Chương 15
Chương 15 — Con Đường Tôi Tự Chọn
Louis đến khách sạn lúc tám giờ tối, mang theo chiếc vali kéo còn dán nhãn hành lý chuyến bay và một tập hồ sơ pháp lý dày cộp. Anh ôm tôi một cái thật chặt ngay khi vừa bước qua cửa, như thể muốn bù đắp cho khoảng cách nửa vòng trái đất vừa qua chỉ bằng một cái ôm.
"Kể cho anh nghe hết đi." Anh nói, ngồi xuống ghế sofa, nới lỏng cà vạt. "Từ đầu đến cuối, không bỏ sót chi tiết nào."
Tôi kể lại toàn bộ diễn biến mấy ngày qua: cuộc gặp với Chu Điềm Điềm, mối liên hệ với Phó Kiến Bân, và đặc biệt là buổi trà chiều với Thẩm Nhã Trúc, câu chuyện về bức ảnh cũ, về mối liên hệ ngầm giữa bố Phó Thành Tây và người cháu trai.
Louis lắng nghe chăm chú, thi thoảng ghi chú vào một cuốn sổ tay, gương mặt anh ngày càng trở nên nghiêm trọng.
"Nếu những gì Nhã Trúc nói là thật," anh nói, đặt bút xuống, "thì đây không đơn thuần là chuyện tranh giành quyền lực giữa hai nhánh gia tộc nữa. Đây là một kế hoạch có sự đồng lõa, hoặc ít nhất là sự làm ngơ có chủ đích, của chính người đứng đầu tập đoàn."
"Câu hỏi là động cơ của ông ta là gì." Tôi nói, xoa hai bên thái dương. "Nếu Phó Chính Nam muốn con trai mình kế nhiệm thành công, tại sao lại bắt tay với người đang tìm cách phá hoại chính đợt IPO đó?"
"Có một khả năng." Louis nói, ánh mắt anh lóe lên tia sáng của một luật sư đang phân tích một vụ án phức tạp. "Có thể ông ta không thực sự muốn con trai thất bại hoàn toàn, mà muốn tạo ra một cuộc khủng hoảng vừa đủ để chứng minh Phó Thành Tây cần sự can thiệp của ông ta mới có thể vượt qua. Một cách để tiếp tục nắm quyền kiểm soát thực tế, dù trên danh nghĩa đã chuyển giao cho thế hệ sau."
Tôi gật đầu chậm rãi, những mảnh ghép dần trở nên rõ ràng hơn. "Vậy thì Phó Kiến Bân chỉ là con dao hai lưỡi mà ông ta đang sử dụng, và có thể cả Kiến Bân cũng không biết mình đang bị lợi dụng theo cách này."
"Chính xác." Louis gật đầu. "Nhưng dù động cơ là gì, chúng ta cần bằng chứng cụ thể, không phải suy đoán. Ngày mai anh sẽ bắt đầu rà soát các hợp đồng pháp lý liên quan đến công ty con của Phó Kiến Bân. Em tập trung vào phần báo cáo tài chính, xem có bất thường nào trong dòng tiền không."
Sáng hôm sau, tôi bắt tay vào công việc với một sự tập trung cao độ hơn bao giờ hết. Tôi yêu cầu đội ngũ của mình, trừ Vương Tiệp, tập hợp toàn bộ báo cáo tài chính của các công ty con thuộc mảng bất động sản thương mại trong năm năm gần nhất, đặc biệt chú ý đến các giao dịch liên quan đến công ty con do Phó Kiến Bân trực tiếp quản lý.
Đến giữa buổi chiều, một điểm bất thường bắt đầu lộ ra. Trong báo cáo tài chính của một công ty con tên Kiến Hoa Địa Sản, tôi phát hiện một khoản mục "chi phí tư vấn phát triển dự án" trị giá gần một trăm hai mươi triệu tệ, được thanh toán cho một công ty tư vấn có tên khá lạ, đăng ký tại một khu vực miễn thuế ở nước ngoài, không có bất kỳ hồ sơ hoạt động thực tế nào có thể tra cứu công khai.
