Chương 9
Chương 9 — Thành Phố Sau Màn Sương
Ba ngày sau khi bản kiến nghị chính thức được gửi đi, Khánh Linh nhận được cuộc gọi bất ngờ từ Sở Xây dựng cấp tỉnh, thông báo rằng họ đã tiếp nhận hồ sơ và sẽ cử một đoàn thanh tra độc lập xuống Vân Sơn để xác minh trong vòng một tuần tới. Tin tức ấy mang lại cho cô một niềm hy vọng lớn lao, nhưng đồng thời cũng khiến bầu không khí ở thị trấn trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
Ngay chiều hôm đó, Khánh Linh nhận được lời mời gặp riêng từ chính Hồ Xuân Trường, không phải tại văn phòng chính thức mà tại một nhà hàng sang trọng nằm biệt lập trên một ngọn đồi nhìn xuống toàn cảnh thị trấn. Cô cân nhắc kỹ trước khi quyết định nhận lời, báo cho Việt Hoàng biết địa điểm và thời gian cụ thể để phòng trường hợp cần thiết.
Khi Khánh Linh đến nơi, Hồ Xuân Trường đã ngồi sẵn ở một bàn riêng, view nhìn ra thung lũng đang chìm trong sương chiều. Ông đứng dậy, lịch thiệp kéo ghế mời cô ngồi, thái độ hoàn toàn khác biệt so với sự căng thẳng trong những lần gặp gỡ chính thức trước đó.
"Cảm ơn cô đã nhận lời mời của tôi," ông nói, rót cho cô một tách trà nóng. "Tôi nghĩ, đã đến lúc chúng ta cần có một cuộc trò chuyện thẳng thắn, không có sự hiện diện của bất kỳ ai khác."
"Tôi đang lắng nghe, thưa ông Trường," Khánh Linh đáp, giữ vẻ điềm tĩnh dù trong lòng đầy cảnh giác.
"Tôi biết cô đã tìm ra nhiều điều về quá khứ," ông nói thẳng, không còn vòng vo như trước. "Tôi cũng biết, cô đang có trong tay bản vẽ mà cha cô từng yêu cầu chỉnh sửa trước khi thảm họa xảy ra."
Khánh Linh sững người trước sự thừa nhận bất ngờ ấy, nhưng cô cố giữ vẻ mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. "Vậy ông thừa nhận đã biết về bản vẽ đó?" cô hỏi thẳng.
Hồ Xuân Trường thở dài, ánh mắt ông nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi màn sương đang dần nuốt chửng toàn bộ thung lũng. "Mười lăm năm trước, tôi còn trẻ, đầy tham vọng, và đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng khi quyết định cắt giảm chi phí vật liệu mà không báo cáo đầy đủ," ông nói, giọng ông bất ngờ trở nên chân thành đến kỳ lạ. "Nhưng tôi chưa bao giờ có ý định gây ra cái chết cho bất kỳ ai. Đó là một tai nạn ngoài ý muốn, một hậu quả tôi không thể lường trước được."
"Nhưng ông đã để cha tôi gánh chịu toàn bộ trách nhiệm thay cho sai lầm của ông," Khánh Linh nói, giọng cô run lên vì phẫn nộ kìm nén suốt mười lăm năm. "Ông đã để ông ấy sống những năm cuối đời trong sự khinh miệt của cả thị trấn, rồi qua đời trong đau khổ, chỉ để bảo vệ danh tiếng và sự nghiệp của chính mình."
Hồ Xuân Trường im lặng một lúc lâu, đôi tay ông siết chặt lấy tách trà đã nguội. "Tôi không trực tiếp đánh tráo hồ sơ," ông nói, giọng ông có phần biện minh. "Đó là quyết định của cấp trên tôi lúc đó, người muốn nhanh chóng khép lại vụ việc để tránh ảnh hưởng đến uy tín của cả bộ máy chính quyền. Tôi chỉ... không đủ can đảm để lên tiếng phản đối."
