Thành Phố Sau Màn Sương
8 phút đọc

Chương 2

Chương 2 — Thành Phố Sau Màn Sương

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Buổi họp giới thiệu dự án diễn ra tại hội trường lớn của Ủy ban nhân dân thị trấn vào lúc hai giờ chiều, khi màn sương buổi sáng đã tan bớt nhưng bầu trời Vân Sơn vẫn giữ nguyên sắc xám đặc trưng của vùng cao nguyên. Khánh Linh đến sớm mười lăm phút, tranh thủ sắp xếp lại những bản vẽ sơ bộ mà cô đã chuẩn bị suốt nhiều tuần qua tại văn phòng ở Sài Gòn.

Khi hội trường dần đông người, Khánh Linh nhận ra nhiều gương mặt quen thuộc từ thời thơ ấu — những người hàng xóm cũ, những tiểu thương từng buôn bán ở khu chợ cổ, giờ đây đã già đi nhiều nhưng ánh mắt họ vẫn còn lưu giữ đâu đó chút dò xét khi nhận ra cô. Một vài người khẽ thì thầm với nhau, và Khánh Linh có thể đoán được nội dung cuộc trò chuyện ấy dù không nghe rõ từng từ.

"Con gái ông kiến trúc sư Sơn đấy," một giọng nói khe khẽ vang lên từ hàng ghế phía sau, đủ để Khánh Linh nghe thấy. "Không ngờ nó lại dám quay về đây, còn đứng ra làm chủ trì dự án nữa chứ."

Khánh Linh cố giữ vẻ điềm tĩnh, tập trung vào công việc chuẩn bị của mình, dù trong lòng không khỏi cảm thấy nhói đau trước những lời bàn tán ấy. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho điều này, nhưng nghe nó trực tiếp vẫn khiến vết thương cũ như bị khơi lại.

Đúng hai giờ, ông Bùi Quốc Bảo bước lên bục phát biểu khai mạc, giới thiệu tổng quan về dự án chỉnh trang khu phố cổ Vân Sơn — một dự án được kỳ vọng sẽ vừa bảo tồn giá trị kiến trúc truyền thống, vừa hiện đại hóa cơ sở hạ tầng, thu hút du lịch và đầu tư cho thị trấn. Sau đó, ông mời đại diện nhà đầu tư chính lên phát biểu.

Hồ Xuân Trường bước lên bục, dáng vẻ tự tin, quyền uy của một doanh nhân thành đạt. Ông ngoài năm mươi tuổi, mái tóc điểm bạc được chải chuốt gọn gàng, bộ vest đắt tiền càng tôn thêm vẻ bệ vệ. Khi ánh mắt ông lướt qua Khánh Linh, có một khoảnh khắc thoáng qua rất nhanh — một sự do dự, gần như không thể nhận ra nếu không chú ý kỹ — trước khi ông lấy lại được vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp thường thấy.

"Kính thưa quý vị, tôi rất vinh dự được đồng hành cùng thị trấn Vân Sơn trong dự án quan trọng này," ông nói, giọng ông trầm ấm, đầy sức thuyết phục. "Công ty Vân Sơn Land cam kết đầu tư nguồn lực tốt nhất để biến khu phố cổ trở thành một điểm đến du lịch tầm cỡ, đồng thời đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người dân sinh sống trong khu vực."

Khi đến lượt Khánh Linh trình bày phần thiết kế sơ bộ, cô bước lên bục với sự tự tin nghề nghiệp đã được tôi luyện qua nhiều năm làm việc, dù trái tim cô vẫn đập nhanh hơn bình thường. Cô trình bày về triết lý thiết kế tôn trọng kiến trúc gốc, kết hợp hài hòa giữa bảo tồn và phát triển, đồng thời không quên nhấn mạnh tầm quan trọng của việc khảo sát địa chất kỹ lưỡng trước khi triển khai bất kỳ hạng mục xây dựng nào.

"Đặc biệt, đối với khu vực từng chịu ảnh hưởng của sự cố địa chất trong quá khứ, tôi đề xuất cần có một cuộc khảo sát địa chất toàn diện, độc lập, trước khi phê duyệt bất kỳ phương án thiết kế cụ thể nào cho khu vực đó," cô nói, cố giữ giọng điềm tĩnh dù đang nhắc đến chính vết thương của gia đình mình trước đông đảo người dân thị trấn.

Một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm hội trường trước khi Hồ Xuân Trường lên tiếng, giọng ông vẫn giữ vẻ niềm nở nhưng có phần cứng nhắc hơn trước. "Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ việc đảm bảo an toàn tuyệt đối, cô kiến trúc sư Linh à," ông nói. "Nhưng tôi tin, đội ngũ kỹ thuật của chúng tôi đã có đầy đủ dữ liệu địa chất cần thiết từ các cuộc khảo sát trước đây, không cần thiết phải tiến hành thêm những khảo sát tốn kém, có thể làm chậm tiến độ dự án."

"Với tất cả sự tôn trọng, thưa ông Trường," Khánh Linh đáp lại, giọng cô kiên định, "khu vực này đã từng xảy ra một thảm họa nghiêm trọng. Tôi nghĩ, sự thận trọng bổ sung là hoàn toàn xứng đáng, để đảm bảo lịch sử không lặp lại."

Ánh mắt Hồ Xuân Trường thoáng qua một tia gì đó khó đoán định — có thể là sự khó chịu, có thể là điều gì sâu xa hơn — trước khi ông gật đầu, chuyển chủ đề sang phần trình bày về lợi ích kinh tế của dự án. Nhưng Khánh Linh, ngồi xuống ghế của mình sau phần trình bày, vẫn cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm đã hình thành giữa cô và vị doanh nhân quyền lực này.

