Chương 23
Chương 23 — Con Đường Tôi Tự Chọn
Cuộc họp bỏ phiếu bất tín nhiệm được ấn định vào bảy giờ sáng hôm sau, chỉ còn chưa đầy mười tám tiếng đồng hồ để chuẩn bị. Tôi triệu tập toàn bộ những người có thể tin tưởng: Louis, Richard vừa từ New York bay sang, Vương Tiệp, và cả Thẩm Nhã Trúc, tất cả tập trung tại phòng họp riêng mà Phó Thành Tây bí mật thu xếp ở một khách sạn khác, tránh xa tòa nhà trụ sở để đảm bảo không bị theo dõi.
"Chúng ta có gì trong tay?" Phó Thành Tây hỏi, gương mặt anh phờ phạc vì thiếu ngủ nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự kiên định.
Tôi trải ra trên bàn toàn bộ tài liệu đã thu thập được, sắp xếp theo trình tự thời gian. "Thứ nhất, sơ đồ cấu trúc sở hữu cho thấy công ty tư vấn ma nhận khoản chi phí bất thường từ Kiến Hoa Địa Sản có liên hệ với quỹ tín thác đứng tên Phó Chính Nam, do Louis dựng lên dựa trên hồ sơ pháp lý công khai."
Louis gật đầu, tiếp lời. "Thứ hai, lịch làm việc của Phó Chính Nam cho thấy cuộc gặp riêng với Chu Điềm Điềm sáu ngày trước khi đoạn ghi âm cắt ghép được tung ra, do Nhã Trúc cung cấp."
"Thứ ba," tôi tiếp tục, "lời khai công khai của mẹ tôi trước ống kính truyền thông, xác nhận trực tiếp Chu Điềm Điềm đã tiếp cận và mua chuộc gia đình tôi để tổ chức cuộc tố cáo trước cổng công ty."
"Thứ tư." Vương Tiệp lên tiếng, giọng điệu vẫn còn phần nào run rẩy vì tội lỗi nhưng đã quyết tâm hơn nhiều so với những ngày đầu. "Toàn bộ tin nhắn trao đổi giữa tôi và Chu Điềm Điềm, trong đó cô ta yêu cầu tôi chuẩn bị tài liệu giả và tiết lộ rằng có người 'cấp cao hơn' đang chỉ đạo phía sau, dù cô ta không bao giờ nói rõ tên."
"Và cuối cùng," Louis nói, mở một file khác trên laptop, "bằng chứng kỹ thuật số cho thấy file ghi âm gốc bị truy cập trái phép từ tài khoản của một nhân viên có quan hệ họ hàng với ban giám đốc mảng bất động sản do Phó Kiến Bân quản lý."
Richard xem qua toàn bộ tài liệu, gật đầu tán thành. "Đây là một chuỗi bằng chứng khá thuyết phục, nhưng vẫn mang tính gián tiếp, dựa trên suy luận logic nhiều hơn là bằng chứng trực tiếp không thể chối cãi. Nếu Phó Chính Nam đủ khôn ngoan, ông ta vẫn có thể tìm cách bác bỏ từng mảnh ghép riêng lẻ."
"Chúng ta cần một thứ để kết nối tất cả lại với nhau, không thể chối cãi." Phó Thành Tây nói, giọng điệu căng thẳng.
Cả phòng họp im lặng một lúc, mọi người đều căng óc suy nghĩ. Tôi nhìn lại toàn bộ tài liệu trải trên bàn, cố gắng tìm ra mảnh ghép còn thiếu.
"Dòng tiền." Tôi nói, đột nhiên nhớ ra một chi tiết. "Louis, anh nói công ty tư vấn ma đó đăng ký ở khu vực miễn thuế nước ngoài. Chúng ta không thể tiếp cận trực tiếp nhật ký ngân hàng của họ, nhưng chúng ta có thể tiếp cận từ phía ngược lại."
"Ý em là sao?" Louis hỏi.
