Con Đường Tôi Tự Chọn
9 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Con Đường Tôi Tự Chọn

Cập nhật 22/08/2026 9 phút đọc

Khi tôi bước đến gần cổng tòa nhà trụ sở Phó thị, đám đông đã đông hơn lúc trước rất nhiều. Ai đó trong đám đông nhận ra tôi trước, thì thầm truyền tai nhau, rồi cả đám phóng viên đồng loạt quay ống kính về phía tôi.

Mẹ tôi, đang mải hô hào trước đó, chợt khựng lại khi thấy tôi xuất hiện. Trong một thoáng, ánh mắt bà ta lộ rõ sự bất ngờ, xen lẫn một chút hoảng hốt, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ phẫn nộ, có lẽ vì nhận ra đây chính là cơ hội để màn kịch của bà ta có thêm kịch tính.

"Đấy, nó đến rồi kìa!" Mẹ tôi hét lên, chỉ thẳng vào tôi. "Lương Tri Dã, mày còn dám vác mặt đến đây à? Mày định chối tội trước bàn dân thiên hạ chắc?"

Tôi dừng lại cách đám đông vài bước, hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng, đủ lớn để những chiếc micro đang chĩa về phía tôi có thể ghi âm rõ ràng.

"Con không đến để chối tội." Tôi nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng đủ sức nặng để cắt ngang tiếng ồn ào của đám đông. "Con đến để nói sự thật, toàn bộ sự thật, cho tất cả mọi người ở đây được nghe."

Mẹ tôi hơi khựng lại trước thái độ bình tĩnh bất ngờ của tôi, nhưng vẫn cố gắng giữ vững lập trường. "Sự thật gì? Sự thật là mày lừa cả nhà ký giấy nợ, sự thật là mày ăn hối lộ phá hoại công ty người ta, có đúng không?"

"Được." Tôi gật đầu, quay sang nhìn thẳng vào ống kính của các phóng viên đang vây quanh. "Vậy con sẽ kể toàn bộ sự thật, từ đầu đến cuối."

Tôi bắt đầu kể, giọng điệu rõ ràng, mạch lạc, không hề run rẩy. "Năm năm trước, khi tôi đang du học tại Mỹ, mẹ tôi và anh trai tôi đã bay sang Los Angeles, dùng lời lẽ đe dọa để đòi tôi tám mươi vạn tệ, nói rằng nếu tôi không đưa tiền, họ sẽ quấy rối cuộc sống của tôi ở nước ngoài, sẽ khiến tôi không thể tiếp tục học tập hay làm việc. Tôi không có số tiền đó, và tôi cũng không muốn khoản tiền mồ hôi công sức của mình bị dùng để nuôi dưỡng lòng tham của người khác, nên tôi đã nghĩ ra một cách để họ tự nguyện ký vào một hợp đồng vay nợ thế chấp, với điều kiện trả góp phù hợp với khả năng tài chính thực sự của họ."

Đám đông xì xào bàn tán, một vài ống kính lia sang mẹ tôi, ghi lại phản ứng của bà ta.

"Đó là bịa đặt!" Mẹ tôi hét lên, nhưng giọng điệu đã có phần lung lay.

"Nếu là bịa đặt," tôi nói tiếp, giọng điệu vẫn bình thản, "vậy con xin hỏi mẹ, tại sao con lại phải chuyển tiền cọc tám mươi vạn tệ vào tài khoản giám sát ngay trước mặt mẹ và anh hai, để mua căn nhà mà cả hai người đều rất ưng ý? Nếu con lừa gạt, tại sao chính mẹ và anh hai là người chủ động đòi mua căn nhà đắt tiền hơn, đòi vay thế chấp hạn mức lớn hơn để 'sau này có cháu đích tôn bụ bẫm cho mẹ bế'?"

Mẹ tôi tái mặt, không nói được lời nào. Lương Tiêu đứng cạnh, cũng lộ rõ vẻ hoảng loạn, mắt đảo quanh nhìn đám đông đang dần chuyển từ thái độ đồng cảm sang tò mò dò xét.

