Chương 12
Chương 12 — Cuốn Vào Cơn Sóng Tình
Căn phòng nhỏ Lam Khuê thuê tại một homestay khiêm tốn cách xa khu nghỉ chính của vận động viên, một lựa chọn có chủ đích để giữ khoảng cách với sự chú ý của giới truyền thông. Việt Khôi ngồi trên chiếc ghế mây kê cạnh cửa sổ, nhìn Lam Khuê quỳ gối trước một chiếc vali cũ, lôi ra từ đáy một chiếc hộp gỗ nhỏ được bọc cẩn thận trong lớp vải nhung đã sờn màu theo năm tháng.
"Đây là chiếc hộp cha tôi để lại," cô nói, giọng khẽ run khi đặt chiếc hộp lên mặt bàn giữa phòng. "Ông làm nó từ mảnh gỗ còn sót lại của chiếc ván lướt đầu tiên trong sự nghiệp của mình, chiếc ván đã theo ông từ những ngày đầu tập luyện cho tới khi đạt danh hiệu vô địch đầu tiên."
Việt Khôi nhìn chiếc hộp, những đường vân gỗ vẫn còn giữ được nét bóng mờ đặc trưng của ván lướt sóng đã qua xử lý, một dấu tích trân quý của cả một thời tuổi trẻ huy hoàng đã bị chôn vùi bởi một lời cáo buộc oan sai. "Cô chưa từng mở nó ra à?"
"Có, một lần, ngay sau khi cha tôi mất," Lam Khuê đáp, tay run run đặt lên nắp hộp. "Nhưng lúc đó tôi không đủ can đảm để xem hết mọi thứ bên trong, chỉ lướt qua vài dòng rồi đóng lại, cất kỹ trong vali suốt bốn năm qua. Tôi sợ, nếu đọc hết, tôi sẽ phải đối mặt với nỗi đau mà tôi chưa từng thật sự cho phép mình cảm nhận trọn vẹn."
Cô hít một hơi thật sâu, rồi mở nắp hộp. Bên trong là một cuốn sổ tay bìa da đã sờn cũ, vài tấm ảnh đen trắng ghi lại những khoảnh khắc thi đấu huy hoàng của Vũ Đình Trác thời trẻ, và một chiếc máy ghi âm cassette nhỏ cùng vài cuộn băng được đánh số cẩn thận. Việt Khôi cầm lên một tấm ảnh, nhìn thấy hình ảnh một người đàn ông trẻ tuổi đứng trên bục nhận giải, nụ cười rạng rỡ đầy tự hào, đôi mắt sáng ngời lấp lánh niềm vui sống trọn vẹn với đam mê của mình.
"Ông ấy giống cô nhiều lắm," Việt Khôi nhận xét khẽ, chỉ vào đôi mắt trong tấm ảnh, nét cười nhếch một bên khóe môi quen thuộc.
Lam Khuê mỉm cười buồn, cầm cuốn sổ tay lên, lật từng trang một cách thận trọng. Những trang đầu ghi lại nhật ký thi đấu bình thường, những cảm xúc, những chiến thuật ông từng áp dụng qua từng mùa giải. Nhưng càng về sau, nét chữ càng trở nên gấp gáp hơn, đôi chỗ nhòe đi vì mực lem, phản ánh rõ tâm trạng hoảng loạn, đau khổ của một người đang chứng kiến sự nghiệp và danh dự của mình sụp đổ từng ngày.
"Đây rồi," Lam Khuê khẽ reo lên, giọng run rẩy khi dừng lại ở một trang viết vào đúng thời điểm vụ bê bối bùng nổ. Cô đọc to lên cho Việt Khôi cùng nghe, giọng cô nghẹn ngào qua từng câu chữ. "Tôi không hiểu tại sao họ lại làm vậy với tôi. Đoạn ghi âm đó không phải cuộc trò chuyện tôi từng có, dù giọng nói nghe rất giống tôi. Tôi nghi ngờ có ai đó đã dùng công nghệ ghép âm để tạo ra đoạn hội thoại giả, nhưng tôi không có cách nào chứng minh được điều đó vào thời điểm này. Người duy nhất tôi tin có đủ khả năng kỹ thuật và động cơ để làm chuyện này là B., kẻ vẫn luôn ghen tị với vị trí của tôi trong suốt nhiều năm qua."