"Vậy ai là người trực tiếp đánh tráo hồ sơ?" Khánh Linh hỏi, giọng cô căng thẳng tột độ trước khả năng có một mắt xích quan trọng khác trong toàn bộ âm mưu này.
"Đó là Trưởng phòng quản lý xây dựng lúc đó — ông Đặng Hữu Lộc," Hồ Xuân Trường đáp, xác nhận điều mà ông Thịnh đã từng nhắc đến. "Nhưng ông ấy đã qua đời cách đây vài năm. Tôi e rằng, với sự ra đi của ông ấy, việc chứng minh đầy đủ chuỗi trách nhiệm sẽ trở nên vô cùng khó khăn."
"Vậy tại sao ông lại kể cho tôi nghe tất cả những điều này bây giờ?" Khánh Linh hỏi, sự nghi ngờ vẫn hiện rõ trong giọng nói của cô.
Hồ Xuân Trường nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt ông đầy toan tính. "Vì tôi muốn đề xuất một giải pháp có lợi cho cả hai bên," ông nói. "Tôi sẵn sàng công khai thừa nhận sai lầm của mình trong việc cắt giảm chi phí vật liệu mười lăm năm trước, chính thức xin lỗi công khai và minh oan cho cha cô. Đổi lại, tôi mong cô sẽ không tiếp tục đẩy vụ việc đi xa hơn theo hướng pháp lý hình sự, và ủng hộ để dự án chỉnh trang hiện tại được tiếp tục triển khai theo đúng tiến độ, với phương án kỹ thuật đã được điều chỉnh phù hợp theo khuyến nghị an toàn của cô."
Khánh Linh cảm thấy một cơn giận dữ dâng trào trước đề nghị ấy — một sự mặc cả trắng trợn, đổi lấy sự thật một phần bằng việc bỏ qua trách nhiệm hình sự thực sự. "Ông đang đề nghị tôi đánh đổi công lý thực sự lấy một lời xin lỗi công khai và sự thuận lợi cho dự án của ông?" cô hỏi, giọng cô lạnh lùng.
"Tôi đang đề nghị một giải pháp thực tế, cô Linh à," Hồ Xuân Trường đáp, giọng ông vẫn giữ vẻ điềm tĩnh dù có phần căng thẳng hơn. "Việc đưa vụ việc ra tòa sau mười lăm năm, khi nhân chứng chính đã qua đời, sẽ vô cùng phức tạp, tốn kém, và không có gì đảm bảo kết quả sẽ như cô mong muốn. Trong khi đó, danh dự của cha cô có thể được khôi phục ngay lập tức, công khai, mà không cần trải qua một quá trình pháp lý kéo dài, đau đớn."
Khánh Linh đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông trước mặt, giọng cô kiên quyết không hề lay chuyển. "Tôi sẽ không mặc cả về công lý, thưa ông Trường," cô nói. "Cha tôi xứng đáng được minh oan hoàn toàn, dựa trên sự thật đầy đủ, không phải một phiên bản được cắt xén để phục vụ lợi ích của ông. Và những người dân đã mất người thân trong thảm họa đó cũng xứng đáng biết toàn bộ sự thật, không chỉ một phần được chọn lọc kỹ lưỡng."
Trước khi Khánh Linh rời đi, Hồ Xuân Trường gọi với theo, giọng ông có phần gấp gáp khác thường. "Cô Linh, tôi muốn nhắc cô một điều," ông nói. "Đoàn thanh tra từ Sở Xây dựng sắp xuống đây, và tôi tin họ sẽ xem xét vụ việc một cách khách quan. Nhưng cô cần hiểu, tôi cũng có những mối quan hệ, những ảnh hưởng nhất định. Nếu cô chọn con đường đối đầu, tôi không thể đảm bảo mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ cho cô, hay cho dự án mà cô đang phụ trách."
Câu nói ấy, dù được diễn đạt một cách khéo léo, vẫn mang theo âm hưởng của một lời đe dọa trá hình. Khánh Linh quay lại nhìn ông, ánh mắt cô không hề nao núng. "Tôi không sợ những ảnh hưởng của ông, thưa ông Trường," cô đáp. "Tôi chỉ sợ việc để cho sự thật tiếp tục bị chôn vùi thêm một ngày nào nữa."
