Chương 16
Chương 16 — Con Đường Tôi Tự Chọn
Bảy giờ sáng, tôi đến phòng họp nhỏ ở tầng bốn mươi lăm, thấy Vương Tiệp đã ngồi sẵn ở đó, trước mặt anh ta là một chiếc laptop và một tập tài liệu in sẵn. Gương mặt anh ta có vẻ tái nhợt, đôi mắt thâm quầng như đã thức trắng đêm.
"Cô Lương." Anh ta đứng dậy khi thấy tôi bước vào, giọng điệu có phần run rẩy. "Cảm ơn cô đã đến."
"Anh muốn nói chuyện gì?" Tôi hỏi, ngồi xuống đối diện, giữ vẻ mặt điềm tĩnh dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho mọi tình huống.
Vương Tiệp im lặng một lúc, hai tay siết chặt vào nhau trên bàn. "Trước khi nói, tôi muốn hỏi cô một câu. Nếu một người từng làm sai điều gì đó, nhưng chủ động sửa sai trước khi hậu quả xảy ra, cô có nghĩ người đó còn cơ hội được tha thứ không?"
Tôi nhìn anh ta, linh cảm được điều gì đó quan trọng sắp được tiết lộ. "Còn tùy vào mức độ nghiêm trọng của việc đã làm, và sự chân thành của việc sửa sai. Anh muốn nói cho tôi nghe điều gì, Vương Tiệp?"
Anh ta hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể, giọng điệu run rẩy nhưng dứt khoát. "Ba tháng trước, khi tôi biết mình sẽ không được xét duyệt vào vị trí trưởng nhóm cấp cao đợt vừa rồi, tôi rất bất mãn. Đúng lúc đó, có một người liên hệ với tôi, giới thiệu tên là Chu tiểu thư, hỏi tôi có muốn kiếm thêm một khoản tiền lớn không, chỉ cần cung cấp một vài thông tin nội bộ không quá nhạy cảm."
"Chu Điềm Điềm." Tôi nói, không phải một câu hỏi.
Vương Tiệp gật đầu, không tỏ ra bất ngờ vì tôi đã biết. "Ban đầu, cô ta chỉ hỏi những thông tin đơn giản, như tiến độ dự án, cơ cấu nhóm làm việc. Tôi nghĩ không có gì nghiêm trọng nên đã cung cấp. Nhưng gần đây, sau khi cô về dẫn dắt dự án này, yêu cầu của cô ta bắt đầu thay đổi."
"Thay đổi như thế nào?" Tôi hỏi, giọng điệu vẫn giữ bình tĩnh dù tim đập nhanh hơn.
"Cô ta yêu cầu tôi tìm cách tiếp cận các tài liệu liên quan đến công ty con Kiến Hoa Địa Sản, và..." Vương Tiệp ngập ngừng, ánh mắt cụp xuống. "Cô ta yêu cầu tôi chuẩn bị sẵn một bộ tài liệu giả, thể hiện rằng cô đã cố tình bỏ sót hoặc che giấu một số bất thường tài chính để đổi lấy lợi ích cá nhân từ phía Phó thị."
Tôi ngồi lặng người, tay siết chặt lại. Đây chính xác là kịch bản tồi tệ nhất tôi đã lo sợ: dựng chuyện tôi nhận hối lộ để bóp méo báo cáo, đúng vào thời điểm tôi vừa phát hiện ra những bất thường thật sự trong tài chính của Kiến Hoa Địa Sản.
"Anh đã làm theo yêu cầu đó chưa?" Tôi hỏi, giọng điệu nghiêm khắc.
"Chưa hoàn toàn." Vương Tiệp lắc đầu nhanh. "Tôi đã chuẩn bị một phần tài liệu theo yêu cầu, vì tôi sợ nếu từ chối hoàn toàn, cô ta sẽ tìm cách hãm hại tôi bằng những thông tin tôi đã cung cấp trước đó. Nhưng tôi chưa gửi bộ tài liệu hoàn chỉnh cho cô ta. Đêm qua, sau khi thấy cô phát hiện ra những bất thường thật sự trong báo cáo tài chính, tôi nhận ra mình đang tiếp tay cho một âm mưu lớn hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng ban đầu."
