Chương 18
Chương 18 — Con Đường Tôi Tự Chọn
Hai ngày sau, kế hoạch của tôi bắt đầu có kết quả, nhưng không theo hướng tôi mong đợi.
Sáng sớm, Vương Tiệp gọi điện cho tôi, giọng hoảng loạn. "Cô Lương, Chu Điềm Điềm vừa nhắn tin cho tôi, nói rằng kế hoạch đã 'nâng cấp', không cần đến bộ tài liệu giả của tôi nữa. Cô ta nói đã có 'thứ tốt hơn'."
Tôi nhíu mày, linh cảm chẳng lành. "Thứ tốt hơn là gì?"
"Tôi không biết." Vương Tiệp đáp, giọng run rẩy. "Nhưng cô ta có gửi kèm một đoạn tin nhắn khác, nói rằng 'cứ chờ xem, trưa nay cả Giang Thành sẽ biết Lương Tri Dã là loại người gì'."
Tim tôi thắt lại. Tôi vội vàng gọi cho Louis, cho Richard, và cả bộ phận truyền thông của công ty, cảnh báo về khả năng có một đòn tấn công truyền thông sắp xảy ra.
Nhưng tất cả những cảnh báo đó đều đến quá muộn.
Đúng mười một giờ trưa, một đoạn ghi âm bắt đầu lan truyền trên các nhóm chat nội bộ ngành tài chính Giang Thành, sau đó nhanh chóng được đăng tải lên vài tài khoản mạng xã hội có lượng theo dõi lớn trong giới kinh doanh. Đoạn ghi âm, dài khoảng ba mươi giây, là giọng nói của tôi, đang nói: "...con số đó có thể điều chỉnh được, chỉ cần các bên đồng ý về mức phí phù hợp, tôi sẽ đảm bảo báo cáo cuối cùng không đề cập đến vấn đề này."
Tôi nghe đoạn ghi âm đó qua điện thoại của Vương Tiệp gửi cho, và lập tức nhận ra: đó đúng là giọng nói của tôi, nhưng bị cắt ghép từ nhiều đoạn hội thoại khác nhau, ghép lại thành một câu hoàn toàn khác với ngữ cảnh gốc. Câu nói thật của tôi, trong một cuộc họp cách đây hai tuần, là về việc điều chỉnh cách trình bày một khoản mục kế toán cho đúng chuẩn mực quốc tế, hoàn toàn không liên quan đến việc che giấu sai phạm hay nhận hối lộ.
Nhưng trong bối cảnh bị cắt ghép khéo léo, kèm theo dòng chú thích ẩn danh "bằng chứng cho thấy trưởng nhóm tư vấn IPO của Phó thị nhận hối lộ để bóp méo báo cáo tài chính", đoạn ghi âm này lan truyền với tốc độ chóng mặt.
Tôi cảm thấy một cơn giận dữ lạnh lẽo dâng lên trong lồng ngực khi nghe lại đoạn ghi âm bị cắt xén ấy. Không phải vì sợ hãi, mà vì nhận ra mức độ tàn nhẫn và tính toán tỉ mỉ của kẻ đã dàn dựng ra chuyện này: chúng không cần bịa đặt hoàn toàn, chỉ cần khéo léo cắt bỏ đúng nửa câu, là đủ để biến một cuộc trao đổi nghiệp vụ bình thường thành một lời thú tội trần trụi trước hàng triệu người xem.
Điện thoại tôi đổ chuông liên tục. Richard gọi trước tiên, giọng điệu căng thẳng chưa từng thấy. "Iris, tình hình đang rất tệ. Ban lãnh đạo Phó thị vừa triệu tập cuộc họp khẩn cấp, một số cổ đông đang yêu cầu chấm dứt hợp đồng với công ty chúng ta ngay lập tức."
"Đó là bằng chứng giả." Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù tay tôi đang run lên vì phẫn nộ. "Đoạn ghi âm bị cắt ghép từ một cuộc họp về vấn đề hoàn toàn khác. Tôi có thể chứng minh điều đó."
