Chương 22
Chương 22 — Con Đường Tôi Tự Chọn
Chín giờ sáng hôm sau, tôi bước vào phòng họp riêng ở tầng năm mươi tám, tầng cao nhất của tòa nhà trụ sở Phó thị, nơi chỉ dành cho những cuộc gặp gỡ tối mật của ban lãnh đạo cấp cao nhất. Trước khi đi, tôi đã báo cho Louis biết địa điểm và giờ giấc chính xác, dặn anh nếu sau một tiếng không nhận được tin nhắn từ tôi, hãy lập tức liên hệ với Richard và cả luật sư của công ty.
Phó Chính Nam đã ngồi sẵn ở đầu bàn khi tôi bước vào, dáng vẻ uy nghi trong bộ vest xám đậm, mái tóc bạc chải chuốt gọn gàng. Ông ta không đứng dậy chào, chỉ ra hiệu cho tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện bằng một cái gật đầu nhẹ.
"Cô Lương." Ông ta lên tiếng trước, giọng điệu điềm tĩnh đến đáng sợ. "Tôi phải thừa nhận, cô là một đối thủ đáng gờm hơn tôi tưởng tượng ban đầu rất nhiều."
"Tôi không coi mình là đối thủ của ông." Tôi đáp, ngồi xuống, giữ tư thế thẳng lưng, ánh mắt không hề né tránh. "Tôi chỉ đang bảo vệ sự thật, và danh dự của chính mình."
"Sự thật." Ông ta nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo không chạm đến ánh mắt. "Cô còn trẻ, cô Lương, nên vẫn còn tin vào những khái niệm đơn giản như vậy. Trong thế giới của tôi, sự thật chỉ là công cụ, giống như mọi thứ khác. Ai kiểm soát được câu chuyện, người đó kiểm soát được sự thật."
"Vậy ông thừa nhận, mọi chuyện xảy ra mấy ngày qua đều do ông đứng sau chỉ đạo?" Tôi hỏi thẳng, không vòng vo.
Phó Chính Nam im lặng một lúc, rót cho mình một tách trà từ bộ ấm đặt sẵn trên bàn, động tác chậm rãi, có tính toán. "Tôi sẽ không thừa nhận hay phủ nhận điều gì trong căn phòng này, cô Lương. Nhưng tôi sẽ nói cho cô nghe một sự thật khác, sự thật mà có lẽ cô chưa từng nghĩ đến."
Tôi im lặng, chờ đợi.
"Con trai tôi, Thành Tây, là một đứa trẻ thông minh, nhưng mềm lòng." Ông ta nói, ánh mắt nhìn ra khung cửa kính lớn, thành phố Giang Thành trải dài phía dưới. "Từ nhỏ, nó luôn để cảm xúc chi phối quyết định, một điểm yếu chí mạng trong thế giới kinh doanh khắc nghiệt này. Năm xưa, khi tôi phát hiện nó có tình cảm với một cô gái xuất thân nghèo khó, tôi đã phải can thiệp, không phải vì tôi coi thường xuất thân của cô, mà vì tôi biết, nếu để tình cảm dẫn dắt, nó sẽ đưa ra những quyết định sai lầm, đe dọa đến toàn bộ cơ nghiệp mà bao thế hệ gia tộc tôi đã dày công xây dựng."
"Vậy nên ông chọn cách nói dối, làm tổn thương cả hai đứa trẻ, thay vì tin tưởng con trai mình sẽ đủ trưởng thành để tự đưa ra quyết định đúng đắn." Tôi nói, giọng điệu sắc bén.
"Đúng vậy." Ông ta gật đầu, không hề tỏ ra hối hận. "Và kết quả, cô đã tự mình rời đi, tự mình xây dựng nên sự nghiệp đáng nể như ngày hôm nay. Tôi không hối hận về quyết định đó, vì nó đã tạo ra đúng kết quả tôi mong muốn: cả hai người đều trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn."
Tôi siết chặt tay dưới gầm bàn, cố kiềm chế cơn giận đang dâng lên. "Vậy còn Nhã Trúc thì sao? Ông cũng coi việc thao túng ngoại hình của cô ấy, biến cô ấy thành một cái bóng của tôi, là một phần trong kế hoạch giúp con trai ông trưởng thành?"
