Chương 23
Chương 23 — Thành Phố Sau Màn Sương
Cơn bão chính thức đổ bộ vào Vân Sơn lúc rạng sáng, sớm hơn nửa ngày so với dự báo cuối cùng của đài khí tượng thủy văn. Mưa trút xuống như trút nước, gió giật liên hồi quật ngã nhiều cây cối dọc các tuyến đường chính, khiến toàn bộ thị trấn chìm trong tình trạng báo động khẩn cấp ngay từ những giờ đầu tiên.
Khánh Linh và Việt Hoàng, cùng toàn bộ đội ngũ kỹ thuật, đã túc trực suốt đêm tại phòng điều khiển trung tâm, theo dõi từng chỉ số cập nhật liên tục từ hệ thống cảm biến địa chất. Khi ánh sáng đầu tiên của bình minh xuyên qua lớp mây đen dày đặc, một tín hiệu cảnh báo màu đỏ bất ngờ nhấp nháy trên màn hình chính, kèm theo tiếng còi báo động chói tai vang khắp căn phòng.
"Độ dịch chuyển đất tại khu vực taluy phía Bắc đang vượt ngưỡng an toàn," kỹ sư trực ca hét lên, giọng anh đầy hoảng loạn khi nhìn những con số nhảy vọt trên biểu đồ. "Tốc độ dịch chuyển đang tăng nhanh bất thường, có thể là dấu hiệu sớm của một đợt sạt trượt cục bộ."
Việt Hoàng, dù tim đập dồn dập, vẫn cố giữ được sự tỉnh táo cần thiết trong tình huống khẩn cấp. "Kích hoạt ngay quy trình cảnh báo sơ tán khẩn cấp cho toàn bộ khu vực trong bán kính nguy hiểm," anh ra lệnh dứt khoát. "Liên hệ ngay với lực lượng cứu hộ, yêu cầu triển khai phương án di dời khẩn cấp những hộ dân còn lại chưa kịp sơ tán trước đó."
Khánh Linh, không chút do dự, lập tức liên hệ trực tiếp với ông Bùi Quốc Bảo cùng lực lượng chức năng thị trấn, kích hoạt toàn bộ hệ thống loa phát thanh cảnh báo khẩn cấp. Tiếng loa vang vọng khắp các con phố, kêu gọi người dân còn lại lập tức di chuyển đến các điểm trú tránh an toàn đã được chuẩn bị từ trước, giữa cơn mưa xối xả và gió gào thét không ngớt.
Trong lúc hỗn loạn ấy, một tin báo khẩn cấp khác khiến tim Khánh Linh như ngừng đập — bà Út Sương, người vốn đã đồng ý sơ tán từ trước, lại quay trở về căn nhà cũ của mình để lấy lại một số di vật quan trọng của gia đình, đúng vào thời điểm nguy hiểm nhất đang cận kề.
"Bà Sương vẫn còn trong khu vực nguy hiểm," một người hàng xóm hớt hải báo tin qua điện thoại, giọng bà đầy hoảng loạn. "Tôi thấy bà quay lại nhà cách đây khoảng mười lăm phút, kể từ đó không ai liên lạc được với bà nữa."
Không một giây do dự, Khánh Linh lao ra khỏi phòng điều khiển, bất chấp mưa gió đang gào thét dữ dội bên ngoài. Việt Hoàng, dù cố ngăn cản cô vì sự an toàn của chính cô, cuối cùng cũng đành chạy theo, không thể để cô một mình đối mặt với hiểm nguy. "Chúng ta đi cùng nhau," anh hét lớn qua tiếng gió rít, nắm chặt lấy tay cô khi cả hai lao vào màn mưa trắng xóa.