"Làm sao anh biết tôi đã phát hiện ra bất thường?" Tôi hỏi, ánh mắt sắc bén nhìn anh ta.
Vương Tiệp tái mặt. "Tôi... tôi có quyền truy cập vào một số thư mục chung của nhóm, thấy cô đã lưu lại các ghi chú phân tích về Kiến Hoa Địa Sản đêm qua."
Tôi nhắm mắt lại trong một giây, tự trách mình đã không cẩn thận hơn trong việc bảo mật ghi chú làm việc. Bài học này, tôi sẽ không quên.
"Vậy bây giờ anh muốn gì?" Tôi hỏi, mở mắt nhìn thẳng vào anh ta.
"Tôi muốn giao nộp toàn bộ bằng chứng cho cô." Vương Tiệp nói, đẩy chiếc laptop về phía tôi. "Bao gồm tin nhắn trao đổi với Chu Điềm Điềm, bản nháp tài liệu giả cô ta yêu cầu tôi chuẩn bị, và cả số tiền cô ta đã chuyển cho tôi làm phí 'hợp tác' ban đầu. Tôi biết mình đã sai, cô Lương. Tôi chỉ mong cô cho tôi một cơ hội để sửa chữa, thay vì báo cáo thẳng lên công ty khiến tôi mất việc và có thể vướng vào pháp lý."
Tôi nhìn anh ta một lúc lâu, cân nhắc. Vương Tiệp đã phạm sai lầm, nhưng sự chủ động thú nhận và giao nộp bằng chứng của anh ta, vào đúng thời điểm quan trọng này, có giá trị lớn hơn nhiều so với việc trừng phạt anh ta ngay lập tức.
"Được." Tôi nói, giọng điệu vẫn nghiêm khắc nhưng đã dịu đi phần nào. "Tôi sẽ không báo cáo việc này lên công ty ngay lập tức, với điều kiện anh phải hợp tác đầy đủ với tôi từ giờ trở đi. Anh sẽ tiếp tục giữ liên lạc với Chu Điềm Điềm như bình thường, nhưng mọi thông tin trao đổi phải được báo cáo lại cho tôi trước. Chúng ta sẽ dùng chính kênh liên lạc này để tìm ra toàn bộ kế hoạch của cô ta và những người đứng sau."
Vương Tiệp thở phào, gật đầu liên tục. "Cảm ơn cô, cô Lương. Tôi sẽ hợp tác đầy đủ."
Ngay khi tôi vừa nhận lấy chiếc laptop từ Vương Tiệp, điện thoại tôi rung lên. Là tin nhắn từ Richard, giọng điệu khẩn cấp hiếm thấy: "Iris, gọi cho tôi ngay khi có thể. Có một email nặc danh vừa được gửi đến hòm thư chung của ban lãnh đạo Phó thị và bản sao cũng được gửi đến văn phòng chúng ta ở New York, tố cáo cô nhận hối lộ để che giấu sai phạm tài chính trong quá trình due diligence."
Tôi đứng bật dậy, tim đập thình thịch. Chuyện đã xảy ra nhanh hơn tôi tưởng, và rõ ràng, kẻ đứng sau không định chờ đợi bộ tài liệu giả hoàn chỉnh từ Vương Tiệp, mà đã tự hành động trước, có lẽ để đảm bảo tiến độ tấn công không bị trì hoãn bởi bất kỳ sự do dự nào từ phía nội gián.
"Chuyện gì vậy?" Vương Tiệp hỏi, gương mặt tái mét khi thấy phản ứng của tôi.
"Có người vừa gửi tố cáo tôi nhận hối lộ, ngay cả khi bộ tài liệu giả chưa hoàn thành." Tôi nói, giọng điệu căng thẳng. "Điều đó có nghĩa là, họ có một nguồn thông tin hoặc bằng chứng khác, không chỉ dựa vào những gì anh chuẩn bị."
