Chương 13
Chương 13 — Con Đường Tôi Tự Chọn
Tôi dành cả buổi tối sau sự cố ở sảnh khách sạn để gọi điện báo cáo tình hình cho Richard, giải thích rõ ngọn ngành để tránh mọi hiểu lầm có thể ảnh hưởng đến uy tín dự án. Richard, sau một hồi im lặng cân nhắc, chỉ dặn tôi giữ mọi giấy tờ liên quan đến vụ hợp đồng năm xưa cẩn thận, phòng khi cần đến làm bằng chứng.
"Cô xử lý việc này rất chuyên nghiệp, Iris." Ông nói qua điện thoại. "Nhưng tôi phải hỏi thẳng, cô có nghĩ ai đó cố tình sắp xếp gia đình cô xuất hiện đúng lúc này không?"
"Tôi đang nghĩ đến khả năng đó." Tôi đáp, nhìn ra cửa sổ khách sạn, đèn thành phố Giang Thành lấp lánh trong đêm. "Nhưng chưa có bằng chứng cụ thể."
Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi lặng một lúc trước bàn làm việc, rà soát lại toàn bộ danh sách những người có thể biết chuyện gia đình tôi, những người có động cơ và khả năng liên hệ được với mẹ tôi và Lương Tiêu ở một vùng quê hẻo lánh cách Giang Thành hàng trăm cây số.
Danh sách đó không dài. Và một cái tên cứ lởn vởn trong đầu tôi suốt cả buổi tối.
Sáng hôm sau, khi tôi đến văn phòng tạm thời mà Phó thị bố trí cho đội ngũ tư vấn tại tầng bốn mươi lăm, đồng nghiệp cùng nhóm của tôi, Vương Tiệp, đã có mặt từ sớm, đang ngồi trước màn hình máy tính với vẻ mặt căng thẳng khác thường.
Vương Tiệp là một chuyên viên phân tích tài chính cấp cao, gia nhập công ty trước tôi hai năm, từng vài lần cạnh tranh không thành công cho các vị trí thăng tiến mà sau đó lại rơi vào tay tôi. Anh ta luôn giữ thái độ lịch sự bề ngoài, nhưng tôi không phải không nhận ra những ánh mắt dò xét thi thoảng lướt qua mình trong các cuộc họp nhóm.
"Anh đến sớm vậy." Tôi nói, đặt cặp tài liệu xuống bàn làm việc cạnh anh ta.
"À, ừ." Vương Tiệp giật mình, nhanh chóng đóng một cửa sổ trên màn hình, tuy động tác có phần vụng về. "Có vài số liệu về công ty con của Phó Kiến Bân cần đối chiếu thêm, tôi tranh thủ làm sớm."
Tôi khẽ gật đầu, không nói gì thêm, nhưng trong lòng đã ghi nhận sự bất thường đó. Công ty con của Phó Kiến Bân không nằm trong phạm vi công việc được phân công cho Vương Tiệp trong tuần này.
Buổi chiều, khi tôi đang một mình rà soát báo cáo tài chính của mảng bất động sản thương mại tại phòng họp nhỏ, điện thoại của tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ, không kèm theo bất kỳ lời giới thiệu nào, chỉ là một đường link dẫn đến một tài khoản mạng xã hội.
Tôi mở link ra xem, và sững người.
Đó là tài khoản của Chu Điềm Điềm.
Không còn dáng vẻ tiều tụy, mất phương hướng như trong lời kể của cô bạn học năm năm trước ở Hawaii, tài khoản này khoe những bức ảnh sang trọng, những chuyến du lịch nước ngoài, những món đồ hiệu đắt tiền, kèm theo dòng chú thích ngắn gọn nhưng đầy hàm ý: "Ngã ở đâu, đứng dậy ở đó. Chờ xem ai sẽ cười sau cùng."
