Thành Phố Sau Màn Sương
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Thành Phố Sau Màn Sương

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Sáng hôm sau, Khánh Linh quyết định tìm hiểu thêm về ông Đặng Hữu Lộc, người mà cả ông Thịnh lẫn Hồ Xuân Trường đều xác nhận là người trực tiếp tiếp cận và có khả năng đánh tráo hồ sơ lưu trữ mười lăm năm trước. Cô hỏi thăm từ những người dân lớn tuổi trong thị trấn, và cuối cùng tìm được thông tin về gia đình ông vẫn còn sinh sống tại Vân Sơn.

Bà Đặng Thị Nga, con gái của ông Lộc, hiện đang điều hành một cửa hàng tạp hóa nhỏ gần trung tâm thị trấn. Khi Khánh Linh tìm đến, giới thiệu bản thân và mục đích của mình, bà tỏ ra khá dè dặt, cảnh giác.

"Cha tôi đã mất được năm năm rồi," bà nói, giọng bà có phần thận trọng. "Tôi không biết cô muốn tìm hiểu điều gì liên quan đến ông ấy."

"Tôi đang tìm hiểu về những gì thực sự đã xảy ra trong trận sạt lở mười lăm năm trước," Khánh Linh giải thích, cố gắng tạo dựng sự tin tưởng. "Tôi tin rằng, cha tôi — kiến trúc sư Bạch Vĩnh Sơn — đã bị đổ oan trách nhiệm, và tôi đang cố gắng tìm ra sự thật để minh oan cho ông."

Nghe đến cái tên Bạch Vĩnh Sơn, ánh mắt bà Nga thoáng qua một sự thay đổi rõ rệt — từ dè dặt sang một điều gì đó phức tạp hơn, có lẽ là sự áy náy chôn giấu đã lâu. "Cô vào trong nhà đi," bà nói, giọng bà bất ngờ trở nên mềm mỏng hơn. "Tôi nghĩ, đã đến lúc tôi cần kể cho cô nghe một số điều."

Trong căn phòng khách nhỏ phía sau cửa hàng, bà Nga rót trà mời Khánh Linh, tay bà hơi run khi kể lại câu chuyện. "Trước khi mất, cha tôi đã rất dằn vặt về những gì đã xảy ra," bà bắt đầu. "Ông ấy từng nói với tôi, trong một lần say rượu hiếm hoi, rằng ông ấy đã làm một điều sai trái nghiêm trọng, nhưng không thể nói ra vì đã trót nhận một khoản tiền lớn để giữ im lặng."

"Bà có biết ai đã đưa tiền cho cha bà không?" Khánh Linh hỏi, tim cô đập nhanh hơn.

"Cha tôi không bao giờ nói rõ tên, chỉ nói đó là 'người có quyền lực trong ngành xây dựng lúc đó,'" bà Nga đáp, giọng bà trầm xuống. "Nhưng tôi nhớ, sau thảm họa không lâu, gia đình tôi bất ngờ có đủ tiền để sửa sang lại căn nhà, mua thêm đất đai, dù trước đó chúng tôi chỉ là một gia đình công chức bình thường, không có điều kiện dư dả như vậy."

Chi tiết này càng củng cố thêm nghi ngờ của Khánh Linh về việc có một khoản hối lộ đã được trao đổi để đảm bảo việc đánh tráo hồ sơ diễn ra suôn sẻ, dù bà Nga không thể xác định chính xác ai là người đưa tiền.

"Bà có còn giữ bất kỳ giấy tờ, sổ sách nào của cha bà từ thời điểm đó không?" Khánh Linh hỏi, hy vọng tìm thêm được bằng chứng cụ thể.