"Con không phủ nhận, con đã có ý định để mẹ và anh hai phải tự chịu trách nhiệm cho khoản vay đó." Tôi nói tiếp, giọng điệu không hề né tránh. "Nhưng đó là hậu quả của chính lòng tham và sự đe dọa mà hai người dành cho con, không phải con tự nhiên đi hãm hại người thân của mình. Nếu năm đó, mẹ và anh hai chỉ đơn giản đến gặp con, nói chuyện đàng hoàng về những khó khăn thật sự của gia đình, con tin rằng mọi chuyện đã có thể giải quyết theo một cách khác, ôn hòa hơn nhiều."

Tôi ngừng lại một nhịp, nhìn thẳng vào mắt mẹ tôi, cảm nhận được một sự bình thản lạ thường trong lòng, thứ cảm giác của một người đã buông bỏ hoàn toàn gánh nặng cảm xúc đè nén suốt nhiều năm.

"Còn về cáo buộc con nhận hối lộ để bóp méo báo cáo tài chính," tôi tiếp tục, quay sang nhìn thẳng vào ống kính, "đó là một cáo buộc hoàn toàn bịa đặt, dựa trên một đoạn ghi âm bị cắt ghép có chủ đích từ một cuộc họp công việc bình thường. Tôi đã gửi bản ghi âm đầy đủ, không chỉnh sửa, đến toàn bộ ban lãnh đạo của cả hai công ty liên quan, cũng như đến các cơ quan báo chí uy tín. Bất kỳ ai muốn kiểm chứng sự thật, đều có thể yêu cầu xem toàn bộ bối cảnh, thay vì chỉ nghe một đoạn ba mươi giây bị cắt xén."

Tôi quay lại nhìn mẹ tôi lần cuối, giọng điệu dịu lại một chút, không còn vẻ sắc bén như lúc trình bày sự thật về vụ hợp đồng. "Mẹ, con biết chuyện giữa chúng ta khó có thể hàn gắn, nhưng con muốn hỏi mẹ một câu, thật lòng. Có phải mẹ tự đến đây, vì thật sự tin rằng con đã làm sai, hay có ai đó đã tìm đến mẹ, thuyết phục hoặc trả tiền để mẹ đứng ở đây, đúng vào thời điểm này?"

Câu hỏi của tôi khiến mẹ tôi sững người, ánh mắt bà ta dao động dữ dội. Lương Tiêu vội kéo tay mẹ, thì thầm điều gì đó, nhưng mẹ tôi đã không còn giữ được vẻ cứng cỏi ban đầu.

"Có... có một người phụ nữ tìm đến chúng tôi." Mẹ tôi lắp bắp, giọng điệu bắt đầu run rẩy trước áp lực của đám đông và ống kính đang chờ đợi câu trả lời. "Cô ta nói là bạn học cũ của mày, nói rằng mày đang làm ăn phi pháp ở đây, khuyên chúng tôi nên đến vạch trần trước khi mày hại thêm nhiều người khác. Cô ta còn... còn hứa sẽ giúp chúng tôi trả bớt khoản nợ nếu chúng tôi đồng ý lên tiếng."

Đám đông lại một lần nữa xì xào, lần này ánh mắt của họ bắt đầu chuyển hướng, không còn hoàn toàn đứng về phía mẹ tôi và Lương Tiêu như ban đầu.

"Người phụ nữ đó tên gì?" Một phóng viên hỏi, chĩa micro về phía mẹ tôi.

"Cô ta tự giới thiệu là Chu... Chu Điềm Điềm." Mẹ tôi đáp, giọng điệu giờ đây đã hoàn toàn mất đi vẻ tự tin ban đầu.

Tôi đứng lặng, nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa xót xa xen lẫn. Nhẹ nhõm vì sự thật cuối cùng cũng được phơi bày đúng lúc, đúng chỗ, ngay trước ống kính công khai. Xót xa vì nhìn thấy mẹ mình, dù đã nhiều lần làm tổn thương tôi, giờ đây lại trở thành một quân cờ dễ dàng bị lợi dụng bởi những kẻ có mưu đồ lớn hơn.

