Con Đường Tôi Tự Chọn
8 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Con Đường Tôi Tự Chọn

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

Sáng hôm sau, tôi gặp Nhã Trúc tại một quán cà phê nhỏ, ít người qua lại, cách xa khu tài chính trung tâm. Cô ta đến trong trang phục giản dị, đội một chiếc mũ rộng vành và đeo khẩu trang, rõ ràng đã cẩn thận để tránh bị nhận ra.

"Tôi tìm ra được điều này." Nhã Trúc nói, đặt một chiếc USB nhỏ lên bàn, đẩy về phía tôi. "Là bản sao lịch làm việc của bố Thành Tây trong hai tuần qua, tôi lấy được từ trợ lý riêng của ông ấy, một người bạn thân của tôi từ thời đại học."

Tôi cầm lấy chiếc USB, không mở ra ngay mà nhìn cô ta, chờ đợi giải thích thêm.

"Trong lịch làm việc đó, có một cuộc gặp riêng giữa bố Thành Tây và một người tên Chu tiểu thư, diễn ra cách đây sáu ngày, tại một nhà hàng riêng tư ngoài trụ sở công ty." Nhã Trúc nói, giọng điệu căng thẳng. "Sáu ngày trước, đúng là trước khi đoạn ghi âm cắt ghép được tung ra."

Tôi siết chặt chiếc USB trong tay, cảm giác như mọi mảnh ghép cuối cùng đang dần khớp lại với nhau. Bố Phó Thành Tây không chỉ đơn thuần làm ngơ hay hưởng lợi gián tiếp từ những khoản tiền bất minh, ông ta đang trực tiếp chỉ đạo, hoặc ít nhất là phối hợp chặt chẽ, với Chu Điềm Điềm trong chiến dịch bôi nhọ tôi.

"Cảm ơn cô." Tôi nói, cất chiếc USB vào túi xách cẩn thận. "Đây là bằng chứng vô cùng quan trọng."

"Còn một chuyện nữa." Nhã Trúc nói, giọng điệu trở nên nặng nề hơn. "Tôi nghe được từ chính miệng bố Thành Tây, trong một cuộc điện thoại tối qua, ông ấy nhắc đến việc sẽ 'dùng đến gia đình cô Lương' nếu đoạn ghi âm không đủ sức nặng."

Tôi lạnh sống lưng. "Gia đình tôi?"

"Tôi không nghe được toàn bộ nội dung." Nhã Trúc lắc đầu, ánh mắt lo lắng. "Nhưng tôi nghĩ cô nên cẩn thận, và có thể nên chủ động liên lạc với gia đình cô trước khi họ bị lợi dụng thêm lần nữa."

"Ông ấy có nói rõ 'dùng đến gia đình cô' nghĩa là dùng theo cách nào không?" Tôi hỏi, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh dù trong lòng đã bắt đầu dấy lên một nỗi lo lắng khó gọi tên.

"Tôi chỉ nghe được đến đó, sau đó ông ấy hạ giọng và bước ra ban công, tôi không dám lại gần hơn vì sợ bị phát hiện." Nhã Trúc lắc đầu, ánh mắt áy náy. "Nhưng qua ngữ điệu, tôi có cảm giác đó không phải một kế hoạch đơn giản. Ông ấy nói chuyện với vẻ rất tự tin, như thể đã có sẵn phương án và chỉ chờ thời điểm thích hợp để triển khai."

Tôi gật đầu, ghi nhớ từng chi tiết, dù chỉ là những mảnh thông tin rời rạc. Trong kinh nghiệm nhiều năm làm tư vấn tài chính, tôi đã học được rằng, những kế hoạch nguy hiểm nhất thường không đến từ sự bộc phát, mà từ sự kiên nhẫn chờ đợi đúng thời điểm để gây tổn thất tối đa.

Tôi cảm ơn Nhã Trúc, rồi vội vàng rời quán cà phê, gọi điện cho một người bạn học cũ vẫn còn giữ liên lạc với vùng quê tôi, nhờ người đó âm thầm tìm hiểu tình hình của mẹ và Lương Tiêu trong vài ngày qua. Người bạn hứa sẽ hỏi thăm hàng xóm và báo lại ngay khi có tin, nhưng giọng điệu không mấy khẩn trương, có lẽ vì không hình dung được mức độ cấp bách của tình huống. Tôi đành cúp máy, tự nhủ sẽ gọi thêm vài người quen khác nếu chưa nhận được phản hồi trong chiều nay. Nhưng câu trả lời đến quá muộn.

