Chương 22
Chương 22 — Thành Phố Sau Màn Sương
Hai ngày trước khi bão đổ bộ, bầu trời Vân Sơn chuyển sang một màu xám xịt nặng nề, những cơn gió giật liên hồi bắt đầu quét qua các sườn đồi, cuốn theo bụi đất và lá cây khô. Công tác chuẩn bị ứng phó bão được đẩy lên mức cao nhất, với toàn bộ nhân lực của dự án cùng lực lượng dân quân tự vệ thị trấn được huy động để gia cố thêm các điểm xung yếu, di dời tài sản, thiết bị ra khỏi khu vực có nguy cơ ngập lụt.
Khánh Linh, dù bận rộn tối mặt tối mũi với công tác điều phối, vẫn không quên dành thời gian trực tiếp đến từng hộ dân nằm trong danh sách cần sơ tán ưu tiên, giải thích cặn kẽ về quy trình, thời điểm cần di chuyển đến các điểm trú tránh an toàn đã được bố trí sẵn. "Cô chú không cần mang theo nhiều đồ đạc, chỉ cần giấy tờ tùy thân quan trọng và những vật dụng thiết yếu," cô dặn dò một gia đình sống sát mép taluy, giọng cô ân cần nhưng dứt khoát. "An toàn tính mạng luôn phải được đặt lên hàng đầu."
Trong lúc Khánh Linh đang tất bật với công tác dân vận, Việt Hoàng cùng đội kỹ thuật của mình liên tục túc trực tại phòng điều khiển trung tâm, theo dõi sát sao từng chỉ số từ hệ thống cảm biến địa chất được lắp đặt khắp khu vực taluy. Những con số hiển thị trên màn hình, dù vẫn nằm trong ngưỡng an toàn, đang có xu hướng biến động nhanh hơn dự kiến khi những cơn mưa đầu mùa bão bắt đầu trút xuống mạnh mẽ.
"Độ ẩm đất đang tăng nhanh hơn so với mô hình dự báo ban đầu," một kỹ sư trẻ trong đội báo cáo, giọng anh có phần lo lắng khi theo dõi biểu đồ liên tục cập nhật. Việt Hoàng, dán mắt vào màn hình, gật đầu trầm ngâm. "Chúng ta cần chuẩn bị tinh thần, rằng hệ thống gia cố có thể sẽ phải đối mặt với áp lực lớn hơn nhiều so với những gì chúng ta từng tính toán trong kịch bản xấu nhất."
Giữa lúc căng thẳng bao trùm toàn bộ công tác ứng phó, một sự việc bất ngờ khác xảy ra, khiến tình hình càng thêm phức tạp. Ông Kiều Xuân Thịnh, người vốn đang tích cực hỗ trợ công tác vận động người dân sơ tán, phát hiện ra rằng một số biển báo cảnh báo nguy hiểm mới được lắp đặt dọc tuyến đường dẫn vào khu vực taluy đã bị ai đó cố tình tháo dỡ, gỡ bỏ trong đêm.
"Đây không phải là hành động ngẫu nhiên," ông Thịnh báo cho Khánh Linh ngay khi phát hiện sự việc, giọng ông đầy phẫn nộ. "Những biển báo này được lắp đặt ở những vị trí quan trọng, nhằm ngăn người dân vô tình đi vào khu vực nguy hiểm trong lúc mưa bão. Việc tháo dỡ chúng có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng, thậm chí chết người."
Khánh Linh, sau khi xem xét vị trí camera an ninh gần nhất, phát hiện ra một đoạn ghi hình mờ nhạt cho thấy hai người đàn ông lạ mặt, mặc trang phục tối màu, đã tháo dỡ các biển báo vào lúc nửa đêm hôm trước. Dù không thể xác định rõ danh tính qua hình ảnh, cô không khỏi nghi ngờ có liên hệ trực tiếp đến những lời đe dọa gần đây từ phía Hồ Xuân Trường.
"Ông ta đang cố tình gây rối, tạo ra những mối nguy hiểm bổ sung, ngay giữa lúc chúng ta đang căng mình đối phó với bão," Việt Hoàng nhận định, giọng anh đầy tức giận khi xem lại đoạn video. "Đây không còn đơn thuần là đe dọa bằng lời nói nữa, mà đã chuyển sang hành động phá hoại thực sự, đe dọa trực tiếp đến an toàn tính mạng của người dân."
Khánh Linh lập tức trình báo sự việc lên công an thị trấn, đồng thời cho lắp đặt lại toàn bộ biển báo đã bị tháo dỡ, bổ sung thêm lực lượng tuần tra canh gác suốt đêm tại các vị trí trọng yếu. "Chúng ta không thể để bất kỳ hành vi phá hoại nào làm suy yếu công tác ứng phó, đặc biệt khi thời gian còn lại trước khi bão đổ bộ đã không còn nhiều," cô chỉ đạo đội an ninh, giọng cô kiên quyết không khoan nhượng.
Tối hôm đó, trong cuộc họp giao ban cuối ngày, ông Bùi Quốc Bảo, sau khi nghe báo cáo đầy đủ về vụ việc, không giấu được sự phẫn nộ. "Tôi sẽ đề nghị cơ quan công an tỉnh vào cuộc điều tra trực tiếp, xử lý nghiêm khắc bất kỳ ai có hành vi cản trở công tác phòng chống thiên tai, dù người đó là ai, có địa vị xã hội như thế nào," ông tuyên bố dứt khoát trước toàn thể đội ngũ.