"Con không trách mẹ vì đã bị lợi dụng." Tôi nói, giọng điệu chân thành. "Nhưng con hy vọng, sau chuyện này, mẹ sẽ hiểu rằng, lòng tham và sự thiếu tin tưởng giữa những người trong gia đình, luôn tạo ra những kẽ hở để người ngoài lợi dụng. Con sẽ không truy cứu thêm chuyện hôm nay, nhưng khoản nợ mà mẹ và anh hai đã ký năm xưa, vẫn cần được xử lý đúng theo hợp đồng, hoặc chúng ta sẽ ngồi lại nói chuyện một cách đàng hoàng, nếu mẹ và anh hai thực sự muốn thay đổi."

Một phóng viên khác, có lẽ muốn khai thác thêm góc độ nhân văn của câu chuyện, chen vào hỏi tôi. "Cô Lương, sau tất cả những gì vừa xảy ra, cô có dự định pháp lý nào đối với bà Chu Điềm Điềm không?"

Tôi nhìn về phía ống kính, cân nhắc câu trả lời một cách thận trọng. "Tôi sẽ để pháp luật quyết định, dựa trên toàn bộ bằng chứng tôi đã và sẽ tiếp tục cung cấp cho các cơ quan chức năng liên quan. Nhưng điều tôi muốn nhấn mạnh hôm nay không phải là chuyện cá nhân giữa tôi và bất kỳ ai, mà là một lời nhắc nhở: sự thật, dù có bị che giấu hay bóp méo kỹ lưỡng đến đâu, cuối cùng vẫn sẽ tìm được đường ra ánh sáng."

Đám đông lặng đi trong giây lát trước câu trả lời điềm tĩnh đó, rồi dần dần bắt đầu tản ra, một vài người còn nán lại bàn tán, nhưng phần lớn ống kính đã hạ xuống, không còn hứng thú với một câu chuyện không có màn đối đầu kịch tính như họ mong đợi.

Tôi quay người bước đi, để lại mẹ tôi và Lương Tiêu đứng lặng giữa đám đông đang dần giải tán, những chiếc máy quay tắt dần, những tiếng xì xào chuyển thành những câu chuyện khác cho ngày hôm sau.

Louis đã đến từ lúc nào, đứng chờ tôi ở góc phố cách đó không xa, ánh mắt anh đầy sự tự hào và xót xa lẫn lộn. Anh không nói gì, chỉ mở rộng vòng tay, để tôi bước vào, gục đầu lên vai anh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cho phép bản thân được yếu đuối sau tất cả những gì vừa trải qua.

"Em làm rất tốt." Anh thì thầm bên tai tôi. "Rất tốt, Iris."

Tôi đứng đó một lúc lâu trong vòng tay anh, cảm nhận nhịp tim của mình dần trở lại bình thường, cơn adrenaline vừa dâng trào giờ đây nhường chỗ cho một sự mệt mỏi sâu sắc. "Tôi không nghĩ mình lại phải làm chuyện này, đứng giữa phố công khai mọi bí mật gia đình như vậy." Tôi nói, giọng điệu khẽ khàng.

"Nhưng em đã làm điều đúng đắn." Louis đáp, tay vẫn ôm chặt lấy tôi. "Đôi khi, cách duy nhất để dập tắt một đám cháy do dối trá gây ra, là tưới lên nó toàn bộ sự thật, dù việc đó có thể khiến chúng ta phải phơi bày những điều riêng tư nhất."

Tôi gật đầu, ngẩng đầu lên khỏi vai anh, nhìn về phía những chiếc xe cộ vẫn đang lướt qua con phố, cuộc sống thường nhật của thành phố Giang Thành vẫn tiếp diễn như chưa từng có gì xảy ra, dù đối với tôi, buổi sáng hôm nay đã đánh dấu một bước ngoặt quan trọng.

Tôi hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên, nhìn về phía tòa nhà trụ sở Phó thị phía xa, nơi tôi biết, cuộc chiến thực sự, cuộc chiến với những kẻ đứng sau tất cả những chiêu trò này, vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước.

Nhưng lần này, tôi đã có thêm một mảnh ghép quan trọng: một lời khai công khai, trước ống kính truyền thông, xác nhận trực tiếp sự liên quan của Chu Điềm Điềm.

Đã sao chép liên kết chương