Sau buổi họp, khi mọi người dần ra về, một người phụ nữ lớn tuổi tiến đến gần Khánh Linh, ánh mắt bà đầy phức tạp — vừa oán trách, vừa như đang tìm kiếm điều gì đó. "Cháu có phải con gái của kiến trúc sư Bạch Vĩnh Sơn không?" bà hỏi, giọng bà run run.

"Vâng, cháu là Khánh Linh," cô đáp, chuẩn bị tinh thần đón nhận những lời trách móc quen thuộc.

"Ta là Út Sương, từng bán rau ở chợ cổ," bà nói, giọng bà nghẹn lại. "Ta mất chồng và đứa con trai út trong đêm sạt lở đó." Bà dừng lại một lúc, ánh mắt bà nhìn Khánh Linh với một sự phức tạp khó tả. "Nhưng ta cũng đã sống đủ lâu để nhận ra, có lẽ, mọi chuyện không đơn giản như những gì cả thị trấn này vẫn nghĩ suốt mười lăm năm qua."

Câu nói ấy khiến Khánh Linh sững người, một tia hy vọng mong manh len lỏi trong lòng cô. "Bà có thể nói rõ hơn không, thưa bà Sương?" cô hỏi, giọng cô hồi hộp.

Bà Út Sương liếc nhìn quanh, như đang lo lắng có ai đó đang theo dõi, trước khi hạ giọng thì thầm. "Không phải ở đây. Nếu cháu thực sự muốn biết sự thật, hãy đến chợ vào sáng sớm ngày mai, tìm sạp hàng rau cũ của ta. Ta sẽ kể cho cháu nghe những gì ta đã chứng kiến đêm hôm đó, những điều mà ta chưa từng dám nói ra với bất kỳ ai suốt mười lăm năm qua."

Nói xong, bà vội vã rời đi, để lại Khánh Linh đứng đó, tim cô đập rộn ràng với một cảm xúc pha trộn giữa hy vọng và lo sợ trước những gì có thể sắp được hé lộ.

Việt Hoàng, đứng chờ cô ở cửa hội trường, nhận thấy ngay vẻ mặt khác lạ của Khánh Linh khi cô bước ra. "Có chuyện gì vậy?" anh hỏi, ánh mắt anh lo lắng quan sát cô.

Khánh Linh kể lại cuộc trò chuyện ngắn ngủi với bà Út Sương, giọng cô vẫn còn run rẩy vì xúc động. "Bà ấy hẹn gặp em ở chợ sáng mai," cô nói. "Em không biết phải hy vọng điều gì, nhưng linh cảm mách bảo em rằng, đây có thể là mảnh ghép đầu tiên giúp em hiểu rõ hơn về những gì thực sự đã xảy ra."

"Anh sẽ đi cùng em, nếu em muốn," Việt Hoàng đề nghị ngay lập tức, giọng anh chân thành. "Bà Út Sương từng rất thân thiết với gia đình anh trước đây, có lẽ sự có mặt của anh sẽ khiến bà thoải mái hơn khi chia sẻ."

"Em rất mong anh đi cùng," Khánh Linh đáp, cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn khi biết mình không phải đối mặt với điều này một mình.

Trên đường trở về khách sạn, họ đi ngang qua khu vực dự kiến sẽ là trung tâm của dự án chỉnh trang — nơi từng là khu chợ cổ sầm uất trước thảm họa, giờ đây chỉ còn lại một bãi đất trống được rào chắn tạm bợ, cỏ dại mọc um tùm xen lẫn những mảng bê tông vỡ nát còn sót lại từ công cuộc dọn dẹp năm xưa. Khánh Linh dừng lại, nhìn chằm chằm vào khung cảnh hoang tàn ấy, cảm giác như đang nhìn thấy chính vết thương chưa lành của cả một cộng đồng.

"Mỗi lần đi ngang qua đây, anh vẫn không khỏi rùng mình," Việt Hoàng nói khẽ, đứng cạnh cô. "Cha anh vẫn thường kể lại, đêm hôm đó, tiếng đất đá đổ sập nghe như tiếng sấm rền không dứt, kéo dài đến gần nửa giờ đồng hồ."

"Cha em có bao giờ nói với anh, hoặc với ai đó, về những nghi ngờ của ông trước khi mất không?" Khánh Linh hỏi, giọng cô đầy hy vọng mong manh.

Việt Hoàng lắc đầu, vẻ mặt anh đầy tiếc nuối. "Anh không biết chi tiết, vì lúc đó anh còn quá nhỏ, và cha anh cũng mất không lâu sau đó vì vết thương trong vụ sạt lở. Nhưng anh nhớ, có một vài lần, anh nghe cha anh và một vài đồng nghiệp cũ thì thầm về việc 'bản vẽ không đúng như những gì họ đã thấy trên công trường.' Lúc đó anh còn quá nhỏ để hiểu ý nghĩa của câu nói ấy, nhưng nó luôn ám ảnh anh suốt nhiều năm qua."

Lời kể ấy càng củng cố thêm nghi ngờ đang dần hình thành trong lòng Khánh Linh — rằng có một khoảng cách nào đó giữa những gì đã thực sự xảy ra trên công trường, và những gì được ghi nhận chính thức trong hồ sơ điều tra đổ lỗi cho cha cô. Cô nhìn về phía bãi đất trống, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm một màu cam nhạt nhòa lên toàn bộ khung cảnh hoang vắng, và tự nhủ với chính mình rằng, dù sự thật có phức tạp và đau đớn đến đâu, cô cũng sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra được nó, dù phải trả giá bằng chính sự nghiệp mà cô đã dày công xây dựng suốt nhiều năm ròng.

Đã sao chép liên kết chương