Trong khi đó, tại một địa điểm khác của thị trấn, Hồ Xuân Trường, dù không trực tiếp xuất hiện, vẫn tiếp tục âm thầm gây sức ép thông qua các mối quan hệ còn sót lại của mình. Một nguồn tin đáng tin cậy cho Khánh Linh biết, ông ta đã liên hệ với một số hộ dân, thuyết phục họ không tham gia sơ tán, viện dẫn lý do "phương án ứng phó thiếu cơ sở khoa học vững chắc," nhằm gieo rắc thêm sự hoài nghi, hoang mang trong cộng đồng vào thời điểm nhạy cảm nhất.
"Ông ta đang cố tình phá hoại lòng tin của người dân, đúng vào lúc chúng ta cần sự đồng thuận nhất," Khánh Linh nói, giọng cô đầy lo lắng khi nghe tin. "Nếu người dân không chịu sơ tán đúng thời điểm, hậu quả có thể sẽ vô cùng nghiêm trọng, khó lường trước được."
Cô quyết định cùng Việt Hoàng và ông Thịnh trực tiếp đến gặp gỡ những hộ dân đang do dự, kiên nhẫn giải thích lại toàn bộ cơ sở khoa học của phương án ứng phó, đồng thời chia sẻ chân thành về những gì gia đình cô đã từng trải qua trong thảm họa mười lăm năm trước, để họ hiểu rõ hơn về sự nghiêm trọng của tình huống hiện tại.
"Tôi hiểu, sau tất cả những gì đã xảy ra, quý vị có quyền hoài nghi, thậm chí sợ hãi," Khánh Linh nói với một nhóm người dân tụ tập tại nhà văn hóa thị trấn, giọng cô chân thành, không giấu giếm. "Nhưng chính vì gia đình tôi đã từng là nạn nhân của sự dối trá, che giấu thông tin, tôi càng thấu hiểu sâu sắc, việc minh bạch, trung thực với quý vị lúc này quan trọng đến nhường nào. Tôi xin lấy danh dự của cha mình, người đã dành cả cuộc đời cho sự an toàn của mảnh đất này, để đảm bảo rằng, mọi quyết định chúng tôi đưa ra đều dựa trên cơ sở khoa học chặt chẽ nhất."
Những lời chia sẻ chân thành ấy, cùng với sự hiện diện đầy uy tín của ông Thịnh, người đã gắn bó với thị trấn suốt hàng chục năm, dần dần thuyết phục được phần lớn những hộ dân còn do dự. Đến cuối ngày hôm đó, gần như toàn bộ các hộ dân trong danh sách sơ tán ưu tiên đã đồng ý di chuyển đến các điểm trú tránh an toàn, chỉ còn lại một vài trường hợp đặc biệt cần thêm thời gian thuyết phục.
Đêm muộn hôm ấy, khi mưa bắt đầu nặng hạt hơn, báo hiệu cơn bão đang tiến đến gần hơn từng giờ, Khánh Linh và Việt Hoàng cùng ngồi lại trong phòng điều khiển trung tâm, theo dõi sát sao mọi diễn biến. "Chúng ta đã làm mọi thứ có thể," Việt Hoàng nói, giọng anh vừa mệt mỏi vừa kiên định. "Giờ đây, chỉ còn biết chờ đợi, và sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống nào có thể xảy ra."
Khánh Linh gật đầu, ánh mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa đang dần dày đặc hơn, che phủ toàn bộ khung cảnh thị trấn Vân Sơn trong một lớp sương trắng đục đầy bất an. "Dù chuyện gì xảy ra tiếp theo," cô thì thầm, "em tin, chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng nhất có thể, với tất cả sự trung thực và trách nhiệm mà chúng ta có."
Gần nửa đêm, khi phần lớn đội ngũ đã tranh thủ chợp mắt để lấy sức cho ngày hôm sau, một cuộc gọi bất ngờ từ đội tuần tra khiến cả hai bật dậy khỏi chiếc ghế đang ngồi. "Cô Linh, chúng tôi phát hiện một chiếc xe tải lạ đang đậu gần khu vực kho vật tư, không có giấy tờ ra vào hợp lệ," giọng người tuần tra vang lên gấp gáp qua điện thoại. "Chúng tôi đang tiến hành kiểm tra, nhưng tài xế có vẻ đang cố tình câu giờ, không hợp tác."
Việt Hoàng lập tức cùng Khánh Linh lái xe đến hiện trường, giữa màn mưa đang mỗi lúc một nặng hạt. Khi đến nơi, họ thấy chiếc xe tải đang bị chặn lại ngay trước cổng kho, hai người đàn ông trên xe tỏ ra lúng túng trước sự xuất hiện của lực lượng tuần tra. Qua kiểm tra sơ bộ, phát hiện trên xe chứa một số thùng hóa chất không rõ nguồn gốc, không có nhãn mác, giấy tờ chứng minh xuất xứ hợp lệ.
"Chúng tôi chỉ được thuê chở hàng đến đây, không biết rõ bên trong là gì," một trong hai người đàn ông biện minh, giọng anh ta run rẩy đầy vẻ hoảng sợ. Khánh Linh, dù trong lòng dấy lên nhiều nghi vấn, vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết, ra lệnh niêm phong toàn bộ số hàng hóa khả nghi, đồng thời báo cáo ngay cho lực lượng công an để tiến hành điều tra làm rõ nguồn gốc, mục đích thực sự của lô hàng bí ẩn này.
"Dù chưa thể khẳng định chắc chắn có liên quan đến Hồ Xuân Trường hay không," Việt Hoàng nói khi họ trở về phòng điều khiển, gương mặt anh vẫn còn nét căng thẳng chưa tan, "nhưng rõ ràng, có ai đó đang cố gắng lợi dụng tình hình hỗn loạn trước bão để thực hiện những hành vi bất minh. Chúng ta cần cảnh giác cao độ hơn nữa trong những giờ còn lại."