Con đường dẫn đến nhà bà Út Sương đã ngập nước đến gần đầu gối, những dòng nước đục ngầu cuốn theo bùn đất từ trên các sườn đồi đổ xuống mỗi lúc một mạnh hơn. Khi đến nơi, họ thấy bà Sương đang cố gắng lôi ra một chiếc rương gỗ cũ kỹ từ trong căn nhà đã tối om vì mất điện, hoàn toàn không hay biết về mức độ nguy hiểm đang treo lơ lửng ngay phía trên đầu.
"Bà ơi, chúng ta phải đi ngay, không còn thời gian nữa!" Khánh Linh hét lớn, chạy vào trong, nắm lấy cánh tay gầy guộc của bà cụ.
"Ta không thể bỏ lại nó," bà Sương đáp, giọng bà nghẹn ngào, tay vẫn không rời chiếc rương gỗ. "Đây là những kỷ vật cuối cùng của chồng ta, của cả cuộc đời ta gắn bó với mảnh đất này."
Việt Hoàng, không chần chừ thêm giây phút nào, xốc chiếc rương lên vai trong khi Khánh Linh dìu bà Sương ra khỏi căn nhà, cả ba người cùng nhau lội qua dòng nước đang dâng cao nhanh chóng để hướng về phía điểm tập kết an toàn gần nhất. Ngay khi họ vừa kịp thoát ra khỏi con hẻm dẫn vào nhà, một tiếng động ầm ầm khủng khiếp vang lên phía sau lưng, khiến cả ba giật mình quay lại nhìn.
Một mảng đất lớn từ sườn đồi phía sau khu nhà bà Sương bắt đầu trượt xuống, kéo theo bùn đất, đá và cây cối đổ ập vào con đường mà họ vừa mới đi qua chỉ vài phút trước đó. Nếu chậm trễ thêm dù chỉ vài giây, có lẽ cả ba đã không còn cơ hội thoát ra kịp thời.
"Trời ơi," bà Sương thốt lên, toàn thân bà run rẩy khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy, đôi mắt bà tràn đầy nước mắt lẫn sự bàng hoàng. "Nếu không có hai đứa, có lẽ ta đã..."
"Bà đừng nghĩ đến điều đó nữa," Khánh Linh nói, giọng cô cũng không giấu được sự run rẩy sau khoảnh khắc sinh tử vừa trải qua, ôm chặt lấy bà cụ đang run lẩy bẩy vì lạnh và sợ hãi. "Điều quan trọng nhất bây giờ là bà đã an toàn."
Cả ba nhanh chóng được đưa đến điểm trú tránh an toàn, nơi lực lượng cứu hộ cùng người dân khác đang tập trung chờ đợi cơn bão đi qua. Việt Hoàng, sau khi đảm bảo bà Sương đã được chăm sóc y tế cẩn thận, lập tức liên hệ về phòng điều khiển để cập nhật tình hình sạt lở vừa xảy ra.
"May mắn là khu vực sạt lở nằm ngoài phạm vi công trình gia cố chính, không ảnh hưởng trực tiếp đến hệ thống neo đất mới," anh báo cáo, giọng anh vẫn còn chưa hết run sau những gì vừa chứng kiến. "Nhưng đây là lời cảnh báo rõ ràng nhất, cho thấy chúng ta đã đúng khi kiên quyết yêu cầu sơ tán triệt để, không chấp nhận bất kỳ sự chủ quan nào."
Khánh Linh, ngồi bên cạnh bà Út Sương đang dần bình tĩnh trở lại, không khỏi cảm thấy một sự nhẹ nhõm xen lẫn nỗi ám ảnh khôn nguôi. Cảnh tượng đất đá đổ ập xuống ngay phía sau lưng họ, dù chỉ diễn ra trong tích tắc, đã khiến cô hiểu rõ hơn bao giờ hết, mức độ tàn khốc thực sự của thảm họa mà cha cô từng phải chứng kiến, từng bị đổ oan mười lăm năm về trước.
"Giờ thì con đã hiểu, tại sao cha lại luôn nói, không có gì quan trọng hơn tính mạng con người," cô thì thầm, ánh mắt cô hướng ra ngoài khung cửa, nơi cơn bão vẫn đang gào thét dữ dội, như thể đang thử thách đến tận cùng mọi nỗ lực mà con người đã dày công chuẩn bị.
