Chương 24
Chương 24 — Con Đường Tôi Tự Chọn
Bảy giờ sáng, phòng họp hội đồng quản trị tầng năm mươi tám chật kín người. Toàn bộ mười lăm thành viên hội đồng quản trị đã có mặt, cùng với đại diện pháp lý của cả hai gia tộc Phó thị và Thẩm thị, và một vài cổ đông lớn khác được mời tham dự với tư cách quan sát viên.
Phó Chính Nam ngồi ở đầu bàn, dáng vẻ uy nghi như thường lệ, nhưng tôi nhận ra một sự căng thẳng nhẹ ẩn dưới lớp vỏ điềm tĩnh cố hữu của ông ta. Phó Kiến Bân ngồi cách đó không xa, khoác lên mình một nụ cười tự tin, rõ ràng tin rằng cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm hôm nay sẽ diễn ra theo đúng kịch bản ông ta mong muốn.
"Chúng ta bắt đầu buổi họp." Phó Chính Nam lên tiếng, giọng điệu trang trọng. "Nội dung chính hôm nay là xem xét bỏ phiếu bất tín nhiệm đối với vai trò lãnh đạo chiến lược của Phó Thành Tây trong đợt IPO, dựa trên những rủi ro uy tín gần đây."
"Trước khi tiến hành bỏ phiếu," Phó Thành Tây đứng dậy, giọng điệu vang lên rõ ràng, dứt khoát, "tôi xin phép trình bày một số bằng chứng quan trọng liên quan trực tiếp đến nguồn gốc thực sự của những rủi ro uy tín mà cuộc họp này đang đề cập."
Một vài thành viên hội đồng quản trị trao đổi ánh mắt với nhau, ngạc nhiên trước sự chủ động của Phó Thành Tây. Phó Chính Nam hơi nhíu mày, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. "Được, con cứ trình bày."
Tôi đứng dậy, bước đến trước màn hình lớn ở đầu phòng họp, kết nối laptop, bắt đầu trình bày, giọng điệu bình tĩnh, mạch lạc, không hề run rẩy dù biết ánh mắt của toàn bộ những nhân vật quyền lực nhất Giang Thành đang đổ dồn về phía mình.
"Kính thưa hội đồng quản trị, tôi là Lương Tri Dã, trưởng nhóm tư vấn tài chính độc lập cho đợt IPO lần này. Trong quá trình thực hiện due diligence, tôi đã phát hiện một chuỗi bất thường tài chính nghiêm trọng, liên quan đến công ty con Kiến Hoa Địa Sản."
Tôi trình chiếu sơ đồ dòng tiền đã được cả nhóm chuẩn bị kỹ lưỡng suốt đêm qua, từng bước giải thích rõ ràng: năm khoản chi phí tư vấn đáng ngờ được chuyển ra khỏi Kiến Hoa Địa Sản, đi qua một công ty vỏ bọc ở nước ngoài, rồi quay trở lại tập đoàn dưới danh nghĩa một khoản đầu tư chiến lược từ một quỹ tín thác gia đình có liên hệ trực tiếp với chủ tịch tập đoàn.
Phòng họp im lặng như tờ khi tôi trình bày, chỉ có tiếng lật tài liệu và tiếng thì thầm khe khẽ giữa vài thành viên hội đồng quản trị.
"Đây là những cáo buộc nghiêm trọng, cô Lương." Một thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi lên tiếng, giọng điệu nghi ngờ. "Cô có bằng chứng cụ thể nào chứng minh mối liên hệ này không, hay chỉ là suy luận dựa trên sự trùng hợp về thời gian và số tiền?"
"Tôi có." Tôi đáp, trình chiếu tiếp phần tài liệu pháp lý do Louis chuẩn bị, thể hiện rõ cấu trúc sở hữu và các cổ đông ủy quyền của công ty vỏ bọc và quỹ tín thác, tất cả đều dẫn về cùng một nhóm cá nhân có liên hệ trực tiếp với Phó Chính Nam.
