Chương 14
Chương 14 — Con Đường Tôi Tự Chọn
Sáng thứ Bảy, tôi nhận được một tin nhắn ngắn gọn từ số điện thoại lạ: "Cô Lương, tôi là Thẩm Nhã Trúc. Nếu cô rảnh, mời cô dùng trà chiều cùng tôi tại quán trà Vân Cư, đường Tây Hồ. Có chuyện tôi muốn nói riêng với cô, không liên quan đến công việc."
Tôi nhìn tin nhắn một lúc, cân nhắc. Kể từ buổi họp đầu tiên, câu nói bỏ lửng của Nhã Trúc vẫn luẩn quẩn trong đầu tôi suốt mấy ngày qua. Cộng thêm những diễn biến dồn dập gần đây, từ vụ gia đình tôi xuất hiện bất ngờ đến sự trở lại đầy toan tính của Chu Điềm Điềm, tôi có cảm giác mọi thứ đang xoay quanh một trục trung tâm mà tôi vẫn chưa nhìn thấy rõ ràng.
Tôi nhắn lại đồng ý, hẹn gặp lúc ba giờ chiều.
Quán trà Vân Cư nằm khuất trong một con ngõ nhỏ ven hồ Tây, kiến trúc cổ kính, không gian yên tĩnh, hoàn toàn tách biệt khỏi sự ồn ào của khu tài chính trung tâm. Khi tôi đến, Nhã Trúc đã ngồi sẵn ở một góc phòng trà riêng tư, không còn bộ vest công sở lạnh lùng như những lần gặp trước, thay vào đó là một chiếc áo dài kiểu cách giản dị, tóc xõa tự nhiên. Trông cô ta trẻ hơn, và cũng mong manh hơn nhiều.
"Cảm ơn cô đã đến." Nhã Trúc nói, rót cho tôi một tách trà. "Tôi biết yêu cầu này có phần đường đột."
"Không sao." Tôi ngồi xuống, nhận lấy tách trà. "Cô muốn nói chuyện gì?"
Nhã Trúc im lặng một lúc, hai tay ôm lấy tách trà của mình, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi mặt hồ Tây phẳng lặng phản chiếu bầu trời chiều thu.
"Cô có bao giờ tự hỏi, tại sao tôi lại giống cô đến vậy không?" Cô ta hỏi, giọng điệu chậm rãi.
Tôi khẽ nhíu mày. "Tôi có nghĩ đến, nhưng cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp."
"Không phải trùng hợp đâu." Nhã Trúc lắc đầu, giọng điệu có phần cay đắng. "Ba năm trước, khi hai gia tộc bắt đầu bàn bạc về hôn sự giữa tôi và Thành Tây, bố của anh ấy, bác Phó Chính Nam, đã đích thân gặp tôi một lần riêng tư. Ông ấy đưa cho tôi xem một bức ảnh, rồi bảo tôi nên tham khảo phong cách trang điểm, kiểu tóc, thậm chí cả cách ăn mặc trong bức ảnh đó."
Tôi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. "Bức ảnh đó là..."
"Là cô." Nhã Trúc nhìn thẳng vào mắt tôi. "Một bức ảnh cô chụp thời cấp ba, không rõ ông ấy lấy từ đâu ra. Lúc đó tôi không hiểu tại sao, chỉ nghĩ có lẽ ông ấy có gu thẩm mỹ riêng về việc con dâu tương lai nên trông như thế nào. Tôi trẻ người non dạ, muốn làm hài lòng gia đình chồng tương lai, nên đã làm theo, thậm chí còn chỉnh sửa một vài đường nét trên gương mặt cho giống hơn."
Tôi ngồi lặng người, tách trà trong tay bỗng trở nên nặng trĩu. "Cô đang nói rằng, ông ấy cố tình sắp đặt để cô trông giống tôi?"
"Đúng vậy." Nhã Trúc gật đầu, giọng điệu run rẩy. "Tôi mất một thời gian dài mới nhận ra sự thật. Thành Tây, dù đã đồng ý hôn sự, dù đối xử với tôi rất lịch sự, nhưng trong mắt anh ấy, tôi chưa bao giờ thực sự là tôi. Có những đêm anh ấy uống say, gọi nhầm tên tôi thành một cái tên khác."
"Tên tôi." Tôi nói, không phải một câu hỏi.