Bà Nga suy nghĩ một lúc trước khi đứng dậy, đi vào phòng trong và mang ra một chiếc hộp các-tông cũ. "Sau khi cha tôi mất, tôi đã dọn dẹp đồ đạc của ông, tìm thấy một số giấy tờ cũ mà tôi không hiểu rõ ý nghĩa, nên vẫn giữ lại phòng khi cần đến," bà nói, đặt hộp lên bàn.

Khánh Linh cẩn thận lục tìm trong hộp, và giữa những giấy tờ cũ kỹ, cô tìm thấy một cuốn sổ tay nhỏ ghi chép công việc, với một số trang ghi lại các khoản chi tiêu bất thường vào đúng thời điểm sau thảm họa — những khoản tiền lớn không có nguồn gốc rõ ràng, được ghi chú mơ hồ bằng những ký hiệu riêng mà chỉ ông Lộc mới có thể hiểu được đầy đủ ý nghĩa.

"Đây có thể là bằng chứng quan trọng," Khánh Linh nói, giọng cô đầy phấn khích lẫn cẩn trọng. "Bà có đồng ý để tôi mượn cuốn sổ này, hoặc ít nhất là sao chụp lại, để phục vụ cho việc điều tra không?"

Bà Nga do dự một lúc, ánh mắt bà đầy sự giằng xé nội tâm. "Tôi không muốn làm ảnh hưởng đến danh tiếng của cha tôi, dù ông ấy đã mất," bà nói, giọng bà nghẹn ngào. "Nhưng tôi cũng không thể tiếp tục sống với cảm giác tội lỗi khi biết rằng, sự im lặng của gia đình tôi có thể đã góp phần khiến một người vô tội phải chịu oan ức suốt mười lăm năm qua."

Cuối cùng, bà đồng ý để Khánh Linh sao chụp lại toàn bộ nội dung cuốn sổ, với điều kiện tên của cha bà sẽ được xử lý một cách tế nhị nhất có thể trong quá trình điều tra, tránh gây tổn hại không cần thiết đến danh dự gia đình bà.

Khi rời khỏi nhà bà Nga, Khánh Linh gọi ngay cho Việt Hoàng để chia sẻ phát hiện mới nhất. "Chúng ta giờ đã có bằng chứng về khoản tiền bất minh mà ông Lộc nhận được, đúng vào thời điểm sau thảm họa," cô nói, giọng cô đầy phấn khích. "Nếu chúng ta có thể truy ra nguồn gốc chính xác của khoản tiền này, chúng ta sẽ có đủ bằng chứng để kết nối trực tiếp giữa hành vi hối lộ và việc đánh tráo hồ sơ."

"Đây là một bước đột phá quan trọng," Việt Hoàng đáp, giọng anh cũng đầy hào hứng. "Anh sẽ liên hệ với một người bạn làm trong ngành ngân hàng, xem có thể tìm cách truy vết được nguồn gốc của những khoản tiền này qua các kênh hợp pháp hay không, dù với những giao dịch từ mười lăm năm trước, việc này có thể sẽ gặp không ít khó khăn về mặt thủ tục lưu trữ."

Trước khi Khánh Linh rời đi, bà Nga nắm lấy tay cô, ánh mắt bà đầy sự phức tạp giữa hối hận và hy vọng. "Cô Linh này, tôi muốn hỏi cô một điều," bà nói, giọng bà ngập ngừng. "Nếu sự thật này được đưa ra ánh sáng, gia đình tôi có phải đối mặt với hậu quả pháp lý gì không? Tôi lo lắng không chỉ cho danh dự của cha tôi, mà còn cho các con tôi nữa."

Khánh Linh suy nghĩ kỹ trước khi trả lời, không muốn đưa ra những lời hứa hẹn mà mình không thể đảm bảo. "Tôi không phải là luật sư, nên không thể khẳng định chắc chắn về mặt pháp lý," cô nói thành thật. "Nhưng tôi tin, việc chủ động hợp tác, cung cấp bằng chứng để làm sáng tỏ sự thật, thường sẽ được xem xét khoan hồng hơn nhiều so với việc tiếp tục im lặng. Và quan trọng hơn, tôi nghĩ, chính bà, khi quyết định lên tiếng hôm nay, đã làm một điều đúng đắn, dù muộn màng, để chuộc lại phần nào những gì cha bà đã gây ra."