Trưa hôm đó, khi tôi đang trên đường đến văn phòng để chuẩn bị cho cuộc họp làm rõ vụ việc với ban lãnh đạo, điện thoại tôi nhận được hàng loạt thông báo từ các ứng dụng theo dõi tin tức, tất cả đều dẫn về cùng một sự kiện: một cuộc "tố cáo" công khai đang diễn ra ngay trước cổng tòa nhà trụ sở Tập đoàn Phó thị.

Tôi mở video trực tiếp được một tài khoản mạng xã hội đăng tải, và tim tôi như ngừng đập.

Mẹ tôi và Lương Tiêu đứng ngay trước cổng chính tòa nhà, tay cầm một tấm biển giấy viết vội bằng bút lông, nội dung: "Lương Tri Dã bất hiếu, lừa gạt cả gia đình, cấu kết nhận hối lộ phá hoại doanh nghiệp!" Xung quanh họ, một đám đông hiếu kỳ và vài phóng viên đã tụ tập, máy quay chĩa thẳng vào hai người.

"Nó là đứa con gái mất hết lương tâm!" Mẹ tôi gào lên trước ống kính, giọng điệu bi thương được diễn tập kỹ lưỡng. "Từ nhỏ tôi nuôi nó vất vả, vậy mà lớn lên nó bỏ nhà đi biệt xứ, còn lừa cả nhà ký giấy nợ! Bây giờ nghe nói nó còn ăn hối lộ hại người ta phá sản! Loại người như vậy sao có thể đại diện cho công ty lớn được!"

Lương Tiêu đứng cạnh, gương mặt đầy vẻ phẫn nộ giả tạo, phụ họa thêm những lời lẽ cay nghiệt về tôi, về việc gia đình phải "còng lưng trả nợ" vì tôi, hoàn toàn không nhắc đến động cơ tham lam ban đầu của chính họ.

Tôi đứng sững giữa đường, taxi vẫn đang chạy, tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu với vẻ tò mò khi thấy tôi bất động nhìn chằm chằm vào điện thoại.

"Cô ơi, có sao không ạ?" Tài xế hỏi.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. "Không sao. Làm ơn cho tôi xuống đây, tôi cần đến chỗ khác gấp."

Tôi xuống xe ngay trước khi đến văn phòng, đứng bên vỉa hè, gọi ngay cho Louis. "Anh có xem tin tức chưa?"

"Anh đang xem." Louis đáp, giọng điệu căng thẳng không kém. "Iris, đây rõ ràng là một cuộc tấn công có tổ chức, không phải ngẫu nhiên. Ai đó đã tìm đến gia đình em, thuyết phục hoặc trả tiền để họ làm chuyện này, đúng thời điểm để gây tổn hại tối đa."

"Tôi biết." Tôi nói, giọng điệu run rẩy vì phẫn nộ nhiều hơn là sợ hãi. "Nhã Trúc vừa cảnh báo tôi sáng nay, nhưng đã quá muộn."

"Em định làm gì?" Louis hỏi.

Tôi nhìn về phía tòa nhà trụ sở Phó thị, nơi đám đông vẫn đang tụ tập, nơi mẹ tôi và Lương Tiêu vẫn đang tiếp tục màn kịch của họ trước ống kính truyền thông. Trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy cơn giận dữ dâng trào, muốn né tránh, muốn bỏ chạy như tôi đã từng làm năm năm trước.

Nhưng rồi, tôi nhớ lại lời mình đã nói với Phó Thành Tây trong sảnh khách sạn vài ngày trước: nếu họ muốn công khai, tôi sẽ công khai toàn bộ sự thật, không thiếu một chi tiết nào.

"Tôi sẽ đối mặt trực tiếp." Tôi nói, giọng điệu dứt khoát. "Đã đến lúc chấm dứt việc để người khác dùng gia đình tôi như một quân cờ, và cũng đã đến lúc để cả Giang Thành biết sự thật, toàn bộ sự thật, không phải phiên bản được cắt ghép có chủ đích."

