Chương 12
Chương 12
Sau khi chân tướng được phơi bày trong cung, kinh thành Đại Chu gần như đổi trời chỉ trong một đêm. Lý Hoành Hạo bị phế bỏ vị trí Thái tử, tạm thời giam trong Đông Cung cũ để chờ xử lý. Liễu Như Yên bị tước bỏ danh phận vừa mới có chưa đầy một canh giờ, từ Thái tử phi trong mộng trở về làm nhị tiểu thư Liễu gia, thậm chí còn mang tội khi quân vì giả mạo thần y. Còn ta, người vốn nên ở thiên lao chờ bị xử tội, lại được Hoàng hậu đích thân ban xe đưa về Liễu phủ. Khi xe ngựa dừng trước cổng lớn Liễu gia, cả phủ đã loạn thành một đoàn. Tiết Ngọc Trúc đứng ở bậc thềm, trên người vẫn mặc xiêm y hoa lệ chuẩn bị để vào cung hưởng vinh quang của mẫu thân Thái tử phi. Trâm vàng trên tóc bà ta cài kín đến mức nặng nề, nhưng sắc mặt lại trắng bệch như giấy. Nhìn thấy ta bước xuống xe ngựa, bà ta lảo đảo lùi lại một bước.
“Liễu Lăng Sương?”
“Sao ngươi lại trở về?”
Giọng bà ta vừa kinh ngạc vừa sợ hãi. Ta ngẩng đầu nhìn tấm biển Liễu phủ. Nơi này, kiếp trước từng là chiếc lồng nhốt ta. Cũng là nơi mẫu thân ta nhắm mắt trong uất ức. Ta từng nghĩ chỉ cần nhẫn nhịn, chỉ cần giữ thể diện, chỉ cần không tranh chấp, rồi một ngày nào đó phụ thân sẽ nhớ ta cũng là con gái ông. Nhưng đến tận cuối cùng, thứ ông nhớ chỉ có sản nghiệp mẫu thân để lại, chỉ có tiền đồ của Liễu gia, chỉ có đứa con gái khiến ông có thể bám vào Đông Cung. Còn ta, trong mắt ông chỉ là một món đồ có thể đem ra đổi lợi ích. Thẩm Thành Dụ xuống ngựa, lặng lẽ đứng bên cạnh ta. Hắn không nói gì. Nhưng chỉ cần hắn đứng đó, lòng ta đã an ổn hơn rất nhiều. Thanh Vũ bước lên trước, giọng lạnh lùng:
“Phụng ý chỉ Hoàng hậu nương nương, niêm phong Liễu phủ, kiểm kê toàn bộ tài sản liên quan đến của hồi môn của Cố phu nhân.”
Tiết Ngọc Trúc biến sắc.
“Dựa vào đâu?”
“Đây là Liễu phủ, không phải nơi các ngươi muốn lục soát là lục soát.”
Thanh Vũ nhìn bà ta.
“Dựa vào việc các ngươi nhiều năm qua chiếm dụng tài sản của Cố phu nhân, ý đồ cưỡng đoạt tư khố của Liễu cô nương, lại dung túng Liễu Như Yên mạo nhận công lao, lừa gạt Đông Cung.”
Từng chữ rơi xuống. Sắc mặt Tiết Ngọc Trúc càng lúc càng khó coi. Bà ta còn muốn cãi, nhưng mấy thị vệ phía sau đã tiến vào phủ. Không ai trong Liễu gia dám ngăn. Liễu Phong Nhân được người dìu ra. Chỉ mới một ngày không gặp, ông ta đã giống như già đi mười tuổi. Gương mặt vốn luôn tỏ vẻ uy nghiêm giờ đầy hoảng loạn, áo ngoài mặc vội, thắt lưng còn chưa chỉnh tề. Ông ta nhìn thấy ta, ánh mắt lập tức sáng lên như bắt được cọng cỏ cứu mạng.
“Lăng Sương.”
“Con mau nói với Hoàng hậu nương nương, đây đều là hiểu lầm.”
“Chúng ta là người một nhà.”
“Phụ thân chỉ nhất thời hồ đồ thôi.”