Phó Chính Nam đứng dậy, giọng điệu bắt đầu lộ rõ sự tức giận bị kìm nén. "Đây là những suy diễn vô căn cứ! Cô Lương đang cố gắng đánh lạc hướng khỏi chính những cáo buộc nhắm vào bản thân cô, về việc nhận hối lộ để bóp méo báo cáo!"
"Về việc đó," tôi nói, giữ giọng điệu bình tĩnh, "tôi đã cung cấp đầy đủ bản ghi âm gốc, không chỉnh sửa, chứng minh đoạn ghi âm lan truyền trên mạng xã hội đã bị cắt ghép có chủ đích. Và tôi cũng có bằng chứng cho thấy, người trực tiếp thực hiện việc cắt ghép và tung tin đó, có liên hệ chặt chẽ với chính những người đang cố gắng bỏ phiếu bất tín nhiệm đối với anh Phó Thành Tây hôm nay."
Tôi quay sang nhìn thẳng vào Phó Kiến Bân, người vẫn đang cố giữ vẻ mặt bình thản, nhưng tôi nhận ra những giọt mồ hôi đang bắt đầu lấm tấm trên trán ông ta.
"Ông Phó Kiến Bân," tôi nói, giọng điệu sắc bén, "ông có thể giải thích tại sao một nhân viên có quan hệ họ hàng với ban giám đốc mảng bất động sản do ông trực tiếp quản lý, lại có quyền truy cập và tải xuống file ghi âm gốc từ hệ thống nội bộ của công ty tư vấn chúng tôi, đúng năm ngày trước khi đoạn ghi âm cắt ghép được tung ra?"
Phó Kiến Bân đứng bật dậy, gương mặt đỏ bừng. "Đây là vu khống trắng trợn! Tôi không hề biết gì về chuyện này!"
"Vậy ông cũng không biết gì về việc bà Chu Điềm Điềm, người đã tiếp cận và mua chuộc gia đình tôi để tổ chức cuộc tố cáo công khai trước cổng công ty, hiện đang làm trợ lý riêng cho ông từ tám tháng trước?" Tôi hỏi tiếp, giọng điệu không hề nhân nhượng.
Cả phòng họp xôn xao, nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Phó Kiến Bân, người giờ đây đã hoàn toàn mất đi vẻ tự tin ban đầu.
"Tôi..." Phó Kiến Bân lắp bắp, cố gắng tìm lời biện minh nhưng không thể.
Đúng lúc đó, đại diện Tập đoàn Thẩm thị lên tiếng, giọng điệu trang trọng. "Với tư cách cổ đông chiến lược, chúng tôi chính thức yêu cầu tạm dừng cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm hôm nay, và đề nghị hội đồng quản trị chấp thuận cuộc kiểm toán độc lập khẩn cấp đối với toàn bộ giao dịch liên quan đến Kiến Hoa Địa Sản và các bên liên quan, trước khi có bất kỳ quyết định nhân sự nào được đưa ra."
Nhã Trúc ngồi bên cạnh vị đại diện đó, ánh mắt cô ta nhìn thẳng vào Phó Chính Nam, không hề né tránh, một sự thay đổi hoàn toàn so với vẻ cam chịu tôi từng thấy ở cô ta lần đầu gặp mặt.
Phó Chính Nam nhìn quanh phòng họp, nhận ra phần lớn ánh mắt của các thành viên hội đồng quản trị đã chuyển từ sự tin tưởng ban đầu sang nghi ngờ sâu sắc. Ông ta siết chặt tay, cố gắng giữ vững vẻ uy nghiêm cuối cùng.
"Đây chỉ là những cáo buộc chưa được kiểm chứng." Ông ta nói, giọng điệu vẫn cố gắng giữ sự cứng rắn. "Tôi tin rằng, khi cuộc kiểm toán độc lập được tiến hành, mọi nghi ngờ vô căn cứ này sẽ được làm sáng tỏ, và danh dự của tôi cũng như của tập đoàn sẽ được khôi phục hoàn toàn."