Lần đầu tiên, một thoáng bối rối lướt qua gương mặt Phó Chính Nam, nhưng ông ta nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. "Đó là một biện pháp cần thiết, để giữ cho Thành Tây tập trung vào con đường đã định, thay vì mãi vướng bận vào một mối tình dang dở thời niên thiếu."
"Ông gọi việc thao túng cảm xúc của hai người phụ nữ, biến họ thành công cụ cho tham vọng kiểm soát của ông, là 'biện pháp cần thiết'?" Tôi hỏi, giọng điệu không giấu nổi sự khinh bỉ.
"Cô Lương, cô vẫn còn quá trẻ để hiểu được cái giá của quyền lực." Phó Chính Nam đáp, giọng điệu bắt đầu lộ ra sự sắc lạnh. "Nhưng tôi không mời cô đến đây để tranh luận về đạo đức. Tôi mời cô đến để đề nghị một thỏa thuận."
"Thỏa thuận gì?" Tôi hỏi, giữ vẻ mặt bình thản dù trong lòng đã cảnh giác cao độ.
"Rút lại toàn bộ bằng chứng cô thu thập được, khuyên Thành Tây rút lại yêu cầu kiểm toán độc lập." Ông ta nói, giọng điệu điềm tĩnh như đang bàn về một giao dịch thương mại bình thường. "Đổi lại, tôi sẽ đảm bảo mọi cáo buộc nhắm vào cô sẽ được rút bỏ hoàn toàn, danh dự của cô sẽ được khôi phục công khai, và công ty của cô sẽ tiếp tục được giữ vai trò tư vấn chính thức cho đợt IPO, với một khoản phí thưởng đáng kể ngoài hợp đồng."
Tôi nhìn ông ta, cảm nhận được toàn bộ trọng lượng của lời đề nghị này. Đây chính xác là loại thỏa thuận có thể giải quyết mọi rắc rối của tôi trong tích tắc: danh dự được khôi phục, sự nghiệp được đảm bảo, thậm chí còn có thêm lợi ích tài chính.
Nhưng đổi lại, tôi sẽ phải im lặng trước một âm mưu thao túng gia đình con trai mình một cách tàn nhẫn, phải để Phó Kiến Bân và Chu Điềm Điềm, những kẻ trực tiếp gây ra tổn thương cho tôi và gia đình tôi, thoát khỏi mọi trách nhiệm, và phải để cho sự thao túng đối với Nhã Trúc tiếp tục bị chôn vùi trong bóng tối.
"Tôi từ chối." Tôi nói, giọng điệu dứt khoát không chút do dự.
Phó Chính Nam nhướng mày, có vẻ bất ngờ trước sự dứt khoát của tôi. "Cô nên suy nghĩ kỹ hơn, cô Lương. Tôi có đủ nguồn lực để khiến sự nghiệp của cô, dù ở bất kỳ công ty nào trên thế giới, gặp vô vàn khó khăn."
"Tôi tin ông có nguồn lực đó." Tôi đáp, nhìn thẳng vào mắt ông ta. "Nhưng tôi cũng có thứ mà ông không thể mua được bằng tiền hay quyền lực: bằng chứng xác thực, và những người sẵn sàng đứng lên nói sự thật, dù phải trả giá đắt."
"Cô đang đặt cược cả sự nghiệp của mình vào một canh bạc rủi ro." Ông ta nói, giọng điệu bắt đầu lộ rõ sự tức giận bị kìm nén.
"Tôi đã học được từ rất lâu rồi, thưa ông Phó." Tôi đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi phòng họp. "Con đường an toàn không phải lúc nào cũng là con đường đúng đắn. Tôi từng từ chối một tương lai được sắp đặt sẵn để tự mình xây dựng con đường của riêng mình, và tôi sẽ không đánh đổi những gì mình đã xây dựng để đổi lấy sự im lặng trước bất công."
Tôi bước ra khỏi phòng, nhưng trước khi đóng cửa, tôi quay lại nhìn ông ta lần cuối. "Ngày mai, cuộc kiểm toán độc lập sẽ diễn ra theo đúng kế hoạch. Tôi khuyên ông nên chuẩn bị tinh thần cho sự thật, thay vì tiếp tục cố gắng che giấu nó."
Tôi đóng cửa lại, bước đi dọc hành lang tầng năm mươi tám, tim đập nhanh nhưng bước chân vững chãi. Ngay khi ra khỏi tầm nhìn của phòng họp, tôi rút điện thoại gọi cho Louis, báo cho anh biết mình đã an toàn và kể lại toàn bộ nội dung cuộc gặp.
