Chương 10
Chương 10 — Con Đường Tôi Tự Chọn
Ráng chiều Hawaii tắt dần sau lưng chúng tôi, nhuộm cả bãi biển thành một dải màu cam nhạt rồi chuyển sang tím than. Louis vẫn để tay trên vai tôi, ngón tay thi thoảng lùa nhẹ vào tóc, như thể sợ cơn gió biển sẽ cuốn tôi đi mất nếu anh lơi lỏng dù chỉ một giây.
"Em vừa nói sẽ hạnh phúc." Anh nghiêng đầu nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên một đường cong quen thuộc. "Nói lại lần nữa cho anh nghe được không?"
Tôi bật cười, đẩy nhẹ vai anh. "Louis Whitmore, mới đi ăn tối với bạn học cũ về đã đòi nghe tỏ tình lại từ đầu à?"
"Không phải tỏ tình." Anh nhún vai, tay thọc vào túi quần, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc mà cũng vô cùng trẻ con. "Anh chỉ muốn chắc chắn là câu vừa rồi em không nói cho vui lòng cô bạn kia."
Tôi nhìn ra biển, sóng đánh vào bờ đều đặn như một nhịp thở chậm rãi. Có những khoảnh khắc trong đời, hạnh phúc đến mức khiến người ta hoài nghi, sợ rằng chỉ cần thừa nhận nó ra miệng, nó sẽ vỡ tan như bong bóng xà phòng.
"Không phải nói cho vui lòng ai cả." Tôi quay sang, nhìn thẳng vào mắt anh. "Là nói cho chính tôi nghe."
Louis không nói gì thêm, chỉ kéo tôi lại gần, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tôi, kiểu hôn không vội vã, không phô trương, giống như một lời hứa được viết bằng mực không phai.
Điện thoại tôi rung lên trong túi xách đúng lúc đó. Tôi định lờ đi, nhưng nhìn thấy tên hiện lên màn hình, ngón tay tôi khựng lại. Richard Kessler. Giám đốc điều hành khu vực châu Á - Thái Bình Dương của công ty. Người hiếm khi gọi trực tiếp cho một trưởng nhóm cấp dưới vào giờ này, càng hiếm khi gọi trong kỳ nghỉ phép đã được duyệt từ ba tháng trước.
"Xin lỗi." Tôi nói với Louis, bước lùi vài bước ra sát mép nước để tránh tiếng sóng, bắt máy.
"Iris." Giọng Richard vang lên, gọn ghẽ và có phần vội vã, thứ giọng điệu ông chỉ dùng khi có chuyện lớn. "Xin lỗi vì làm phiền kỳ nghỉ của cô, nhưng tôi cần cô quay lại văn phòng New York vào thứ Hai."
"Có chuyện gì vậy?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thản, dù trong lòng đã bắt đầu tính toán những khả năng.
"Một thương vụ lớn vừa được đẩy lên bàn hội đồng quản trị. Tập đoàn Phó thị ở Giang Thành, Trung Quốc, đang chuẩn bị niêm yết trên sàn Hồng Kông, quy mô vốn hóa dự kiến khoảng tám tỷ đô. Họ chỉ định đích danh công ty mình làm bên tư vấn độc lập cho toàn bộ quy trình due diligence tài chính trước IPO." Richard ngừng một nhịp, rồi nói tiếp, từng chữ như đã cân nhắc kỹ. "Và họ yêu cầu cô làm trưởng nhóm dự án."
Tôi đứng lặng một giây. Sóng biển vẫn vỗ vào chân tôi, mát lạnh, nhưng cái tên "Phó thị" vừa vang lên khiến toàn thân tôi như bị dội một gáo nước đá giữa mùa hè.
"Tại sao lại là tôi?" Tôi hỏi, cố giữ giọng điệu chuyên nghiệp. "Tôi chưa từng phụ trách dự án nào ở Trung Quốc đại lục."
"Chính vì vậy mà họ muốn cô." Richard đáp. "Hồ sơ của cô sạch, không dính líu bất kỳ quan hệ nào với giới tài phiệt Giang Thành, lại thông thạo cả tiếng Trung lẫn hệ thống chuẩn mực kế toán quốc tế. Phía Phó thị nói thẳng, họ cần một người 'không ai mua chuộc được, không ai quen biết được'. Tên cô nằm đầu danh sách đề xuất của chính tổng giám đốc điều hành bên đó."
"Người liên hệ trực tiếp là ai?" Tôi hỏi, dù trong lòng đã linh cảm được câu trả lời.