Nhã Trúc gật đầu, ánh mắt cụp xuống. "Tôi từng rất tức giận, rất tổn thương. Nhưng sau này tôi nhận ra, người đáng trách không phải Thành Tây, mà là bố anh ấy. Ông ấy biết rõ con trai mình chưa bao giờ thực sự quên được cô, nhưng thay vì để anh ấy đối diện với cảm xúc thật, ông ấy chọn cách tạo ra một phiên bản thay thế, một cái bóng, để giữ con trai mình trong khuôn khổ mà ông ấy vạch sẵn, đồng thời vẫn đạt được liên minh kinh doanh có lợi với gia tộc Thẩm thị chúng tôi."
Tôi đặt tách trà xuống bàn, tay hơi run. Câu chuyện này vượt xa những gì tôi từng tưởng tượng. Bố Phó Thành Tây, người năm xưa từng khiến tôi phải dứt khoát rời bỏ mối quan hệ chỉ vì một câu nói coi thường xuất thân của tôi, giờ đây lại dùng chính hình ảnh của tôi như một công cụ để thao túng con trai mình theo một cách khác, tinh vi và tàn nhẫn hơn nhiều.
"Vậy tại sao cô lại kể cho tôi nghe chuyện này?" Tôi hỏi, cố giữ giọng điềm tĩnh dù trong lòng đang dậy sóng.
Nhã Trúc nhìn tôi, ánh mắt lần đầu tiên không còn vẻ lạnh lùng cố hữu, mà là một sự chân thành mệt mỏi. "Vì tôi đã chịu đựng đủ rồi, cô Lương. Tôi không muốn tiếp tục sống cuộc đời của một cái bóng cho người khác nữa. Nhưng tôi cũng biết, nếu tôi đơn phương phá vỡ hôn sự này, hai gia tộc sẽ đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi, danh tiếng của tôi sẽ bị hủy hoại."
"Cô cần gì ở tôi?" Tôi hỏi thẳng.
"Tôi không cần cô làm gì cả." Nhã Trúc lắc đầu. "Tôi chỉ muốn cô biết sự thật, vì tôi nghĩ cô có quyền được biết. Và tôi muốn cảnh báo cô một điều khác, quan trọng hơn nhiều."
Tôi chờ đợi, im lặng.
"Gần đây, tôi tình cờ nghe được một cuộc điện thoại của bố Thành Tây với người anh họ, Phó Kiến Bân." Nhã Trúc hạ giọng, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh phòng trà vắng vẻ. "Họ nói về việc cần phải kiểm soát tiến độ IPO chặt chẽ hơn, và nhắc đến tên cô vài lần với giọng điệu không mấy thiện cảm. Tôi không nghe được toàn bộ nội dung, nhưng tôi có cảm giác họ đang lo lắng về việc cô sẽ phát hiện ra điều gì đó trong quá trình rà soát tài chính."
Tôi nhíu mày, những mảnh ghép trong đầu tôi bắt đầu xếp lại theo một trật tự mới. "Bố Thành Tây và Phó Kiến Bân, hai người này vốn không phải đứng cùng phe trong cuộc tranh giành quyền kế nhiệm mà."
"Đúng vậy, ít nhất là bề ngoài." Nhã Trúc gật đầu. "Nhưng tôi nghĩ, có lẽ họ có một thỏa thuận ngầm nào đó mà cả Thành Tây cũng không hề hay biết. Bố anh ấy luôn muốn kiểm soát mọi thứ, kể cả khi bề ngoài tỏ ra ủng hộ con trai kế nhiệm."
Tôi ngồi lặng một lúc, nhìn ra mặt hồ Tây phẳng lặng ngoài cửa sổ, tâm trí quay cuồng với hàng loạt giả thuyết mới. Nếu bố Phó Thành Tây thực sự có liên hệ ngầm với Phó Kiến Bân, thì mục đích của ông ta là gì? Muốn con trai mình thất bại trong đợt IPO để rồi tự tay ông ta ra mặt "giải cứu", củng cố quyền lực tuyệt đối của mình? Hay có một động cơ nào đó phức tạp hơn liên quan đến chính hôn sự sắp đặt này?
"Cảm ơn cô đã kể cho tôi nghe tất cả những điều này." Tôi nói, nhìn thẳng vào mắt Nhã Trúc. "Tôi biết điều này không dễ dàng gì với cô."
"Tôi chỉ mong cô cẩn thận." Nhã Trúc đáp, giọng điệu chân thành. "Và nếu có thể, tôi mong cô giúp tôi tìm ra sự thật đằng sau tất cả những chuyện này. Không phải vì tôi muốn trả thù ai, mà vì tôi muốn được sống là chính mình, không phải là cái bóng của bất kỳ ai nữa."