Vương Tiệp tái mặt hơn nữa. "Có thể... có thể là những tin nhắn ban đầu tôi cung cấp cho cô ta về tiến độ dự án, cô ta có thể đã chỉnh sửa, cắt ghép để tạo ra bằng chứng giả mà không cần đến sự đồng ý của tôi."
Tôi gật đầu, cảm nhận toàn bộ tình huống đang leo thang nhanh chóng ngoài dự tính. Đây không còn là một kế hoạch sơ khai chờ đợi thời cơ chín muồi nữa, mà là một đòn tấn công đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, sẵn sàng được kích hoạt bất cứ lúc nào.
"Cô ta còn từng nhắc đến ai khác trong những tin nhắn đó không?" Tôi hỏi, cố gắng moi thêm thông tin trước khi tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát hoàn toàn. "Bất kỳ cái tên nào, dù chỉ nhắc thoáng qua."
Vương Tiệp lục lại điện thoại, cau mày cố nhớ lại. "Có một lần, cô ta nhắn nói đùa rằng 'ông chủ' rất hài lòng với tiến độ, và nếu mọi việc suôn sẻ, tôi sẽ được thưởng thêm ngoài số tiền ban đầu. Tôi hỏi ông chủ nào, cô ta chỉ cười, bảo tôi không cần biết nhiều quá sẽ không tốt cho bản thân."
"Ông chủ." Tôi lặp lại, trong đầu ngay lập tức nghĩ đến Phó Kiến Bân, nhưng cũng không loại trừ khả năng đó là một cách gọi ẩn dụ cho một nhân vật quyền lực hơn nữa đứng phía sau cả Kiến Bân. "Anh còn giữ nguyên vẹn những tin nhắn đó chứ?"
"Còn đầy đủ." Vương Tiệp gật đầu, đẩy chiếc laptop lại gần tôi hơn. "Tôi đã sao lưu toàn bộ trước khi đến gặp cô hôm nay, phòng trường hợp cô ta xóa dấu vết sau này."
Tôi ghi chú lại từng chi tiết, cảm giác như mình đang ghép từng mảnh của một bức tranh khảm phức tạp, mỗi mảnh nhỏ tưởng như vô nghĩa, nhưng khi đặt cạnh nhau, dần hiện lên hình dạng của một âm mưu có tổ chức, nhiều tầng lớp, vượt xa những gì một cô gái từng bị phụ tình như Chu Điềm Điềm có thể tự mình dàn dựng.
Tôi gọi lại cho Richard ngay lập tức. "Tôi vừa phát hiện ra nguồn gốc của cáo buộc này." Tôi nói, giọng điệu kiên định dù trong lòng vẫn còn dư âm của cú sốc vừa rồi. "Tôi cần thời gian để tổng hợp đầy đủ bằng chứng phản bác, nhưng tôi có thể khẳng định với ông ngay bây giờ, mọi cáo buộc đều là bịa đặt, và tôi có bằng chứng cho thấy ai đứng sau vụ này."
"Tôi tin cô, Iris." Richard nói, giọng điệu bớt căng thẳng hơn một chút. "Nhưng ban lãnh đạo Phó thị đang gây áp lực yêu cầu tạm đình chỉ vai trò trưởng nhóm của cô trong khi chờ điều tra làm rõ. Đây là quy trình chuẩn, không phải là họ đã kết luận cô có tội."
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. "Tôi hiểu. Tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ bằng chứng trong thời gian sớm nhất có thể."
Cuộc gọi kết thúc, tôi đứng lặng giữa phòng họp, nhìn Vương Tiệp đang ngồi bất động, gương mặt đầy vẻ ân hận. Tôi biết, từ giờ phút này, cuộc chiến không còn là những bước đi thăm dò cẩn trọng nữa, mà đã chính thức bước vào giai đoạn đối đầu trực diện.
Và tôi chỉ có rất ít thời gian để lật ngược thế cờ.