"Kiến Hoa Địa Sản là công ty con của Phó thị, đã niêm yết một phần cổ phiếu công khai từ nhiều năm trước." Tôi nói, giọng điệu ngày càng phấn khích khi ý tưởng dần thành hình. "Là đơn vị tư vấn due diligence chính thức, chúng ta có quyền hợp pháp yêu cầu xem toàn bộ sổ sách kế toán nội bộ, bao gồm cả nhật ký chuyển khoản ra khỏi tài khoản công ty, không cần phải tiếp cận trực tiếp phía ngân hàng nhận tiền ở nước ngoài."
Richard gật đầu, hiểu ý tôi ngay lập tức. "Nếu chúng ta có thể chứng minh dòng tiền rời khỏi Kiến Hoa Địa Sản, đi qua công ty tư vấn ma, rồi quay trở lại dưới một hình thức khác, ví dụ như một khoản đầu tư hoặc cho vay từ quỹ tín thác đứng tên Phó Chính Nam vào một dự án khác của tập đoàn, đó sẽ là bằng chứng không thể chối cãi về một vòng lặp rửa tiền nội bộ."
"Nhưng chúng ta chỉ còn chưa đầy mười tám tiếng." Nhã Trúc lên tiếng, giọng điệu lo lắng. "Việc rà soát toàn bộ sổ sách kế toán như vậy thường mất vài ngày, thậm chí vài tuần."
"Không phải nếu chúng ta biết chính xác cần tìm gì, và tìm ở đâu." Tôi nói, mở laptop của mình, bắt đầu truy cập vào hệ thống dữ liệu due diligence mà đội ngũ tôi đã được cấp quyền truy cập hợp pháp từ đầu dự án. "Tôi đã có sẵn toàn bộ báo cáo tài chính chi tiết của Kiến Hoa Địa Sản trong năm năm gần nhất. Chúng ta chỉ cần đối chiếu chính xác ngày tháng và số tiền của năm khoản thanh toán đáng ngờ tôi đã phát hiện, với toàn bộ các khoản đầu tư hoặc cho vay nội bộ khác trong cùng khoảng thời gian đó."
Cả nhóm bắt tay vào công việc ngay lập tức, chia nhau rà soát từng phần dữ liệu. Louis phụ trách đối chiếu các giao dịch pháp lý, Richard hỗ trợ phân tích các chuẩn mực kế toán để xác định những điểm bất thường tinh vi mà báo cáo công khai đã cố tình che giấu, Vương Tiệp, với kiến thức nội bộ về hệ thống dữ liệu, giúp truy xuất nhanh chóng các file cần thiết, và Nhã Trúc, dựa vào những thông tin nội bộ gia tộc Thẩm thị, giúp xác định các mối liên hệ kinh doanh giữa hai gia tộc có thể liên quan.
Đến gần nửa đêm, sau nhiều giờ làm việc căng thẳng, tôi phát hiện ra mảnh ghép cuối cùng. Một khoản đầu tư trị giá bốn trăm tám mươi triệu tệ, được ghi nhận là "vốn góp chiến lược" vào một dự án bất động sản mới của chính Phó thị, đến từ một quỹ tín thác gia đình có tên gọi mơ hồ, được thành lập chỉ ba tháng sau khoản thanh toán chi phí tư vấn đáng ngờ đầu tiên từ Kiến Hoa Địa Sản. Số tiền không khớp chính xác, nhưng khi cộng dồn cả năm khoản chi phí đáng ngờ trong năm năm qua, tổng số tiền gần như trùng khớp với khoản đầu tư bốn trăm tám mươi triệu tệ đó, sau khi trừ đi các khoản phí trung gian hợp lý.
"Đây rồi." Tôi nói, giọng điệu run lên vì phấn khích, xoay màn hình laptop cho cả nhóm cùng xem. "Tiền rời khỏi Kiến Hoa Địa Sản dưới danh nghĩa chi phí tư vấn, đi qua công ty vỏ bọc ở nước ngoài, sau đó quay trở lại tập đoàn dưới danh nghĩa một khoản đầu tư chiến lược từ quỹ tín thác gia đình, giúp Phó Chính Nam vừa rút tiền ra khỏi công ty con một cách bất hợp pháp, vừa có thể danh chính ngôn thuận tăng quyền kiểm soát đối với dự án bất động sản mới thông qua vai trò của một nhà đầu tư chiến lược."