"Anh sẽ đến ngay." Louis nói. "Đừng làm gì một mình, Iris."

"Tôi sẽ đợi anh." Tôi đáp, nhưng trong lòng, tôi biết mình đã quyết định. Lần này, tôi sẽ không lẩn tránh sau lưng bất kỳ ai, kể cả những người tôi yêu thương nhất.

Tôi đứng bên vỉa hè, nhìn về phía tòa nhà cao vút phía trước, ánh nắng ban trưa chiếu gay gắt xuống con phố đông đúc. Cuộc đối đầu mà tôi đã cố gắng trì hoãn suốt những ngày qua, giờ đây không còn có thể tránh né được nữa.

Tôi rút điện thoại ra, gọi cho bộ phận truyền thông của công ty, thông báo rằng tôi sẽ tự mình đến hiện trường để đưa ra tuyên bố chính thức, đối diện trực tiếp với những cáo buộc, thay vì để công ty phát ngôn thay tôi qua những văn bản khô khan.

"Cô chắc chắn chứ?" Người phụ trách truyền thông hỏi qua điện thoại, giọng điệu lo lắng. "Đây có thể là một cái bẫy để cô mất bình tĩnh trước ống kính."

"Tôi chắc chắn." Tôi đáp, giọng điệu kiên định hơn bao giờ hết. "Tôi đã học được cách giữ bình tĩnh trước những thử thách lớn hơn thế này rất nhiều rồi."

Tôi cúp máy, chỉnh lại áo vest, hít một hơi thật sâu, rồi bước đi về phía tòa nhà trụ sở Phó thị, nơi mẹ tôi, anh trai tôi, và có lẽ cả những kẻ đứng sau giật dây họ, đang chờ đợi một cô gái sẽ sợ hãi, sẽ né tránh, sẽ gục ngã trước áp lực dư luận.

Trên đường đi, tôi tranh thủ gọi nhanh cho Vương Tiệp, dặn anh ta chuẩn bị sẵn sàng toàn bộ tài liệu bằng chứng đã thu thập được, phòng khi tôi cần viện dẫn ngay tại chỗ. Tôi cũng nhắn tin cho Phó Thành Tây, thông báo ngắn gọn về tình hình, không phải để xin phép, mà để anh không bị bất ngờ nếu truyền thông liên hệ hỏi về phản ứng chính thức từ phía tập đoàn.

Từng bước chân trên vỉa hè, tôi cảm nhận rõ nhịp tim của mình đang đập nhanh hơn bình thường, nhưng không phải vì sợ hãi. Đó là loại nhịp đập quen thuộc mà tôi từng cảm nhận trước mỗi kỳ thi quan trọng thời cấp ba, trước mỗi buổi thuyết trình quyết định sự nghiệp, một sự hồi hộp pha lẫn quyết tâm, thứ cảm giác báo hiệu rằng tôi sắp bước vào một thời khắc sẽ định hình lại toàn bộ câu chuyện, theo đúng cách tôi muốn nó được kể.

Tôi nhớ lại tất cả những lần trong đời mình phải đứng trước đám đông để chứng minh giá trị bản thân: buổi bảo vệ học bổng năm cấp ba, buổi phỏng vấn xin việc đầu tiên ở Big 4, buổi thuyết trình due diligence trước toàn bộ ban lãnh đạo Phó thị chỉ vài tuần trước. Mỗi lần như vậy, tôi đều phải đối mặt với những ánh mắt hoài nghi, những câu hỏi khắt khe, nhưng cũng mỗi lần như vậy, tôi lại chứng minh được rằng, sự chuẩn bị kỹ lưỡng và một cái đầu lạnh luôn là vũ khí mạnh mẽ hơn bất kỳ sự may mắn nào. Lần này cũng sẽ không khác, tôi tự nhủ, dù đối tượng tôi phải đối mặt không phải một hội đồng tuyển sinh hay một ban giám khảo, mà chính là người mẹ đã sinh ra mình.

Nhưng họ sẽ phải thất vọng.

Đã sao chép liên kết chương