"Tôi tin cô." Richard nói. "Nhưng cô cần chứng minh nhanh, và công khai. Truyền thông đang đưa tin rầm rộ, hình ảnh công ty chúng ta cũng đang bị ảnh hưởng nghiêm trọng."
Tôi cúp máy, ngồi lặng người trong phòng khách sạn, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ xung quanh mình. Louis bước vào phòng đúng lúc đó, gương mặt anh đầy lo lắng.
"Anh đã nghe rồi." Anh nói, ngồi xuống cạnh tôi, nắm lấy tay tôi. "Chúng ta sẽ giải quyết được. Em có bản ghi âm gốc của cuộc họp đó không?"
Tôi lục lại email công việc, tìm thấy bản ghi âm đầy đủ của cuộc họp cách đây hai tuần, được lưu trữ tự động theo quy định nội bộ của công ty cho mọi cuộc họp liên quan đến dự án due diligence. Tôi mở file, tua đến đúng đoạn hội thoại bị cắt ghép, so sánh với đoạn ghi âm đang lan truyền.
"Đây rồi." Tôi nói, giọng điệu nhẹ nhõm xen lẫn phẫn nộ. "Câu nói thật của tôi là: 'Con số đó có thể điều chỉnh được theo đúng chuẩn mực kế toán quốc tế, chỉ cần các bên đồng ý về cách phân loại khoản mục phù hợp, tôi sẽ đảm bảo báo cáo cuối cùng phản ánh đúng bản chất giao dịch này, không bỏ sót bất kỳ vấn đề nào.' Họ đã cắt bỏ toàn bộ nửa sau của câu, khiến nó nghe như một lời hứa che giấu sai phạm."
"Ai có quyền truy cập vào bản ghi âm gốc này ngoài em?" Louis hỏi.
Tôi suy nghĩ một lúc. "Toàn bộ đội ngũ tham gia cuộc họp đó, bao gồm cả Vương Tiệp, và bộ phận IT quản lý hệ thống lưu trữ nội bộ."
"Vậy có nghĩa là, ai đó có quyền truy cập hợp pháp vào hệ thống đã cố tình lấy bản ghi âm gốc, cắt ghép, rồi tung ra ngoài." Louis nói, ánh mắt anh sắc bén. "Đây không phải chuyện Chu Điềm Điềm có thể tự làm một mình, cô ta không có quyền truy cập vào hệ thống nội bộ của công ty chúng ta."
Tôi gật đầu, một mảnh ghép quan trọng khác vừa được xác định. Kẻ đứng sau vụ này phải có quyền truy cập vào hệ thống của chính công ty tôi, không chỉ đơn thuần là hệ thống của Phó thị.
Tôi gọi ngay cho bộ phận an ninh mạng nội bộ, yêu cầu kiểm tra nhật ký truy cập vào file ghi âm cuộc họp đó trong hai tuần qua. Trong lúc chờ đợi kết quả, tôi cùng Louis soạn thảo một tuyên bố chính thức, đính kèm bản ghi âm đầy đủ, gửi đến ban lãnh đạo Phó thị và bộ phận truyền thông của công ty, giải thích rõ ràng bối cảnh thật của đoạn hội thoại bị cắt ghép.
Đến chiều, bộ phận an ninh mạng phản hồi: file ghi âm gốc đã bị truy cập và tải xuống từ một tài khoản nội bộ cách đây năm ngày, vào lúc mười một giờ đêm, một thời điểm bất thường so với giờ làm việc thông thường. Tài khoản đó thuộc về một nhân viên phân tích cấp thấp trong nhóm, người mà theo hồ sơ nhân sự, gần đây có quan hệ họ hàng xa với một thành viên ban giám đốc mảng bất động sản thương mại của Phó thị.
Tôi đọc tên nhân viên đó, và nhận ra đây là một mắt xích khác trong mạng lưới mà Phó Kiến Bân đã âm thầm cài cắm, không chỉ dừng lại ở Vương Tiệp.
"Họ có nhiều người hơn chúng ta nghĩ." Tôi nói với Louis, giọng điệu nặng trĩu.
