều đó sao?"
"Ông có thể tiếp tục đe dọa, tiếp tục vận động hành lang bao nhiêu tùy ý," Khánh Linh đáp, giọng cô không hề run sợ. "Nhưng sự thật đã được phơi bày, và tôi sẽ không bao giờ để ông có cơ hội chôn vùi nó thêm một lần nào nữa, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, trước khi Hồ Xuân Trường buông một câu cuối cùng, giọng ông ta lạnh lẽo đến rợn người. "Cô sẽ hối hận vì đã không chịu dừng lại khi còn có thể, cô Linh à." Rồi cuộc gọi đột ngột kết thúc, để lại một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng.
Việt Hoàng, gương mặt anh trở nên nghiêm trọng hẳn sau khi nghe trọn vẹn cuộc trò chuyện. "Đó không còn là một lời đe dọa suông nữa," anh nói, giọng anh đầy cảnh giác. "Chúng ta cần tăng cường an ninh xung quanh khu vực công trường, và cả xung quanh em, ngay từ tối nay."
Anh lập tức gọi điện cho công an thị trấn, trình báo toàn bộ nội dung cuộc gọi đe dọa, đồng thời đề nghị bố trí thêm lực lượng tuần tra quanh khu vực công trường lẫn nơi Khánh Linh cư trú trong những ngày còn lại trước khi bão đổ bộ. Một tổ công tác được cử đến ngay trong đêm, ghi nhận lời khai và niêm phong bản ghi âm cuộc gọi làm bằng chứng, đồng thời hứa sẽ cho người theo dõi sát mọi động thái của Hồ Xuân Trường trong thời gian tới.
"Em không sao chứ?" Việt Hoàng hỏi, khi tổ công tác đã rời đi, chỉ còn lại hai người trong căn phòng nhỏ chìm trong ánh đèn vàng dịu. Anh ngồi xuống cạnh cô, bàn tay anh khẽ đặt lên vai cô như muốn truyền thêm chút vững vàng.
"Em ổn," Khánh Linh đáp, dù giọng cô vẫn còn phảng phất chút run rẩy khó giấu. "Chỉ là, em không ngờ ông ta lại lộ liễu đến vậy. Có lẽ, đó cũng là dấu hiệu cho thấy, ông ta đang thực sự cảm thấy bị dồn vào đường cùng, không còn quân bài nào khác để sử dụng."
Cô gọi điện cho mẹ mình ngay sau đó, cố giữ giọng nói thật bình thản để không khiến bà Diệp thêm lo lắng. "Mẹ đừng lo, con và anh Hoàng đã báo công an, mọi thứ đang được kiểm soát chặt chẽ," cô trấn an, dù trong lòng vẫn còn nguyên cảm giác bất an từ cuộc gọi đe dọa ban nãy. Bà Diệp, dù cố tỏ ra yên tâm, vẫn không quên dặn dò con gái phải cẩn trọng gấp bội trong những ngày sắp tới.
Đêm đó, Việt Hoàng nhất quyết ở lại canh gác ngay trước cửa nhà trọ nơi Khánh Linh đang tạm trú, dù cô nhiều lần khuyên anh nên về nghỉ ngơi để giữ sức cho những ngày làm việc căng thẳng phía trước. "Anh sẽ không yên tâm nếu để em một mình lúc này," anh nói, kiên quyết không thay đổi ý định. "Chúng ta đã đi cùng nhau đến tận đây, anh sẽ không để bất kỳ điều gì xảy ra với em, đặc biệt là ngay trước ngưỡng cửa của chiến thắng cuối cùng."
Khánh Linh mang ra hai chiếc chăn mỏng, một dành cho anh ngồi trên chiếc ghế mây kê cạnh cửa sổ, rồi ngồi xuống bên cạnh anh một lúc, cả hai lặng lẽ nhìn ra con đường vắng lặng, nơi ánh đèn đường hắt xuống những vũng nước mưa đang dần loang rộng trên mặt lộ. "Cảm ơn anh," cô khẽ nói, "vì đã luôn ở đây, dù mọi chuyện có khó khăn đến đâu."
"Không cần cảm ơn đâu," anh đáp, khẽ mỉm cười dù đôi mắt vẫn không rời khỏi con đường phía trước. "Đây là điều anh muốn làm, không phải vì trách nhiệm hay lời hứa, mà vì chính trái tim anh mách bảo anh phải làm vậy." Cô tựa đầu vào vai anh trong chốc lát, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa những ngày đầy giông bão, trước khi trở vào trong nghỉ ngơi để chuẩn bị sức lực cho những thử thách chắc chắn còn ở phía trước, những thử thách mà cả hai đều biết, sẽ còn khắc nghiệt hơn rất nhiều so với tất cả những gì họ từng cùng nhau trải qua.
Ngoài trời, gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo những hạt mưa lất phất đầu tiên báo hiệu cơn bão đang tiến gần hơn từng giờ, như một lời nhắc nhở rằng, cuộc đối đầu giữa họ và Hồ Xuân Trường, cũng như giữa cả thị trấn Vân Sơn với thiên tai đang cận kề, đều đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất.