Chương 17
Chương 17 — Con Đường Tôi Tự Chọn
Đến trưa, quyết định tạm đình chỉ vai trò trưởng nhóm của tôi chính thức được thông báo qua email nội bộ, gửi đến toàn bộ đội ngũ tham gia dự án. Tôi đọc email đó ngay tại bàn làm việc, cảm giác như tất cả ánh mắt trong văn phòng tầng bốn mươi lăm đều đang đổ dồn về phía mình, dù thực tế phần lớn đồng nghiệp vẫn cắm cúi vào công việc riêng.
Tôi thu dọn một số tài liệu cá nhân, chuẩn bị rời khỏi bàn làm việc tạm thời được cấp, thì Phó Thành Tây xuất hiện ở cửa văn phòng, gương mặt anh đầy vẻ giận dữ kìm nén.
"Chuyện này là sao?" Anh hỏi, giọng điệu gay gắt hiếm thấy, bước thẳng đến bàn tôi. "Ai ra quyết định đình chỉ em mà không hỏi qua anh?"
"Là quyết định chung của cả hai phía, để đảm bảo tính khách quan trong quá trình điều tra." Tôi đáp, giọng điềm tĩnh dù trong lòng cũng không hề dễ chịu. "Đây là quy trình chuẩn, anh Phó, tôi hiểu điều đó."
"Nhưng ai gửi cái email tố cáo nặc danh đó?" Anh hỏi, siết chặt hai bàn tay. "Anh sẽ cho người điều tra ngay lập tức."
"Tôi đã biết ai đứng sau." Tôi nói, hạ giọng, kéo anh ra góc văn phòng ít người qua lại hơn. "Nhưng tôi cần thời gian để thu thập đầy đủ bằng chứng trước khi công khai, nếu không, họ sẽ có cơ hội xóa dấu vết hoặc phản công bằng những chiêu trò khác."
Phó Thành Tây nhìn tôi, ánh mắt dịu lại một chút, nhưng vẫn còn nguyên vẻ lo lắng. "Em cần gì, cứ nói với anh. Anh sẽ dùng mọi nguồn lực có thể để giúp em."
Tôi nhìn anh, nhận thấy một sự chân thành không hề toan tính trong ánh mắt đó, khác hẳn với con người từng chỉ biết dựa vào quyền lực gia đình để giải quyết mọi việc năm xưa. Có lẽ, những năm tháng phải tự mình chứng minh năng lực trước hội đồng quản trị, tự mình gánh vác trách nhiệm của một người kế nhiệm tương lai, đã dạy cho anh những bài học mà tiền bạc và địa vị không thể mang lại.
"Tôi tin anh muốn giúp." Tôi nói, và nhận ra mình nói thật lòng. "Nhưng lần này, tôi cần anh giữ vai trò một đối tác bình đẳng trong công việc, không phải một người bảo vệ đứng ra che chắn mọi thứ cho tôi. Nếu anh ra tay can thiệp quá sớm, quá lộ liễu, chúng ta có thể đánh mất yếu tố bất ngờ trước khi kịp thu thập đủ bằng chứng cần thiết."
Tôi cân nhắc một lúc, rồi quyết định không giấu diếm hoàn toàn. "Tôi cần biết, gần đây bố anh có trao đổi công việc riêng nào với Phó Kiến Bân không, đặc biệt là liên quan đến công ty con Kiến Hoa Địa Sản."
Câu hỏi của tôi khiến Phó Thành Tây khựng lại, ánh mắt anh lộ rõ sự bối rối. "Sao em lại hỏi vậy? Bố anh và chú Kiến Bân không hợp nhau từ nhiều năm nay, hai người hiếm khi nói chuyện trực tiếp."
"Anh có chắc không?" Tôi hỏi, nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng đọc phản ứng thật của anh.
Phó Thành Tây im lặng một lúc, gương mặt anh dần chuyển sang một sắc thái nghiêm trọng hơn. "Tại sao em hỏi câu này? Có chuyện gì em chưa nói cho anh biết?"
Tôi cân nhắc thêm một lần nữa, rồi quyết định. "Tôi sẽ nói cho anh nghe, nhưng anh phải hứa giữ bình tĩnh, và không được hành động vội vàng trước khi tôi có đủ bằng chứng cụ thể."
Tôi kể lại cho anh nghe một phần câu chuyện, không nhắc đến Nhã Trúc như nguồn tin để bảo vệ cô, chỉ nói rằng tôi phát hiện những khoản chi phí bất thường trong báo cáo tài chính của Kiến Hoa Địa Sản, và nghi ngờ có sự liên hệ ngầm giữa bố anh và Phó Kiến Bân.
Phó Thành Tây nghe xong, đứng lặng người một lúc lâu, gương mặt anh trắng bệch. "Không thể nào. Bố anh luôn nói ông ấy tin tưởng tuyệt đối vào anh trong việc điều hành đợt IPO này."
"Tôi không có đủ bằng chứng để khẳng định chắc chắn động cơ của ông ấy." Tôi nói, giọng điệu nhẹ nhàng hơn khi thấy sự tổn thương hiện rõ trên gương mặt anh. "Nhưng tôi nghĩ anh nên chuẩn bị tinh thần cho khả năng đó, và quan trọng hơn, đừng để lộ bất kỳ điều gì tôi vừa nói với anh cho bất kỳ ai khác, kể cả bố anh, cho đến khi chúng ta có bằng chứng rõ ràng."
Phó Thành Tây gật đầu chậm rãi, ánh mắt anh giờ đây mang một vẻ đau đớn phức tạp, giữa sự hoài nghi và nỗi sợ hãi phải đối diện với sự thật về chính người cha mình luôn tôn trọng.
"Anh nhớ có lần, lúc anh còn nhỏ, bố từng nói với anh một câu." Anh nói, giọng trầm xuống, ánh mắt nhìn xa xăm như đang lục lại một ký ức cũ. "Ông ấy bảo, trong kinh doanh, tình cảm là thứ xa xỉ chỉ dành cho kẻ yếu. Người mạnh phải biết cách biến mọi thứ, kể cả những mối quan hệ thân thiết nhất, thành công cụ phục vụ cho mục tiêu lớn hơn. Lúc đó anh còn nhỏ, chỉ nghĩ đó là một bài học về sự cứng rắn cần thiết trong thương trường. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ ông ấy đã sống đúng như những gì mình nói, theo một cách đáng sợ hơn anh từng tưởng tượng."
"Anh sẽ giữ kín." Anh nói, giọng khàn đi. "Nhưng Tri Dã, nếu điều này là thật, anh sẽ không khoan nhượng, dù người đó là bố anh."
Tôi nhìn anh, nhận ra một sự trưởng thành thực sự trong con người anh, khác hẳn cậu thiếu gia năm nào từng chỉ biết dựa dẫm vào uy quyền gia đình để chứng minh bản thân. Có lẽ, năm năm qua, anh cũng đã trải qua những bài học riêng của mình.
Chiều hôm đó, Louis đến gặp tôi tại quán cà phê nhỏ gần khách sạn, mang theo một chồng tài liệu pháp lý anh đã rà soát được trong hai ngày qua.
"Anh tìm thấy một số điều thú vị." Louis nói, mở laptop, chỉ vào một sơ đồ cấu trúc sở hữu phức tạp anh đã dựng lên. "Công ty tư vấn nước ngoài nhận khoản chi phí đáng ngờ từ Kiến Hoa Địa Sản, hóa ra có liên hệ gián tiếp, qua hai lớp công ty vỏ bọc, với một quỹ tín thác gia đình đứng tên một người có họ Phó."
"Phó Kiến Bân?" Tôi hỏi, hồi hộp.
"Không phải Kiến Bân." Louis lắc đầu, ánh mắt anh nghiêm trọng. "Là Phó Chính Nam."
Tôi ngồi lặng người, dù đã có linh cảm từ trước, việc nghe thấy bằng chứng cụ thể vẫn khiến tôi choáng váng. "Vậy có nghĩa là, bố Phó Thành Tây trực tiếp hưởng lợi từ khoản tiền được rút ra khỏi công ty con dưới danh nghĩa chi phí tư vấn giả?"
"Có vẻ như vậy." Louis gật đầu. "Nhưng đây mới chỉ là bằng chứng gián tiếp, dựa trên cấu trúc sở hữu công khai một phần. Chúng ta cần tìm ra dòng tiền thực tế, chứng minh được khoản tiền đó thực sự chảy về quỹ tín thác của ông ta, không chỉ là một sự trùng hợp về tên các cổ đông ủy quyền."