Suốt buổi sáng hôm đó, mưa vẫn không ngớt trút xuống, gió giật từng cơn khiến mái tôn của điểm trú tránh rung lên bần bật. Việt Hoàng, sau khi tạm yên tâm về tình hình tại khu vực sạt lở nhỏ, cùng một nhóm kỹ sư quay trở lại khu vực taluy chính, nơi hệ thống neo đất gia cố đang phải chịu thử thách khắc nghiệt nhất kể từ khi hoàn thành. Anh trực tiếp kiểm tra từng điểm neo, đối chiếu liên tục với dữ liệu cảm biến để đảm bảo không có dấu hiệu bất thường nào bị bỏ sót.
"Toàn bộ hệ thống vẫn đang giữ vững, dù áp lực từ lượng mưa hiện tại đã vượt xa mức thiết kế ban đầu," anh báo cáo qua bộ đàm, giọng anh xen lẫn sự nhẹ nhõm thận trọng. "Nhưng chúng ta không được phép lơi lỏng, vì dự báo cho thấy đỉnh điểm của bão vẫn còn chưa đến, có thể phải mất thêm ít nhất sáu đến tám giờ nữa."
Tại điểm trú tránh, Khánh Linh cùng đội ngũ tình nguyện viên tất bật phân phát chăn ấm, nước uống và thực phẩm cho hàng trăm người dân đang tạm lánh nạn. Giữa không khí hỗn loạn nhưng đầy tình người ấy, cô bắt gặp ông Kiều Xuân Thịnh đang an ủi một nhóm trẻ nhỏ đang khóc vì sợ hãi trước tiếng gió gào bên ngoài, kể cho chúng nghe những câu chuyện cổ tích để xoa dịu nỗi lo âu.
"Cô làm tốt lắm, Khánh Linh à," ông Thịnh nói khi cô đến gần, ánh mắt ông đầy sự trân trọng. "Nhìn cách cô điều phối mọi việc hôm nay, ta tin, cha cô hẳn đang rất tự hào về cô, dù ông ấy không còn ở đây để tận mắt chứng kiến."
Đến gần trưa, một tin nhắn bất ngờ từ đội an ninh khiến Khánh Linh không khỏi bận tâm — trong lúc hỗn loạn của cơn bão, có người đã cố tình tung tin đồn thất thiệt trên mạng xã hội địa phương, cho rằng chính công trình gia cố mới là nguyên nhân gây ra vụ sạt lở nhỏ vừa xảy ra gần nhà bà Út Sương, nhằm gieo rắc hoang mang, làm lung lay niềm tin của người dân đúng vào thời điểm căng thẳng nhất.
"Chúng ta sẽ xử lý việc này sau khi bão tan," Khánh Linh nói, giọng cô kiên định dù trong lòng không khỏi bực bội trước sự vu khống trắng trợn ấy. "Bây giờ, ưu tiên duy nhất của chúng ta là đảm bảo an toàn tuyệt đối cho mọi người, không để bất kỳ điều gì phân tán sự tập trung cần thiết vào lúc này."
Cô yêu cầu đội truyền thông của dự án chuẩn bị sẵn một bộ dữ liệu quan trắc đầy đủ, minh bạch, để có thể công bố ngay khi bão tan, nhằm dập tắt mọi tin đồn thất thiệt bằng chính những con số khoa học không thể chối cãi. "Chúng ta đã trải qua quá nhiều dối trá trong quá khứ," cô nói với đội ngũ của mình, giọng cô đầy quyết tâm. "Lần này, sự thật sẽ luôn là vũ khí mạnh mẽ nhất mà chúng ta có, dù ai đó có cố gắng bóp méo nó đến đâu, dù họ có ẩn danh phía sau bao nhiêu lớp mạng xã hội đi chăng nữa."