"B.?" Việt Khôi lặp lại, tim đập nhanh hơn. "Cô nghĩ đó có phải viết tắt của Bôn không?"
Lam Khuê không trả lời ngay, tiếp tục lật thêm vài trang, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào có thể xác nhận nghi ngờ đó. Cuối cùng, cô tìm thấy một đoạn khác, viết cách đoạn trước vài ngày. "B. từng là trọng tài trẻ nhiều tham vọng, luôn tỏ ra ấm ức mỗi khi tôi được đề cử cho các vị trí quan trọng trong liên đoàn. Tôi từng nghe phong thanh anh ta muốn giành lấy ghế huấn luyện viên trưởng mà tôi sắp được bổ nhiệm, nhưng tôi không bao giờ nghĩ anh ta có thể đi xa đến mức này."
Việt Khôi cảm thấy toàn thân lạnh toát. "Vậy là đúng rồi. Lữ Khắc Bôn, người hiện đang giữ chức Chủ tịch Ban tổ chức, chính là kẻ đã dàn dựng vụ hãm hại cha cô năm xưa để dọn đường cho con đường thăng tiến của chính mình."
Lam Khuê run rẩy, hai tay ôm lấy cuốn sổ tay như thể đang ôm lấy chính cha mình sau bao năm xa cách. "Suốt mười sáu năm qua, cha tôi mang theo nỗi oan ức này, biết rõ kẻ đã hại mình nhưng không có cách nào chứng minh, đành phải sống lặng lẽ, chịu đựng trong âm thầm cho tới lúc nhắm mắt."
Cô đặt cuốn sổ xuống, cầm lấy chiếc máy cassette cùng những cuộn băng, tay run run lắp một cuộn vào máy, nhấn nút phát. Tiếng rè rè đặc trưng của băng cassette cũ vang lên trong căn phòng nhỏ, rồi giọng nói của một người đàn ông trung niên, trầm ấm nhưng đầy mệt mỏi, cất lên từ chiếc loa nhỏ.
"Đây là bản ghi tôi tự thực hiện, phòng khi có chuyện gì xảy ra với tôi," giọng nói vang lên, chính là giọng của Vũ Đình Trác được ghi lại trước khi ông mất. "Nếu con đang nghe đoạn băng này, nghĩa là con đã đủ can đảm để mở chiếc hộp cha để lại. Cha xin lỗi vì đã không thể tự mình rửa sạch danh dự khi còn sống. Nhưng cha tin, một ngày nào đó, sự thật sẽ được phơi bày, và con, Lam Khuê à, con chính là người có thể làm được điều đó, không phải bằng sự thù hận, mà bằng chính tài năng và sự trung thực của con trên mặt sóng."
Giọng nói tiếp tục, kể lại chi tiết hơn về những nghi ngờ của ông đối với Lữ Khắc Bôn, về cách ông từng vô tình nghe được một cuộc trò chuyện giữa Bôn và một kỹ thuật viên âm thanh vài tuần trước khi vụ bê bối bùng nổ, dù không đủ rõ ràng để làm bằng chứng pháp lý nhưng đủ để khơi dậy nghi ngờ sâu sắc trong lòng ông suốt những năm tháng cuối đời.
"Cha còn nhớ tên người kỹ thuật viên âm thanh đó," giọng ông vang lên trong đoạn băng, chậm rãi như đang cố nhớ lại từng chi tiết dù đã cách xa nhiều năm. "Một người trẻ tuổi, khi đó mới vào nghề, có vẻ sợ hãi mỗi khi chạm mặt cha sau vụ việc. Cha không chắc người đó còn làm việc trong giới lướt sóng hay không, nhưng nếu con tìm được, có lẽ đó sẽ là nhân chứng quan trọng nhất để làm sáng tỏ mọi chuyện."