"Nhưng chúng ta cũng vừa có thêm bằng chứng." Louis đáp, nắm chặt tay tôi. "Mỗi lần họ ra tay, họ lại để lại thêm dấu vết. Đây là một cuộc chiến tiêu hao, Iris, và người kiên nhẫn hơn, tỉnh táo hơn, sẽ là người chiến thắng."
Tôi nhìn anh, cố gắng để những lời động viên đó thấm vào lòng mình, dù cơn hoảng loạn vẫn còn âm ỉ đâu đó phía sau lớp vỏ bình tĩnh tôi đang cố giữ. "Tôi chỉ lo, mỗi lần chúng ta phát hiện thêm một mắt xích, họ lại leo thang thêm một bậc. Từ việc dựng chuyện hối lộ, đến cắt ghép ghi âm, không biết bước tiếp theo của họ sẽ là gì."
"Bước tiếp theo, có lẽ họ sẽ nhắm vào những gì gần gũi nhất với em." Louis nói, giọng điệu trầm xuống, như đang cố chuẩn bị tinh thần cho tôi trước một khả năng anh không muốn nói ra quá sớm. "Gia đình, quá khứ, những điểm yếu họ nghĩ rằng em không thể phòng bị hết được."
Tôi im lặng, linh cảm của anh khiến tôi bất giác nhớ đến mẹ và Lương Tiêu, đến sự xuất hiện đầy toan tính của họ tại sảnh khách sạn vài ngày trước. Nếu đúng như Louis dự đoán, có lẽ màn kịch đó mới chỉ là bước dạo đầu cho một đòn tấn công lớn hơn nhiều đang chờ đợi ở phía trước.
Tối hôm đó, tôi gửi tuyên bố chính thức cùng bản ghi âm đầy đủ đến toàn bộ ban lãnh đạo hai phía, kèm theo báo cáo sơ bộ về việc phát hiện truy cập trái phép vào hệ thống nội bộ. Tôi cũng liên hệ với vài kênh truyền thông uy tín, chủ động cung cấp bối cảnh đầy đủ để phản bác thông tin sai lệch đang lan truyền.
Đến khuya, làn sóng dư luận bắt đầu có dấu hiệu chững lại, một vài trang tin đã đăng bài đính chính, trích dẫn bản ghi âm đầy đủ tôi cung cấp. Nhưng tôi biết, thiệt hại về danh dự đã xảy ra, và cuộc chiến vẫn còn lâu mới kết thúc.
Điện thoại tôi rung lên, một tin nhắn từ Thẩm Nhã Trúc: "Tôi vừa nghe tin. Cô ổn không? Tôi có thêm thông tin quan trọng, cần gặp cô sớm nhất có thể."
Tôi nhìn tin nhắn, cảm nhận một tia hy vọng mới lóe lên giữa cơn bão đang vây quanh mình. Cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc, nhưng tôi không hề đơn độc.
Tôi nhắn lại cho Nhã Trúc, hẹn gặp vào sáng sớm hôm sau, rồi đặt điện thoại xuống bàn, nhìn ra cửa sổ phòng khách sạn, nơi ánh đèn thành phố Giang Thành vẫn lấp lánh như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Louis ngồi xuống cạnh tôi, nhẹ nhàng xoa lưng tôi theo một nhịp điệu đều đặn, không nói gì, chỉ để tôi tựa vào anh một lúc, cho phép bản thân được yếu đuối trong vài phút ngắn ngủi trước khi phải tiếp tục gồng mình chiến đấu vào ngày mai.
"Ngày mai sẽ là một ngày dài." Tôi nói, giọng điệu mệt mỏi nhưng không hề nao núng.
"Anh sẽ ở bên em, từng bước một." Louis đáp, siết chặt tay tôi. "Dù ngày mai, ngày kia, hay bất kỳ ngày nào sau đó có khó khăn đến đâu, em không phải một mình đối mặt với tất cả những chuyện này nữa."
Tôi nhắm mắt lại, để giọng nói ấm áp của anh xoa dịu phần nào cơn bão đang gào thét trong lòng mình, và tự nhủ rằng, dù đối thủ có mạnh đến đâu, tôi vẫn còn những đồng minh đáng tin cậy đứng bên cạnh.