"Tôi hy vọng là vậy." Phó Thành Tây lên tiếng, giọng điệu của anh giờ đây mang một sự uy quyền mà tôi chưa từng thấy trước đây, pha lẫn nỗi đau đớn của một người con phải đối mặt trực diện với sự thật về chính cha mình. "Nhưng thưa bố, nếu những bằng chứng này được xác nhận là đúng sự thật, con hy vọng bố sẽ chịu trách nhiệm đầy đủ trước hội đồng quản trị và trước pháp luật, không phải vì đó là điều tốt cho tập đoàn, mà vì đó là điều đúng đắn cần làm."
Phó Chính Nam nhìn con trai mình một lúc lâu, ánh mắt ông ta lần đầu tiên lộ ra một chút gì đó giống như sự tổn thương thực sự, không còn là vẻ điềm tĩnh toan tính quen thuộc.
Chủ tọa cuộc họp, một thành viên hội đồng quản trị độc lập cao tuổi, đứng dậy, giọng điệu trang nghiêm. "Căn cứ vào những bằng chứng vừa được trình bày, và yêu cầu chính thức từ cổ đông chiến lược Tập đoàn Thẩm thị, tôi đề xuất hoãn vô thời hạn cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm đối với ông Phó Thành Tây, đồng thời phê duyệt ngay lập tức cuộc kiểm toán độc lập khẩn cấp đối với Kiến Hoa Địa Sản và các giao dịch liên quan. Ai đồng ý, xin giơ tay."
Gần như toàn bộ các thành viên hội đồng quản trị, trừ một vài người thân cận với Phó Kiến Bân, đều giơ tay đồng ý. Phó Chính Nam ngồi lặng, không giơ tay nhưng cũng không phản đối, dường như đã nhận ra thế cờ đã hoàn toàn xoay chuyển.
Cuộc họp kết thúc trong một bầu không khí căng thẳng nhưng rõ ràng. Khi mọi người bắt đầu rời phòng họp, Phó Kiến Bân bị hai nhân viên an ninh nội bộ mời sang một phòng riêng để làm rõ thêm một số vấn đề, gương mặt ông ta tái mét, hoàn toàn mất đi vẻ tự tin ban đầu.
Tôi đứng lặng giữa phòng họp đang dần trống trải, cảm nhận được một sự nhẹ nhõm to lớn tràn ngập trong lòng, nhưng đồng thời cũng nhận ra, đây mới chỉ là bước đầu của một quá trình xử lý còn dài phía trước.
Louis bước đến, nắm lấy tay tôi, ánh mắt anh đầy tự hào. "Em đã làm được, Iris. Bằng chính trí tuệ của mình, không phải bằng may mắn."
Richard cũng tiến lại, siết chặt vai tôi một cái. "Tôi đã chứng kiến không ít cuộc họp hội đồng quản trị căng thẳng trong sự nghiệp của mình, Iris, nhưng chưa từng thấy ai trình bày bằng chứng với sự bình tĩnh và logic sắc bén như cô sáng nay. Đây sẽ là câu chuyện được nhắc đến trong ngành nhiều năm nữa."
Nhã Trúc cũng bước đến, khẽ mỉm cười với tôi, một nụ cười nhẹ nhõm hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng cô từng khoác lên mình trong buổi họp đầu tiên chúng tôi gặp nhau. "Cảm ơn cô, Lương Tri Dã. Không chỉ vì thương vụ này, mà vì đã cho tôi thấy, một người phụ nữ hoàn toàn có thể tự viết nên câu chuyện của chính mình, thay vì để người khác viết hộ."
Tôi nhìn về phía Phó Thành Tây, đang đứng lặng nhìn theo bóng lưng cha mình rời khỏi phòng họp trong sự im lặng nặng nề, và cảm nhận được rằng, chiến thắng hôm nay, dù ngọt ngào, cũng mang theo không ít nỗi đau cho những người liên quan.