Chương 5
Chương 5 — Thành Phố Sau Màn Sương
Trở về khách sạn tối hôm đó, Khánh Linh cẩn thận cất giữ bản vẽ gốc vào một chiếc két an toàn nhỏ mà cô mượn được từ lễ tân, đồng thời chụp ảnh lại toàn bộ tài liệu, lưu trữ trên nhiều thiết bị và cả trên đám mây để đảm bảo không có gì bị mất mát hay hủy hoại. Bài học từ những vụ án tương tự mà cô từng nghe qua tin tức khiến cô hiểu rõ tầm quan trọng của việc bảo vệ bằng chứng.
Sáng hôm sau, khi Khánh Linh đến văn phòng dự án tạm thời được bố trí tại một tòa nhà nhỏ gần trung tâm thị trấn, cô bắt đầu công việc thường nhật với một tâm trạng khác hẳn — vừa tập trung vào chuyên môn, vừa âm thầm để ý đến mọi chi tiết liên quan đến khu vực địa chất nhạy cảm của dự án.
"Cô Linh, tài liệu khảo sát địa chất chính thức của khu vực dự án đã được gửi đến," một nhân viên trẻ trong nhóm thiết kế thông báo, đặt một tập hồ sơ dày lên bàn làm việc của cô. "Đây là báo cáo do phía Công ty Vân Sơn Land cung cấp, kèm theo đề xuất phương án thi công hệ thống thoát nước cho khu vực."
Khánh Linh mở tập hồ sơ ra, chăm chú xem xét từng trang một. Khi đến phần thiết kế hệ thống thoát nước, cô cảm thấy một cảm giác quen thuộc kỳ lạ — những con số, những thông số kỹ thuật, dường như đang lặp lại chính xác những sai lầm mà ông Thịnh đã mô tả về công trình mười lăm năm trước.
Cô gọi ngay cho Việt Hoàng, giọng cô gấp gáp. "Anh có thể đến văn phòng dự án ngay bây giờ không? Em cần anh xem qua báo cáo khảo sát địa chất mà bên Vân Sơn Land vừa gửi."
Nửa giờ sau, Việt Hoàng có mặt, cẩn thận xem xét từng trang báo cáo dưới ánh mắt tập trung cao độ của một chuyên gia. Sau gần một giờ đồng hồ phân tích kỹ lưỡng, anh ngẩng lên, gương mặt anh đầy vẻ lo lắng nghiêm trọng.
"Đây chính xác là điều anh lo sợ," anh nói, giọng anh căng thẳng. "Báo cáo khảo sát này thiếu hẳn phần đánh giá về độ ổn định của lớp đất sét dưới khu vực từng sạt lở — chính lớp đất mà cha em, theo lời kể của ông Thịnh, đã đặc biệt lưu ý phải gia cố kỹ lưỡng trước khi xây dựng bất kỳ công trình nào phía trên."
"Vậy có nghĩa là, nếu chúng ta tiếp tục thi công theo phương án này, khu vực đó vẫn tiềm ẩn nguy cơ sạt lở tương tự như mười lăm năm trước?" Khánh Linh hỏi, giọng cô đầy lo lắng.
"Đó chính xác là những gì anh nghĩ," Việt Hoàng đáp, gật đầu nặng nề. "Và điều đáng lo ngại hơn, là hệ thống thoát nước được đề xuất trong phương án này cũng có đường kính ống nhỏ hơn tiêu chuẩn khuyến nghị cho khu vực có nguy cơ cao như vậy — giống hệt như sai lầm đã dẫn đến thảm họa trước đây."
Khánh Linh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. "Chúng ta cần phải ngăn chặn việc này trước khi nó đi quá xa," cô nói, giọng cô kiên quyết. "Nếu lịch sử lặp lại, hậu quả có thể còn nghiêm trọng hơn, vì khu vực này giờ đây đông dân cư hơn nhiều so với trước kia."
"Nhưng chúng ta cần chứng cứ khoa học vững chắc trước khi có thể chính thức phản đối phương án này," Việt Hoàng cảnh báo. "Nếu chỉ dựa vào linh cảm hay những nghi ngờ chưa được chứng minh, chúng ta sẽ dễ dàng bị gạt bỏ, thậm chí bị buộc tội cố tình cản trở tiến độ dự án vì lý do cá nhân."
"Vậy chúng ta cần làm gì?" Khánh Linh hỏi, tâm trí cô đã bắt đầu vận hành để tìm ra giải pháp.
"Anh sẽ đề xuất một cuộc khảo sát địa chất độc lập, do chính anh thực hiện, sử dụng các thiết bị đo đạc hiện đại hơn nhiều so với những gì có sẵn mười lăm năm trước," Việt Hoàng nói, giọng anh quyết đoán. "Nếu kết quả khảo sát của anh cho thấy rõ ràng nguy cơ mà báo cáo hiện tại đã bỏ qua, chúng ta sẽ có đủ căn cứ khoa học để yêu cầu điều chỉnh toàn bộ phương án thiết kế."
"Em sẽ hỗ trợ anh hết mình trong việc này," Khánh Linh khẳng định. "Với tư cách kiến trúc sư trưởng, em có quyền yêu cầu tạm dừng phê duyệt phương án kỹ thuật cho đến khi có đầy đủ dữ liệu khảo sát bổ sung."
Ngay chiều hôm đó, Khánh Linh chính thức gửi văn bản đến Ban quản lý dự án, yêu cầu tạm hoãn việc phê duyệt phương án thoát nước cho đến khi hoàn tất một cuộc khảo sát địa chất bổ sung độc lập. Quyết định này, dù cần thiết về mặt chuyên môn, cũng đồng nghĩa với việc cô chính thức bước vào một cuộc đối đầu công khai đầu tiên với những thế lực đang thúc đẩy dự án tiến triển nhanh chóng.