Bài đăng mới nhất, đăng cách đây ba ngày, đúng thời điểm tôi vừa đặt chân về Giang Thành, là một bức ảnh chụp góc nghiêng tòa nhà trụ sở Tập đoàn Phó thị, kèm theo dòng chữ: "Một số người tưởng mình đã thoát khỏi quá khứ. Nhưng quá khứ luôn có cách quay lại đúng lúc."
Tôi khóa màn hình điện thoại lại, hít một hơi thật sâu. Ai đó đã gửi cho tôi thông tin này, có lẽ với ý định cảnh báo, hoặc có lẽ với ý định khiêu khích. Dù là mục đích gì, thông tin này xác nhận điều tôi đã linh cảm từ đêm qua: Chu Điềm Điềm không chỉ hồi phục, cô ta còn đang ở rất gần.
Tôi mở trình duyệt, tìm kiếm thêm thông tin công khai về Chu Điềm Điềm. Sau vài phút, tôi tìm thấy một bài báo mạng nhỏ, đăng cách đây tám tháng, viết về một sự kiện từ thiện do một công ty truyền thông tổ chức, trong đó Chu Điềm Điềm xuất hiện với tư cách là trợ lý riêng của một vị giám đốc điều hành có tiếng trong ngành bất động sản.
Tên vị giám đốc điều hành đó, theo bài báo, là Phó Kiến Bân.
Tôi ngồi lặng một lúc trước màn hình máy tính, những mảnh ghép rời rạc trong đầu tôi bắt đầu ghép lại thành một bức tranh rõ ràng hơn. Chu Điềm Điềm, sau khi thân bại danh liệt, bằng cách nào đó đã tìm được đường vào quỹ đạo của Phó Kiến Bân, người đang có động cơ rõ ràng muốn phá hoại đợt IPO do Phó Thành Tây phụ trách để giành lấy quyền kế nhiệm tập đoàn.
Và Vương Tiệp, đồng nghiệp của tôi, người vừa có hành động bất thường sáng nay khi đối chiếu số liệu về công ty con của Phó Kiến Bân ngoài phạm vi công việc được giao, có lẽ chính là mắt xích kết nối giữa hai người này với đội ngũ tư vấn của tôi.
Tôi đóng laptop lại, đứng dậy đi đến bên cửa sổ phòng họp, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Năm năm trước, Chu Điềm Điềm từng đứng trước cửa căn hộ của tôi ở Los Angeles, mắt sưng húp vì khóc, tuyên bố sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi. Lúc đó, tôi coi lời đe dọa của cô ta chỉ là cơn giận dữ nhất thời của một người vừa bị người yêu ruồng bỏ. Tôi đã đánh giá thấp mức độ oán hận mà cô ta mang theo suốt năm năm qua.
Chiều tối hôm đó, khi tôi rời văn phòng, chuẩn bị bước vào thang máy, cửa thang máy mở ra, và người bước ra từ trong đó, chính là Chu Điềm Điềm.
Cô ta ăn mặc sang trọng, một chiếc váy liền màu đỏ đô cùng đôi giày cao gót đắt tiền, trang điểm kỹ lưỡng che đi phần lớn dấu vết của những năm tháng sa sút trước đó, chỉ có ánh mắt, khi nhìn thấy tôi, vẫn còn nguyên vẹn thứ oán độc quen thuộc từ năm năm trước.
"Lương Tri Dã." Cô ta cất tiếng, giọng điệu ngọt ngào giả tạo. "Lâu quá không gặp."
"Chu Điềm Điềm." Tôi đáp, giữ khoảng cách vừa đủ, ánh mắt không rời khỏi cô ta. "Không ngờ lại gặp cô ở đây."
"Sao lại không ngờ?" Cô ta cười, bước lại gần hơn một bước. "Cô tưởng cô có thể một mình bước ra ánh sáng, còn tôi thì mãi mãi chìm trong bùn lầy sao? Đời không công bằng như cô nghĩ đâu, Lương Tri Dã."
"Tôi chưa bao giờ nghĩ vậy." Tôi đáp, giọng điềm tĩnh. "Cô muốn nói gì thì nói thẳng đi."