Tôi mở thêm vài tài liệu liên quan, đối chiếu ngày tháng thanh toán với các mốc thời gian quan trọng trong tiến trình chuẩn bị IPO. Khoản thanh toán này được thực hiện chỉ hai tuần trước khi hội đồng quản trị công bố quyết định đẩy nhanh tiến độ niêm yết, và ba tuần trước khi hôn sự giữa Phó Thành Tây và Thẩm Nhã Trúc được công bố chính thức.
Trùng hợp này khiến tôi lạnh sống lưng.
Tôi gọi cho Louis ngay lập tức, kể lại phát hiện của mình. Anh nghe xong, im lặng một lúc rồi nói, giọng điệu đầy tính toán. "Anh cần kiểm tra xem công ty tư vấn kia có liên hệ nào với các thực thể pháp lý khác mà anh đang rà soát không. Có thể đây chính là kênh để chuyển tiền ra ngoài, dưới danh nghĩa chi phí hợp pháp."
Tôi tiếp tục đào sâu, lần theo dấu vết của những khoản thanh toán tương tự trong các năm trước đó. Mỗi lần lật thêm một trang báo cáo cũ, tôi lại thấy rõ hơn một khuôn mẫu lặp lại: cứ mỗi năm, đúng vào giai đoạn quyết toán quý ba, lại có một khoản "chi phí tư vấn phát triển dự án" mới xuất hiện, luôn được phê duyệt bởi cùng một người ký duyệt, luôn được chuyển đến cùng một nhóm công ty đăng ký ở những khu vực miễn thuế khác nhau, như thể có ai đó cố tình luân chuyển giữa các pháp nhân để tránh bị chú ý bởi bất kỳ mô hình kiểm toán tự động nào.
Tôi mở thêm một bảng tính riêng, liệt kê từng khoản mục theo dòng thời gian, đối chiếu với các sự kiện quan trọng khác của tập đoàn: các đợt tăng vốn, các cuộc họp hội đồng quản trị, và cả những lần Phó Kiến Bân công khai vận động để giành quyền kiểm soát nhiều hơn. Khuôn mẫu dần hiện rõ như một tấm lưới được đan cài tỉ mỉ qua nhiều năm, không phải là sản phẩm của một quyết định bộc phát, mà là kết quả của một kế hoạch dài hơi, kiên nhẫn, được thực hiện bởi người có đủ quyền lực để không ai dám đặt câu hỏi.
Đến tối, tôi đã tìm ra tổng cộng năm khoản chi phí tư vấn đáng ngờ, tổng giá trị lên đến gần năm trăm triệu tệ, tất cả đều được thanh toán cho cùng một nhóm công ty vỏ bọc có liên hệ chồng chéo với nhau qua các cổ đông ủy quyền không rõ danh tính.
Tôi ngồi lặng trước màn hình máy tính, cảm giác vừa phấn khích vừa lo lắng xâm chiếm. Đây chính xác là loại bất thường có thể khiến toàn bộ đợt IPO bị đình chỉ nếu bị cơ quan quản lý phát hiện trong quá trình thẩm định, nhưng đồng thời, việc phát hiện ra nó cũng đặt tôi vào một vị trí vô cùng nhạy cảm.
Nếu tôi báo cáo phát hiện này lên ban lãnh đạo Phó thị theo đúng quy trình, ai sẽ là người tiếp nhận thông tin đầu tiên? Nếu bố Phó Thành Tây thực sự có liên hệ với Phó Kiến Bân, việc báo cáo qua đúng kênh chính thức có thể khiến bằng chứng này bị ỉm đi hoặc bị xóa dấu vết trước khi tôi có cơ hội trình bày với những người có thẩm quyền thực sự muốn xử lý vấn đề.