"Vậy chúng ta cần gì để có bằng chứng đầy đủ?" Tôi hỏi.
"Nhật ký giao dịch ngân hàng đầy đủ của công ty tư vấn nước ngoài đó." Louis nói. "Đây là loại thông tin rất khó tiếp cận nếu không có sự hợp tác từ phía ngân hàng hoặc cơ quan quản lý tài chính."
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi một ý tưởng lóe lên trong đầu. "Vương Tiệp vẫn đang giữ liên lạc với Chu Điềm Điềm theo yêu cầu của tôi. Nếu tôi có thể khiến Chu Điềm Điềm tin rằng cô ta đang thắng thế, có lẽ cô ta sẽ tự để lộ thêm thông tin về nguồn tài chính đứng sau kế hoạch này, kể cả khi cô ta không nhận ra."
Louis nhìn tôi, ánh mắt anh vừa lo lắng vừa có phần khâm phục. "Em định dùng chính nội gián để câu thêm bằng chứng."
"Đúng vậy." Tôi gật đầu, một kế hoạch dần hình thành rõ nét trong đầu tôi. "Nhưng lần này, tôi cần làm cẩn thận hơn nhiều so với vụ hợp đồng giả năm xưa. Đối thủ lần này không đơn giản như gia đình tôi."
Tối hôm đó, tôi soạn thảo một tin nhắn kỹ lưỡng, gửi cho Vương Tiệp, hướng dẫn anh ta cách phản hồi Chu Điềm Điềm theo một kịch bản đã được tính toán kỹ, nhằm khiến cô ta tin rằng bộ tài liệu giả đã sẵn sàng và đang chờ thời điểm thích hợp để tung ra, đồng thời khéo léo dò hỏi thêm về nguồn tài trợ và chỉ đạo mà cô ta đang nhận được.
Louis đọc lại tin nhắn tôi vừa soạn một lần nữa, chỉnh sửa vài từ để giọng điệu nghe tự nhiên hơn, giống hệt cách một Vương Tiệp đang lo lắng thực sự sẽ viết, thay vì một người đang bị giám sát chặt chẽ. "Nhớ dặn anh ta, dù Chu Điềm Điềm có hỏi gì bất ngờ, cũng phải giữ đúng kịch bản, không được tự ý ứng biến thêm. Một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến toàn bộ kế hoạch đổ bể."
"Tôi sẽ gọi điện dặn dò anh ta kỹ hơn vào sáng mai, trước khi anh ta phản hồi tin nhắn." Tôi nói, gấp cuốn sổ tay lại. "Nhưng tôi cũng lo một điều khác. Nếu Vương Tiệp không đủ bản lĩnh để diễn trọn vai, hoặc nếu Chu Điềm Điềm đã nghi ngờ anh ta từ trước, kế hoạch này có thể phản tác dụng, khiến họ cảnh giác hơn thay vì để lộ thêm sơ hở."
"Đó là rủi ro chúng ta phải chấp nhận." Louis nói, nắm lấy vai tôi, ánh mắt anh kiên định. "Trong bất kỳ cuộc điều tra nào, không có con đường nào hoàn toàn an toàn. Điều quan trọng là chúng ta đã tính toán kỹ mọi phương án dự phòng, và sẵn sàng điều chỉnh nếu tình huống thay đổi."
Kế hoạch đã được đặt ra. Giờ đây, tôi chỉ có thể chờ đợi, quan sát, và chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống có thể xảy ra trong những ngày tới, khi cuộc chiến giành lại danh dự và bảo vệ thương vụ tám tỷ đô đang dần tiến đến giai đoạn quyết định.
Nhìn ra cửa sổ khách sạn, ánh đèn thành phố Giang Thành lung linh trong đêm, tôi nắm chặt tay Louis, cảm nhận được sự vững chãi từ anh, và tự nhủ với chính mình: dù đối thủ lần này có quyền lực và tài nguyên lớn đến đâu, tôi sẽ không để bất kỳ ai một lần nữa tước đoạt con đường mà tôi đã tự tay xây dựng.