Chu Điềm Điềm nhìn tôi một lúc, ánh mắt lóe lên một tia đắc ý. "Tôi chỉ muốn nhắc cô một điều, Lương Tri Dã. Năm năm trước, tôi từng nói sẽ không tha cho cô. Bây giờ, tôi vẫn giữ đúng lời hứa đó. Chỉ là lần này, tôi đã học được cách chơi thông minh hơn."
"Vậy thì tôi cũng nên báo trước cho cô một điều." Tôi nói, giọng điệu không hề nao núng. "Năm năm trước, tôi đã cho cô thấy chuyện gì xảy ra khi ai đó cố tình gây rắc rối cho gia đình tôi. Lần này, nếu cô hoặc bất kỳ ai đứng sau cô tiếp tục dùng những thủ đoạn tương tự, tôi sẽ không khoan nhượng như trước nữa."
Nụ cười trên môi Chu Điềm Điềm cứng lại trong một giây, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin. "Cô nghĩ cô đủ mạnh để đối đầu với tôi lần nữa sao? Lần này, tôi không đơn độc như trước đâu, Lương Tri Dã."
"Tôi biết." Tôi đáp, ánh mắt nhìn thẳng vào cô ta. "Phó Kiến Bân, đúng không?"
Sắc mặt Chu Điềm Điềm thay đổi rõ rệt, từ đắc ý chuyển sang kinh ngạc, rồi nhanh chóng cố gắng che giấu bằng một tiếng cười gượng gạo. "Cô đang nói linh tinh gì vậy? Tôi không hiểu."
"Cô không cần phải giả vờ trước mặt tôi." Tôi nói, giọng điệu bình thản. "Chu Điềm Điềm, tôi khuyên cô nên suy nghĩ kỹ trước khi tiếp tục đi theo con đường này. Người mà cô đang dựa vào, chưa chắc đã coi cô là gì hơn một quân cờ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào."
Chu Điềm Điềm im lặng một lúc, ánh mắt cô ta dao động, như thể lời tôi vừa nói đã chạm vào một nỗi lo lắng cô ta cố tình chôn giấu. Nhưng rồi cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ ngoài cứng cỏi, ngẩng cao đầu bước ngang qua tôi.
"Cô cứ chờ xem, Lương Tri Dã." Cô ta nói, giọng điệu lạnh lùng. "Lần này, người phải hối hận sẽ là cô."
Cô ta bước đi, gót giày gõ đều trên sàn đá, khuất dần sau góc hành lang. Tôi đứng lặng một lúc, nhìn theo bóng lưng đó, trong lòng không hề có chút sợ hãi nào, chỉ có một sự cảnh giác cao độ đang dần được kích hoạt.
Cuộc chiến lần này, không còn đơn giản chỉ là chuyện cá nhân giữa tôi và Chu Điềm Điềm nữa. Nó đã trở thành một phần trong cuộc tranh giành quyền lực gia tộc quy mô lớn hơn nhiều, với những rủi ro không chỉ dừng lại ở danh dự cá nhân tôi, mà còn liên quan đến cả một thương vụ tám tỷ đô và sự nghiệp của không ít người.
Tôi rút điện thoại ra, gọi cho Louis. Anh bắt máy ngay sau hồi chuông đầu tiên.
"Có chuyện gì vậy?" Anh hỏi, linh cảm được sự bất thường trong giọng nói của tôi.
"Tôi vừa gặp Chu Điềm Điềm." Tôi nói, giọng điềm tĩnh nhưng chắc chắn. "Và tôi có lý do để tin rằng, cô ta đang làm việc cho Phó Kiến Bân."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi Louis lên tiếng, giọng nghiêm túc hẳn lên. "Anh sẽ bay sang Giang Thành sớm hơn dự kiến. Chuyện này phức tạp hơn chúng ta nghĩ rồi, Iris."
Tôi nhìn ra cửa sổ hành lang, ánh đèn thành phố Giang Thành lấp lánh trong đêm tối, và biết rằng, trận chiến thực sự vẫn còn ở phía trước.