Bước ra khỏi nhà hàng, Khánh Linh gọi ngay cho Việt Hoàng, kể lại toàn bộ nội dung cuộc trò chuyện đầy căng thẳng vừa qua. "Anh nghĩ sao về lời thú nhận của ông ta?" cô hỏi, giọng cô vẫn còn run vì xúc động dồn nén.
"Anh nghĩ, đó là một sự thừa nhận có tính toán, được thiết kế để bảo vệ bản thân ông ta nhiều nhất có thể, đổ phần lớn trách nhiệm cho một người đã khuất không thể tự biện hộ," Việt Hoàng phân tích, giọng anh thận trọng. "Nhưng dù sao, đó cũng là lần đầu tiên ông ta chính thức thừa nhận về việc cắt giảm vật liệu thi công. Nếu chúng ta có thể ghi âm hoặc có nhân chứng cho những thừa nhận tương tự trong tương lai, đó sẽ là bằng chứng vô cùng giá trị."
"Em ước gì mình đã ghi âm được cuộc trò chuyện vừa rồi," Khánh Linh nói, giọng cô đầy tiếc nuối. "Nhưng em không muốn mạo hiểm bị phát hiện, khiến ông ta cảnh giác hơn trong những lần tiếp theo."
"Em đã làm đúng," Việt Hoàng trấn an cô. "Sự an toàn của em quan trọng hơn bất kỳ bằng chứng nào. Chúng ta sẽ tìm cách khác để củng cố thêm những gì đã biết, có lẽ thông qua việc điều tra sâu hơn về ông Đặng Hữu Lộc và mối quan hệ của ông ta với cấp trên vào thời điểm đó."
Rời khỏi nhà hàng đêm hôm đó, Khánh Linh cảm thấy vừa run rẩy vừa quyết tâm hơn bao giờ hết. Cô biết, cuộc gặp gỡ vừa rồi, dù không mang lại thỏa thuận mà Hồ Xuân Trường mong muốn, đã cho cô thêm một mảnh ghép quan trọng — sự thừa nhận trực tiếp từ chính miệng ông ta về sai lầm trong thi công, dù ông cố gắng giảm nhẹ trách nhiệm của bản thân. Giờ đây, cô chỉ cần tìm ra cách để biến lời thừa nhận không chính thức ấy thành bằng chứng có giá trị pháp lý thực sự.
Khi về đến khách sạn, Khánh Linh không thể chợp mắt, tâm trí cô cứ quay cuồng với những gì vừa nghe được. Cô ngồi bên bàn làm việc nhỏ trong phòng, viết lại chi tiết toàn bộ cuộc trò chuyện với Hồ Xuân Trường trong khi ký ức còn tươi mới, từng câu từng chữ, để làm tài liệu tham khảo cho những bước tiếp theo. Dù không có giá trị pháp lý như một bản ghi âm chính thức, những ghi chép chi tiết này ít nhất có thể giúp cô xâu chuỗi lại toàn bộ câu chuyện một cách mạch lạc, logic hơn khi trình bày với đoàn thanh tra sắp tới.
Cô cũng gọi điện cho mẹ mình để cập nhật tình hình, dù cố gắng giảm nhẹ mức độ nguy hiểm để không khiến bà thêm lo lắng. "Mẹ, con nghĩ sự thật đang dần được hé lộ," cô nói, giọng cô vừa mệt mỏi vừa tràn đầy hy vọng. "Có thể không lâu nữa, danh dự của cha sẽ được khôi phục hoàn toàn."
"Mẹ tin con, Khánh Linh à," bà Diệp đáp, giọng bà đầy xúc động. "Cha con, nếu còn sống, chắc chắn sẽ tự hào về sự can đảm của con."
Đặt điện thoại xuống, Khánh Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường mờ nhạt xuyên qua màn sương đêm dày đặc, và cảm nhận được rằng, dù con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, cô đang tiến ngày một gần hơn đến đích cuối cùng của hành trình tìm kiếm công lý này.