Đoạn băng tiếp tục với vài phút im lặng xen lẫn tiếng thở dài nặng nề, trước khi giọng ông cất lên lần cuối, nghẹn ngào nhưng đầy yêu thương. "Lam Khuê, con gái của cha, nếu con đang nghe những lời này, hãy nhớ rằng, dù thế giới có gọi cha là kẻ gian lận, con vẫn luôn là niềm tự hào lớn nhất đời cha. Đừng để nỗi oan của cha trở thành gánh nặng ngăn cản con sống trọn vẹn với đam mê của chính mình. Nếu con chọn con đường lướt sóng, hãy lướt vì chính con, không phải vì cha."
Lam Khuê bật khóc thành tiếng khi nghe tới đoạn cuối, những lời dặn dò cuối cùng của người cha quá cố như xé toạc lớp vỏ kiên cường cô đã cố gắng xây dựng suốt nhiều năm qua. Cô ôm chặt lấy chiếc máy cassette vào ngực, như thể đang ôm lấy chính hơi ấm cuối cùng còn sót lại của cha mình.
Khi đoạn băng kết thúc, cả căn phòng chìm trong im lặng nặng nề. Lam Khuê ôm mặt, những giọt nước mắt kìm nén suốt bao năm cuối cùng cũng tuôn rơi, không kìm được nữa. Việt Khôi lặng lẽ tiến tới, ôm lấy cô vào lòng, để cô khóc trọn vẹn trên vai mình, không nói một lời an ủi sáo rỗng nào, chỉ đơn giản là hiện diện, là điểm tựa vững chắc cô cần trong khoảnh khắc đau đớn nhưng cũng đầy nhẹ nhõm này.
"Chúng ta đã tìm được manh mối quan trọng nhất," anh thì thầm bên tai cô, giọng vừa xúc động vừa quyết tâm. "Giờ chúng ta cần tìm cách biến nó thành bằng chứng đủ sức thuyết phục trước công luận và trước pháp luật, để cha cô cuối cùng cũng được minh oan."
Lam Khuê ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên một quyết tâm mãnh liệt chưa từng có. "Tôi sẽ không để nỗ lực của cha tôi trở nên vô nghĩa. Dù phải đối mặt với bất cứ điều gì, tôi cũng sẽ đưa sự thật này ra ánh sáng, dù có phải trả giá bằng cả sự nghiệp của mình."
Việt Khôi siết chặt tay cô, ánh mắt kiên định không kém. "Cô không phải đối mặt một mình nữa. Tôi sẽ ở đây, cùng cô đi đến cùng con đường này, dù phía trước có bao nhiêu sóng gió đang chờ đợi."
Trước khi rời đi đêm đó, Việt Khôi giúp Lam Khuê cẩn thận cất lại cuốn sổ tay, những tấm ảnh cũ và chiếc máy cassette vào đúng vị trí trong hộp gỗ, như thể đang cất giữ một báu vật thiêng liêng vừa được khai mở sau bao năm phong kín. Anh nắm tay cô, giọng trầm ấm nhưng chắc chắn. "Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu tìm kiếm người kỹ thuật viên âm thanh mà cha cô nhắc tới. Nếu người đó vẫn còn liên quan đến giới lướt sóng, dù chỉ một chút, chúng ta sẽ tìm ra."
"Cảm ơn anh," Lam Khuê nói, giọng vẫn còn nghẹn nhưng đã bình tĩnh hơn nhiều so với lúc trước. "Tôi không nghĩ mình có đủ can đảm để mở chiếc hộp này một mình, dù đã mang theo nó suốt bốn năm qua. Có anh ở đây, mọi thứ trở nên bớt đáng sợ hơn nhiều."
Ngoài cửa sổ, đêm Mũi Né vẫn tĩnh lặng như mọi khi, ánh trăng trải một vệt sáng bạc trên mặt biển xa xa, nhưng bên trong căn phòng nhỏ ấy, một cuộc chiến thầm lặng vì công lý và danh dự đã chính thức được khơi mào, không thể quay đầu lại được nữa.