Tôi nhấc điện thoại gọi cho Phó Thành Tây, nhưng rồi lại dừng tay trước khi bấm nút gọi. Nếu anh ta không hề hay biết về mối liên hệ giữa bố mình và Phó Kiến Bân, việc tôi tiết lộ phát hiện này quá sớm có thể khiến tin tức lan truyền không kiểm soát được, hoặc tệ hơn, khiến anh ta vô tình để lộ cho đúng những người tôi đang cố tránh.
Tôi quyết định giữ kín phát hiện này trong vòng bí mật nhất có thể, chỉ chia sẻ với Louis và, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, với Nhã Trúc, người đã chứng minh được sự chân thành và có nguồn thông tin nội bộ riêng mà tôi không thể tiếp cận được.
Tối muộn hôm đó, khi tôi đang chuẩn bị đóng máy tính để nghỉ ngơi, một tin nhắn bất ngờ hiện lên từ Vương Tiệp: "Cô Lương, tôi có vài số liệu về mảng bất động sản thương mại muốn trao đổi riêng với cô. Có thể gặp cô ở phòng họp nhỏ lúc bảy giờ sáng mai được không?"
Tôi nhìn tin nhắn, cân nhắc. Đây có thể là một cái bẫy, hoặc cũng có thể là một cơ hội để tôi hiểu rõ hơn về vai trò thực sự của Vương Tiệp trong toàn bộ kế hoạch này. Nếu anh ta thực sự đang bị Phó Kiến Bân và Chu Điềm Điềm lợi dụng, có lẽ vẫn còn một cơ hội để thuyết phục anh ta đứng về phía sự thật.
Tôi nhắn lại đồng ý, nhưng đồng thời gửi một tin nhắn khác cho Louis, thông báo về cuộc hẹn này và yêu cầu anh chuẩn bị sẵn sàng nếu có bất kỳ tình huống bất thường nào xảy ra.
Đêm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Nằm trên giường khách sạn, nhìn trần nhà, tôi nghĩ về hành trình mười năm qua của mình: từ một cô học sinh nghèo bị cả lớp tẩy chay vì dám mơ ước thoát nghèo, đến một chuyên gia tư vấn tài chính đang đứng giữa tâm bão của một cuộc tranh giành quyền lực gia tộc trị giá hàng tỷ đô. Con đường tôi đã chọn, chưa bao giờ là con đường dễ dàng, nhưng mỗi bước đi, tôi đều tự mình quyết định, tự mình chịu trách nhiệm.
Tôi nhớ lại lời mẹ tôi từng nói năm xưa, rằng con gái sinh ra chỉ để gả đi, để đổi lấy sính lễ nuôi anh trai dựng vợ. Tôi nhớ lại ánh mắt khinh miệt của đám bạn học giàu có ngày mới vào trường cấp ba, nhớ lại những đêm xới cơm ở nhà ăn đến tê cả hai tay, nhớ lại cảm giác vừa mừng vừa tủi khi cầm tấm học bổng đầu tiên trong đời. Mỗi ký ức đó, dù đau đớn, đều đã trở thành một viên gạch xây nên con người tôi của hiện tại: một người không dễ dàng khuất phục trước áp lực, cũng không dễ dàng bị đánh gục bởi những đòn tấn công bất ngờ, dù chúng đến từ đâu, dù chúng tinh vi đến mức nào.
Có lẽ, chính vì đã quen với việc phải tự mình xoay xở giữa nghịch cảnh từ khi còn rất nhỏ, tôi mới có thể giữ được sự bình tĩnh cần thiết ngay lúc này, khi đối thủ không còn là một người mẹ tham lam hay một cô bạn học đố kỵ, mà là cả một bộ máy quyền lực gia tộc với nguồn lực gần như vô hạn.
Lần này cũng vậy. Dù phía trước là cái bẫy hay cơ hội, tôi sẽ đối mặt với nó bằng chính sự tỉnh táo và bản lĩnh mà tôi đã rèn giũa suốt những năm qua.
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng chìm vào giấc ngủ, chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp gỡ định mệnh vào sáng hôm sau, cuộc gặp gỡ có thể là bước ngoặt quyết định cho toàn bộ ván cờ đang dần lộ diện.