Chỉ vài giờ sau khi văn bản được gửi đi, Khánh Linh nhận được cuộc gọi từ chính văn phòng của ông Bùi Quốc Bảo, mời cô đến gặp gấp để "trao đổi thêm về tiến độ dự án." Khi cô đến nơi, không chỉ có ông Bảo, mà cả Hồ Xuân Trường cũng đã có mặt, ngồi chờ sẵn với vẻ mặt không mấy vui vẻ.
"Cô Linh, tôi nghe nói cô vừa yêu cầu tạm hoãn phê duyệt phương án kỹ thuật," Hồ Xuân Trường mở lời, giọng ông giữ vẻ lịch sự nhưng ẩn chứa sự khó chịu rõ rệt. "Tôi muốn hiểu rõ hơn về lý do đằng sau quyết định này, vì nó có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ và ngân sách của toàn bộ dự án."
Khánh Linh nhìn thẳng vào mắt ông, giọng cô điềm tĩnh nhưng kiên định. "Báo cáo khảo sát địa chất hiện tại thiếu những đánh giá quan trọng về độ ổn định của khu vực từng xảy ra sạt lở, thưa ông Trường," cô nói. "Với trách nhiệm của một kiến trúc sư trưởng, tôi không thể phê duyệt bất kỳ phương án nào có thể tiềm ẩn rủi ro an toàn cho người dân, đặc biệt là ở khu vực có lịch sử thảm họa như vậy."
Ánh mắt Hồ Xuân Trường thoáng qua một tia gì đó lạnh lẽo, dù ông vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp. "Tôi đảm bảo với cô, báo cáo khảo sát đã được thực hiện bởi đội ngũ chuyên gia dày dạn kinh nghiệm nhất," ông nói, giọng ông có phần cứng rắn hơn. "Tôi hy vọng cô sẽ không để những cảm xúc cá nhân, liên quan đến quá khứ của gia đình mình, ảnh hưởng đến những quyết định chuyên môn khách quan trong dự án này."
Câu nói ấy, dù được nói ra một cách khéo léo, vẫn mang theo một lời cảnh báo ngầm rõ ràng. Khánh Linh cảm nhận được sự căng thẳng đang dần leo thang, nhưng cô không hề nao núng. "Tôi luôn giữ sự khách quan tuyệt đối trong công việc, thưa ông Trường," cô đáp, giọng cô không hề run rẩy. "Và chính vì sự khách quan đó, tôi kiên quyết yêu cầu phải có khảo sát bổ sung trước khi tiếp tục bất kỳ bước nào tiếp theo của dự án."
Trước khi Khánh Linh rời khỏi văn phòng, ông Bùi Quốc Bảo, người vẫn im lặng suốt phần lớn cuộc trò chuyện căng thẳng, bất ngờ lên tiếng, giọng ông có phần hòa giải. "Cô Linh, tôi hiểu sự thận trọng của cô là hoàn toàn chính đáng," ông nói, liếc nhìn Hồ Xuân Trường một cách dè dặt. "Nhưng tôi cũng mong cô hiểu, dự án này mang ý nghĩa vô cùng lớn đối với sự phát triển kinh tế của cả thị trấn, với hàng trăm việc làm và nguồn thu ngân sách mà chúng tôi đang rất cần."
"Tôi hoàn toàn thấu hiểu tầm quan trọng của dự án, thưa ông Chủ tịch," Khánh Linh đáp, giọng cô vẫn giữ được sự điềm tĩnh cần thiết. "Nhưng tôi tin, không có lợi ích kinh tế nào có thể đánh đổi được bằng sinh mạng con người. Tôi sẵn sàng đẩy nhanh tiến độ khảo sát bổ sung để giảm thiểu tối đa sự chậm trễ, nhưng tôi sẽ không thỏa hiệp về vấn đề an toàn."
Hồ Xuân Trường im lặng một lúc, ánh mắt ông đầy toan tính khó đoán trước khi lên tiếng, giọng ông đã lấy lại vẻ điềm tĩnh thương mại quen thuộc. "Được thôi, cô Linh," ông nói. "Tôi sẽ cho phép cuộc khảo sát bổ sung diễn ra, với điều kiện nó phải hoàn tất trong vòng hai tuần, để không làm ảnh hưởng quá nhiều đến tiến độ chung của toàn bộ dự án. Tôi tin, kết quả sẽ chứng minh rằng những lo ngại của cô là hoàn toàn không cần thiết."
"Hai tuần là đủ để chúng tôi có được dữ liệu sơ bộ đáng tin cậy," Việt Hoàng xen vào, giọng anh chắc chắn. "Chúng tôi sẽ đảm bảo tiến hành công việc một cách hiệu quả và khoa học nhất có thể, không để lãng phí thêm bất kỳ thời gian nào."
Khi cuộc họp kết thúc, Khánh Linh và Việt Hoàng cùng nhau bước ra khỏi tòa nhà ủy ban trong không khí nặng nề, cả hai đều nhận thức rõ ràng rằng cuộc đối đầu vừa qua chỉ mới là khởi đầu cho một hành trình còn nhiều thử thách phía trước.
Khi rời khỏi cuộc họp căng thẳng ấy, Khánh Linh biết rằng, cô đã chính thức bước vào một cuộc chiến không hề dễ dàng, nhưng cô cũng cảm thấy một sự quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết — quyết tâm không chỉ minh oan cho cha mình, mà còn ngăn chặn một thảm họa có thể lặp lại, đe dọa đến sinh mạng của biết bao người dân vô tội đang sinh sống tại chính thị trấn quê hương cô, nơi cô đã từng thề với chính mình sẽ không bao giờ quay trở lại.