"Một người tên Phó Thành Tây, phó tổng giám đốc phụ trách chiến lược, con trai út của chủ tịch tập đoàn." Richard đọc cái tên như đọc một dòng trong hồ sơ vô tri. "Cô có biết người này không?"
Tôi nhắm mắt lại trong một giây. Biển Hawaii, ánh hoàng hôn, bàn tay Louis vừa mới đặt lên vai tôi cách đây chưa đầy năm phút, tất cả bỗng lùi ra xa, nhường chỗ cho một ký ức cũ kỹ tưởng đã được chôn chặt: giọng nói lạnh lùng bên chiếc bàn ăn khách sạn Los Angeles, ánh mắt tổn thương phía sau cánh cửa thang máy, câu hỏi cuối cùng vọng theo lưng tôi ba năm về trước.
"Có." Tôi đáp, giọng phẳng lặng. "Từng học chung cấp ba."
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, có lẽ Richard đang cân nhắc lại quyết định của mình. "Nếu có bất kỳ xung đột lợi ích nào, cô cứ nói thẳng, tôi sẽ đổi trưởng nhóm khác."
Tôi mở mắt ra, nhìn về phía Louis đang đứng cách đó không xa, ánh mắt anh dõi theo tôi với một chút lo lắng không giấu nổi. Anh không nghe được nội dung cuộc gọi, nhưng chắc chắn đã đọc được điều gì đó bất thường trên gương mặt tôi.
"Không có xung đột lợi ích nào cả." Tôi nói, từng chữ rành mạch. "Chỉ là quen biết cũ, đã kết thúc từ lâu. Tôi nhận dự án."
"Tốt." Richard thở phào, rồi nói thêm, giọng chuyển sang nghiêm túc hơn. "Đây là thương vụ lớn nhất năm nay của khu vực châu Á, Iris. Nếu thành công, cô sẽ là ứng viên hàng đầu cho vị trí partner đợt xét duyệt tới. Nhưng tôi phải nói trước, thương vụ này không đơn giản. Nội bộ tập đoàn Phó thị đang có tranh chấp quyền lực ngầm giữa các nhánh gia tộc. Cô sẽ phải cẩn thận."
Cuộc gọi kết thúc. Tôi đứng yên tại chỗ một lúc, để cho tiếng sóng lấp đầy khoảng lặng trong đầu mình.
"Có chuyện gì vậy?" Louis bước tới, bàn tay đặt lên lưng tôi, ấm áp và vững chãi.
Tôi quay sang nhìn anh, kể lại toàn bộ nội dung cuộc gọi, không giấu diếm điều gì, kể cả cái tên Phó Thành Tây.
Louis nghe xong, im lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn ra biển. "Em có thấy phiền không, khi phải đối mặt lại với người cũ?"
"Không phiền." Tôi lắc đầu, và nhận ra mình nói thật. "Người tôi từng rung động năm mười tám tuổi và người phụ nữ hai mươi tám tuổi đứng đây bây giờ, đã là hai con người hoàn toàn khác nhau. Tôi không còn gì để mất trước mặt anh ta cả."
"Vậy thì anh chỉ lo một chuyện." Louis nói, giọng nửa đùa nửa thật. "Lo là thương vụ tám tỷ đô đó phức tạp đến mức nào mà tổng giám đốc điều hành khu vực phải đích thân gọi điện giữa kỳ nghỉ."
Tôi bật cười, nhưng trong lòng, tôi biết Louis đang nói đúng một nửa sự thật. Nửa còn lại, là linh cảm mơ hồ rằng chuyến trở về Giang Thành lần này sẽ không đơn thuần chỉ là một dự án tư vấn tài chính.
Tối hôm đó, sau khi Louis đã ngủ, tôi ngồi một mình ngoài ban công phòng khách sạn, mở laptop tra cứu những thông tin công khai về đợt IPO của tập đoàn Phó thị. Cấu trúc sở hữu phức tạp hơn tôi tưởng: ngoài nhánh chính do chủ tịch Phó Chính Nam và con trai út Phó Thành Tây điều hành, còn có một nhánh phụ do người cháu gọi ông là chú, Phó Kiến Bân, nắm giữ mảng bất động sản thương mại và xây dựng, chiếm gần ba mươi phần trăm cổ phần tập đoàn. Trong hồ sơ công bố, Phó Kiến Bân từng hai lần ứng cử vào vị trí tổng giám đốc điều hành nhưng đều bị hội đồng quản trị bác bỏ để nhường chỗ cho việc chuẩn bị chuyển giao quyền lực cho thế hệ trẻ hơn, cụ thể là Phó Thành Tây.