Ta nhìn ông ta. Trong lòng bỗng không còn hận dữ như tưởng tượng. Có lẽ bởi sau khi nhìn rõ một người quá lâu, đến khi người đó cúi đầu, ta đã không còn thấy đau nữa. Ta chỉ bình tĩnh hỏi:
“Phụ thân nói hiểu lầm là chuyện nào?”
“Là chuyện người muốn ghi Liễu Như Yên dưới danh nghĩa mẫu thân ta?”
“Hay là chuyện người muốn chuyển tư khố của ta sang cho nàng ta?”
“Hoặc là chuyện mẫu thân ta năm đó bị Tiết Ngọc Trúc làm cho động thai, người rõ ràng biết mà vẫn chọn che giấu?”
Sắc mặt Liễu Phong Nhân lập tức trắng bệch. Tiết Ngọc Trúc gào lên:
“Ngươi nói bậy!”
“Cố Dao Xuân thân thể yếu ớt, nàng ta tự mình không giữ được thai, liên quan gì đến ta?”
Ta nhìn bà ta.
“Có liên quan hay không, trong tay Hoàng hậu đã có lời khai của bà mụ năm đó.”
Tiết Ngọc Trúc như bị ai rút sạch sức lực, cả người mềm nhũn, suýt ngã xuống đất. Liễu Phong Nhân cũng không khá hơn. Ông ta nhìn ta, môi run rẩy.
“Lăng Sương, ta là phụ thân con.”
Ta khẽ gật đầu.
“Cho nên hôm nay con không cần mạng của phụ thân.”
“Con chỉ lấy lại những thứ thuộc về mẫu thân.”
Câu nói ấy vừa ra, ông ta bỗng ngây người. Ta không muốn tranh cãi nữa. Dưới sự kiểm kê của người trong cung, từng quyển sổ sách bị lấy ra, từng khế đất, khế ước được đối chiếu với danh sách của hồi môn năm xưa. Những thứ bị Liễu phủ âm thầm chiếm dụng cũng được ghi lại rõ ràng, không sót một khoản. Liễu Phong Nhân đứng bên cạnh, sắc mặt càng lúc càng xám. Tiết Ngọc Trúc bị thị vệ áp giải đi, miệng vẫn không ngừng kêu oan, nhưng tiếng kêu ấy rất nhanh đã bị tiếng cửa lớn đóng lại nuốt mất. Ta không nhìn bà ta nữa. Bởi ta biết, từ hôm nay trở đi, bà ta sẽ phải trả giá cho tất cả những gì mình từng làm. Khi mọi thứ được kiểm kê xong, Thanh Vũ bước tới nói với ta:
“Liễu cô nương, tư khố của Cố phu nhân đã được chuyển tới biệt viện Cố gia. Không thiếu một món.”
Ta gật đầu. Cổ họng bỗng nghẹn lại. Nhưng nghe thấy câu “không thiếu một món”, hốc mắt ta vẫn nóng lên. Ta không phải chỉ giữ lại tài sản. Ta giữ lại thứ mẫu thân từng dùng cả đời để bảo vệ ta. Chiều hôm ấy, ta bước vào từ đường Liễu gia. Linh vị của mẫu thân vẫn đặt ở đó. Trên bài vị khắc ba chữ Cố Dao Xuân. Ta quỳ xuống trước linh vị. Rất lâu không nói được lời nào. Thành Dụ đứng sau lưng ta. Không thúc giục. Cũng không an ủi bằng những lời sáo rỗng. Hắn chỉ lặng lẽ đứng đó, giống như nói với ta rằng từ nay về sau, ta không còn phải một mình chống đỡ nữa. Ta dập đầu ba cái trước linh vị mẫu thân. Giọng nói nghẹn lại.
“Mẫu thân, con đã về rồi.”
“Con giữ được của hồi môn người để lại.”
“Giữ được danh dự của người.”
“Cũng giữ được đời mình.”
Nói đến đây, nước mắt cuối cùng rơi xuống. Ta lấy khối ngọc bội trong tay áo ra, nhẹ nhàng đặt trước linh vị. Đó là ngọc bội của Thành Dụ. Cũng là lời hẹn mà ta từng bỏ lỡ một đời. Ta nhìn bài vị của mẫu thân, khẽ nói:
“Mẫu thân, lần này con gả đúng người rồi.”