Tôi nhìn cô ta, cảm nhận được một sự đồng cảm bất ngờ dâng lên trong lòng. Nhã Trúc, dù xuất thân từ một gia tộc giàu có, dù mang vẻ ngoài kiêu kỳ lạnh lùng, hóa ra cũng chỉ là một người phụ nữ khác đang cố gắng thoát khỏi những sắp đặt của người khác để tìm con đường đi cho riêng mình, không khác gì tôi của nhiều năm về trước.
"Được." Tôi gật đầu. "Chúng ta sẽ cùng tìm ra sự thật. Nhưng cô phải hứa với tôi một điều, Nhã Trúc."
"Điều gì?" Cô ta hỏi.
"Từ giờ trở đi, hãy cẩn thận với những gì cô chia sẻ, kể cả với Thành Tây." Tôi nói, giọng điệu nghiêm túc. "Chúng ta không biết chắc ai đang đứng về phía nào trong toàn bộ chuyện này. Càng ít người biết kế hoạch của chúng ta, càng an toàn."
Nhã Trúc gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia quyết tâm mới, khác hẳn vẻ mệt mỏi cam chịu ban đầu. "Tôi hiểu."
Chúng tôi ngồi nói chuyện thêm một lúc, trao đổi thêm vài chi tiết nhỏ mà Nhã Trúc còn nhớ được về những cuộc gặp gỡ kín giữa bố Phó Thành Tây và Phó Kiến Bân.
"Còn một điều nữa." Nhã Trúc nói, ngập ngừng như đang cân nhắc có nên tiết lộ hay không. "Cô có nhớ người trợ lý riêng luôn đi theo bác Phó Chính Nam không? Ông ấy tên Tưởng, đã làm việc cho gia tộc gần hai mươi năm. Tôi từng vô tình nghe ông ấy nhắc đến một cái tên khi đang gọi điện thoại ngoài hành lang, cái tên đó nghe rất quen, nhưng lúc đó tôi không để tâm lắm."
"Cái tên gì?" Tôi hỏi, ngồi thẳng dậy.
"Tôi không chắc chắn hoàn toàn, chỉ nghe loáng thoáng." Nhã Trúc lắc đầu, vẻ mặt áy náy vì không thể cung cấp thông tin chính xác hơn. "Nhưng nghe giống như 'Điềm Điềm'. Lúc đó tôi nghĩ có lẽ là tên một món ăn hay biệt danh gì đó của người thân, nên không hỏi thêm."
Tôi cảm thấy toàn thân lạnh toát. Nếu đúng là Chu Điềm Điềm, thì mạng lưới liên hệ giữa bố Phó Thành Tây, Phó Kiến Bân, và người bạn học cũ mang đầy oán hận của tôi, phức tạp và nguy hiểm hơn nhiều so với những gì tôi đã hình dung ban đầu.
"Cảm ơn cô đã kể cho tôi nghe chi tiết này, dù chỉ là nghe loáng thoáng." Tôi nói, cố giữ giọng điềm tĩnh dù đầu óc đang quay cuồng với hàng loạt giả thuyết mới. "Đôi khi, những chi tiết tưởng như không quan trọng nhất lại chính là mảnh ghép then chốt."
Khi tôi rời quán trà Vân Cư, trời đã ngả về chiều muộn, ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng mặt hồ Tây.
Tôi đứng lại một lúc bên bờ hồ, nhìn những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, lòng nặng trĩu với những thông tin vừa nhận được. Câu chuyện này giờ đây đã phức tạp hơn tôi tưởng tượng ban đầu rất nhiều: không chỉ là cuộc tranh giành quyền lực giữa hai nhánh trong gia tộc Phó thị, mà còn có bàn tay của chính người đứng đầu gia tộc, người tưởng như đang đứng về phía con trai mình.
Điện thoại tôi rung lên, là tin nhắn từ Louis, báo rằng anh vừa hạ cánh xuống sân bay Giang Thành, sớm hơn dự kiến ba ngày.
Tôi mỉm cười nhẹ, gõ lại tin nhắn trả lời, hẹn gặp anh tại khách sạn tối nay. Trong cuộc chiến này, tôi biết mình sẽ cần đến tất cả những đồng minh đáng tin cậy mà tôi có, và giờ đây, danh sách đó vừa có thêm một cái tên mới: Thẩm Nhã Trúc.