Tôi nhíu mày, gõ thêm vài từ khóa tìm kiếm. Không có gì bất thường hiện lên trên bề mặt, tất cả báo cáo tài chính công khai đều sạch sẽ, được kiểm toán đúng chuẩn. Nhưng linh cảm nghề nghiệp nhiều năm làm việc trong ngành tư vấn tài chính mách bảo tôi rằng, một cuộc chuyển giao quyền lực gia tộc luôn để lại những vết nứt nhỏ dưới lớp báo cáo hào nhoáng, chỉ chờ người có đủ kiên nhẫn và đủ góc nhìn để lật lên.
Tôi đóng laptop lại, nhìn ra biển đêm tối đen, chỉ còn ánh trăng lấp lánh trên mặt nước. Năm năm trước, tôi rời khỏi Giang Thành với lời thề sẽ không bao giờ quay lại nếu không thực sự cần thiết. Giờ đây, chính công việc, chính sự nghiệp mà tôi đã đánh đổi cả tuổi trẻ để xây dựng, lại đang kéo tôi trở về nơi đó, đối diện với chính người đàn ông tôi từng dứt khoát cắt đứt, đối diện với chính gia đình tôi từng phải dùng thủ đoạn để thoát khỏi.
Nhưng tôi không còn là cô gái mười tám tuổi từng phải lén lút xin bùa Văn Xương, cũng không còn là cô sinh viên phải làm ca đêm ở quầy lễ tân khách sạn để trang trải học phí. Tôi là Lương Tri Dã của hiện tại, người đã tự tay dựng nên sự nghiệp bằng chính năng lực của mình, người từng khiến cả gia đình ruột thịt phải trả giá cho lòng tham của họ bằng chính trò chơi họ tưởng mình đang thắng.
Nếu Giang Thành một lần nữa muốn thử thách tôi, tôi sẽ không trốn tránh.
Sáng hôm sau, trên chuyến bay từ Honolulu về Los Angeles để nối chuyến sang New York, Louis nắm tay tôi suốt cả hành trình, không nói gì nhiều, chỉ thi thoảng siết chặt hơn mỗi khi máy bay gặp nhiễu động. Đến khi máy bay chuẩn bị hạ cánh, anh mới lên tiếng, giọng trầm và nghiêm túc.
"Iris, anh cũng vừa nhận một cuộc gọi tối qua, lúc em đang tắm."
Tôi quay sang nhìn anh, chờ đợi.
"Công ty luật của anh vừa được một khách hàng ở Hồng Kông mời tham gia tư vấn pháp lý cho một thương vụ niêm yết lớn." Anh nói chậm rãi, ánh mắt dò xét phản ứng của tôi. "Khách hàng đó, cũng là Tập đoàn Phó thị."
Tôi sững người, tim đập nhanh hơn một nhịp. "Anh sẽ nhận lời chứ?"
"Anh đã nhận rồi." Louis siết chặt tay tôi hơn. "Không phải vì tò mò về người cũ của em, mà vì đây đúng là chuyên môn của anh, và vì... anh muốn ở gần em trong một thương vụ có vẻ sẽ không hề đơn giản này."
Tôi nhìn ra ô cửa sổ máy bay, thành phố Los Angeles dần hiện ra phía dưới, lấp lánh ánh đèn buổi sáng sớm. Ba năm trước, tôi từng đứng ở sân bay này, ném chiếc sim điện thoại cũ vào thùng rác để cắt đứt hoàn toàn với quá khứ. Giờ đây, tôi lại chuẩn bị bay ngược trở lại nơi mọi thứ bắt đầu, nhưng lần này, tôi không đi một mình.
"Cảm ơn anh." Tôi nói, giọng khẽ khàng nhưng chân thành. "Vì đã chọn đứng cùng phía với tôi, ngay cả trước khi trận chiến bắt đầu."
Louis không đáp lời, chỉ nâng tay tôi lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay, như một lời thề không cần phải nói thành lời.
Ba ngày sau, tôi đứng trước cửa văn phòng ở tầng bốn mươi hai của tòa nhà công ty tại New York, tay cầm chiếc vé máy bay khứ hồi New York - Hồng Kông - Giang Thành, lòng bình tĩnh đến kỳ lạ. Cuộc chiến mới sắp bắt đầu, và lần này, tôi đã chuẩn bị đầy đủ hơn bất kỳ lúc nào trong đời.