Bà Nga gật đầu, những giọt nước mắt lăn dài trên má bà. "Cảm ơn cô đã thành thật với tôi," bà nói. "Tôi chỉ mong, cuối cùng, mọi chuyện sẽ kết thúc theo cách công bằng nhất có thể cho tất cả mọi người liên quan."

Trên đường trở về, Khánh Linh ghé qua văn phòng dự án để kiểm tra tình hình sau vụ đột nhập, đồng thời bắt đầu lên kế hoạch chi tiết cho việc trình bày toàn bộ bằng chứng trước đoàn thanh tra sắp xuống. Cô dành hàng giờ đồng hồ để sắp xếp lại tất cả tài liệu theo trình tự thời gian logic, từ những phát hiện đầu tiên về sự khác biệt trong bản vẽ, đến lời khai của các nhân chứng, và giờ đây là bằng chứng về khoản tiền bất minh.

"Chúng ta cần trình bày mọi thứ một cách hệ thống, khách quan nhất có thể," cô tự nhủ, vừa sắp xếp tài liệu vừa suy nghĩ về cách tiếp cận đoàn thanh tra sao cho thuyết phục nhất. "Không phải là những cáo buộc cảm tính, mà là một chuỗi bằng chứng logic, không thể chối cãi, đủ sức thuyết phục cả những người hoài nghi nhất."

Cô cũng dành thời gian soạn thảo một bản tóm tắt ngắn gọn, súc tích, dễ hiểu cho những thành viên không chuyên về kỹ thuật trong đoàn thanh tra, đảm bảo rằng ngay cả những người không có nền tảng chuyên môn sâu về địa chất hay kiến trúc cũng có thể nắm bắt được đầy đủ mức độ nghiêm trọng của toàn bộ vấn đề.

Buổi tối hôm đó, khi Khánh Linh ngồi một mình trong phòng khách sạn, xem xét lại toàn bộ những bằng chứng đã thu thập được — lời khai nhân chứng, bản vẽ gốc, dấu hiệu bất thường trên hồ sơ lưu trữ, kết quả khảo sát địa chất độc lập, lời thừa nhận một phần từ Hồ Xuân Trường, và giờ đây là bằng chứng về khoản tiền bất minh — cô cảm nhận được rằng, bức tranh toàn cảnh về sự thật đang dần được ghép nối hoàn chỉnh, dù vẫn còn một số mảnh ghép quan trọng cần phải tìm ra để có thể đưa ra ánh sáng toàn bộ âm mưu đã kéo dài suốt mười lăm năm qua.

Điện thoại cô rung lên với một tin nhắn từ Việt Hoàng: "Anh vừa nhận được kết quả sơ bộ về khoản tiền chuyển đến tài khoản của ông Lộc từ người bạn ngân hàng. Cần gặp em sớm mai để trao đổi trực tiếp — có điều gì đó rất bất ngờ." Dòng tin nhắn ngắn gọn ấy khiến Khánh Linh không khỏi hồi hộp, tự hỏi liệu manh mối tiếp theo sẽ dẫn cô đến đâu trong hành trình tìm kiếm sự thật vẫn còn đang tiếp diễn.

Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi những ánh đèn cuối cùng của thị trấn đang dần tắt trong màn đêm sâu thẳm, và tự hỏi, ngày mai, sự thật sẽ còn dẫn cô đi xa đến đâu nữa trước khi mọi thứ được phơi bày hoàn toàn, trước khi công lý thực sự có thể được thực thi cho cha cô và cho tất cả những nạn nhân của thảm họa năm xưa.

Đã sao chép liên kết chương