"Ông ta đã thừa nhận gián tiếp." Louis nói, giọng điệu phấn khích xen lẫn lo lắng. "Dù không nói thẳng, nhưng đề nghị thỏa thuận đó chính là bằng chứng cho thấy ông ta có điều gì đó cần che giấu."
"Nhưng ông ta cũng đã cảnh báo rằng sẽ không để yên." Tôi nói, nhìn ra cửa sổ, thành phố Giang Thành trải dài phía dưới trong ánh nắng ban mai. "Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng hơn nữa cho cuộc họp kiểm toán ngày mai. Tôi có cảm giác, ông ta sẽ không ngồi yên chờ đợi, mà sẽ tìm cách phản công trước khi cuộc kiểm toán chính thức bắt đầu."
Buổi chiều hôm đó, đúng như dự đoán của tôi, một thông báo bất ngờ được gửi đến toàn bộ hội đồng quản trị: Phó Chính Nam triệu tập một cuộc họp khẩn cấp vào sáng sớm hôm sau, trước cả thời điểm cuộc kiểm toán độc lập dự kiến bắt đầu, với nội dung chính thức là "xem xét bỏ phiếu bất tín nhiệm đối với vai trò lãnh đạo chiến lược của Phó Thành Tây trong đợt IPO, dựa trên những rủi ro và bê bối gần đây gây tổn hại đến uy tín tập đoàn."
Tôi đọc đi đọc lại thông báo đó nhiều lần, phân tích từng câu chữ được lựa chọn cẩn thận. Phó Chính Nam không hề nhắc đến tên tôi hay bất kỳ cáo buộc cụ thể nào liên quan đến Kiến Hoa Địa Sản, mà khéo léo gói gọn mọi thứ vào cụm từ mơ hồ "rủi ro và bê bối gần đây", đủ để tạo cớ hợp lý cho một cuộc bỏ phiếu, nhưng cũng đủ mơ hồ để tránh phải giải trình chi tiết trước khi ông ta kịp chuẩn bị phương án đối phó với những bằng chứng mà tôi đang nắm giữ.
Đây rõ ràng là một nước cờ phủ đầu: đánh nhanh, đánh trước khi cuộc kiểm toán độc lập kịp đưa ra bất kỳ kết luận chính thức nào, tận dụng khoảng trống thời gian ngắn ngủi đó để loại bỏ Phó Thành Tây khỏi vị trí quyền lực trước khi con trai ông ta có đủ căn cứ pháp lý để chống lại chính mình.
Tôi cảm nhận được toàn bộ ván cờ đang bị đẩy đến giai đoạn quyết định cuối cùng, nhanh hơn và nguy hiểm hơn bất kỳ ai trong chúng tôi từng dự tính.
Tôi gọi ngay cho Phó Thành Tây, đọc cho anh nghe từng chữ trong bản thông báo. Anh im lặng một lúc lâu qua điện thoại, rồi nói, giọng điệu nặng nề nhưng không hề run sợ. "Bố đang đánh cược tất cả vào ván bài này. Nếu ông ấy thắng, anh sẽ mất hoàn toàn quyền kiểm soát đợt IPO, và có lẽ cả vị trí kế nhiệm sau này."
"Nhưng nếu chúng ta thắng," tôi nói, "sự thật sẽ được phơi bày ngay trước toàn bộ hội đồng quản trị, không còn chỗ cho bất kỳ sự che giấu nào nữa."
"Chúng ta phải thắng." Phó Thành Tây nói, giọng điệu quyết liệt hơn bao giờ hết. "Không chỉ vì vị trí của anh, mà vì đây là cơ hội cuối cùng để chấm dứt vĩnh viễn kiểu thao túng này, trước khi nó có thể tiếp tục gây hại cho bất kỳ ai khác trong tương lai."
Tôi cúp máy, gọi tiếp cho Louis và Richard, thông báo về cuộc họp bất ngờ, yêu cầu cả hai cùng tập hợp lại toàn bộ đội ngũ ngay trong đêm để rà soát và củng cố thêm bằng chứng, chuẩn bị cho trận chiến quyết định sẽ diễn ra chỉ sau vài giờ đồng hồ ngắn ngủi.