Phó Thành Tây nhìn vào màn hình, gương mặt anh trắng bệch nhưng ánh mắt lại ánh lên một quyết tâm sắt đá. "Đủ rồi. Đây là bằng chứng đủ mạnh để trình bày trước hội đồng quản trị."
"Chúng ta cần chuẩn bị bài trình bày thật kỹ lưỡng." Richard nói, nhìn đồng hồ, đã gần một giờ sáng. "Chỉ còn sáu tiếng nữa là đến giờ họp."
Cả nhóm tiếp tục làm việc xuyên đêm, chuẩn bị từng slide trình bày, sắp xếp lại toàn bộ bằng chứng theo một trình tự logic, thuyết phục nhất có thể, đồng thời chuẩn bị sẵn các phương án đối phó cho những câu hỏi hoặc phản bác có thể xảy ra từ phía Phó Chính Nam và những người ủng hộ ông ta trong hội đồng quản trị.
Đến năm giờ sáng, khi bầu trời Giang Thành bắt đầu ửng hồng phía chân trời, tôi ngồi lặng một mình bên cửa sổ, nhấp một ngụm cà phê đã nguội lạnh, nhìn lại toàn bộ hành trình đã qua. Từ một cô học sinh nghèo bị cả lớp tẩy chay, đến một chuyên gia tư vấn đứng giữa tâm bão của một cuộc chiến quyền lực gia tộc quy mô lớn, tôi chưa bao giờ tưởng tượng con đường mình chọn lại dẫn đến một khoảnh khắc như thế này.
Louis bước đến ngồi cạnh tôi, khoác lên vai tôi chiếc áo vest của anh. "Em cần nghỉ ngơi một chút trước khi vào cuộc họp."
"Tôi không thể ngủ được." Tôi nói, nhìn ra bầu trời đang dần sáng. "Chỉ còn hai tiếng nữa thôi."
"Vậy thì để anh ngồi đây cùng em." Anh nói, nắm lấy tay tôi. "Dù chuyện gì xảy ra sáng nay, em đã làm tất cả những gì có thể, bằng chính trí tuệ và sự kiên định của mình, không phải bằng may mắn hay bằng sự giúp đỡ của bất kỳ ai ban ơn."
Tôi tựa đầu vào vai anh, nhìn ánh mặt trời đầu tiên bắt đầu ló dạng phía chân trời thành phố Giang Thành, và cảm nhận được một sự bình thản kỳ lạ len lỏi vào lòng, dù biết rằng phía trước là một cuộc đối đầu quyết định, có thể định đoạt toàn bộ tương lai của không chỉ riêng tôi.
Phó Thành Tây bước ra ban công, đứng cách chúng tôi vài bước, ánh mắt anh cũng dõi theo bình minh đang lên. "Hai tuần trước, anh còn nghĩ hôm nay sẽ là một cuộc họp bình thường để báo cáo tiến độ IPO." Anh nói, giọng điệu vừa mệt mỏi vừa có chút tự giễu. "Anh chưa từng tưởng tượng mình sẽ phải đứng trước hội đồng quản trị để vạch trần chính cha mình."
"Không ai có thể chuẩn bị trước cho một việc như vậy." Tôi nói, quay sang nhìn anh. "Nhưng anh không đơn độc trong chuyện này. Tất cả chúng ta đều đang đứng về phía sự thật, và đó là điều duy nhất giúp chúng ta có thể ngẩng cao đầu, bất kể kết quả cuộc họp sáng nay ra sao."
Phó Thành Tây gật đầu, hít một hơi thật sâu, như đang cố gắng thu hết can đảm còn sót lại trong người trước khi bước vào trận chiến quan trọng nhất sự nghiệp của mình.