Cuốn Vào Cơn Sóng Tình
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Cuốn Vào Cơn Sóng Tình

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Ngày trước vòng bán kết, bãi Ghềnh Ráng chìm trong không khí hối hả chuẩn bị. Các đội kỹ thuật kiểm tra lại toàn bộ hệ thống loa đài, khán đài được trang trí thêm cờ hoa rực rỡ, và lượng khán giả đổ về ngày một đông hơn khi tin tức về cuộc đối đầu giữa đương kim vô địch Việt Khôi và hiện tượng bí ẩn Khuê lan truyền khắp các mặt báo thể thao. Không ai trong đám đông hân hoan ấy biết được, đằng sau lớp vỏ hào nhoáng của giải đấu, một âm mưu nguy hiểm đang được toan tính kỹ lưỡng, chuẩn bị ra tay lần cuối trước khi mọi bí mật có nguy cơ bị phanh phui.

Việt Khôi và Lam Khuê dành cả buổi chiều để tập luyện riêng trên một đoạn bờ biển vắng cách xa khu vực chính, cả hai đều muốn giữ trạng thái tốt nhất trước trận đấu quan trọng ngày mai. Sau buổi tập, khi mặt trời đã ngả về phía tây, nhuộm cả bầu trời thành một dải màu cam rực rỡ, họ ngồi nghỉ trên bờ cát, chia nhau một chai nước, tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi trước cơn bão sắp ập tới.

"Tôi có cảm giác lạ," Lam Khuê nói, giọng trầm ngâm, mắt nhìn ra biển đang dần chuyển sang màu tím thẫm khi hoàng hôn buông xuống. "Kiểu như, có gì đó sắp xảy ra, nhưng tôi không thể xác định rõ đó là gì."

"Trực giác của cô thường khá chính xác," Việt Khôi nói, không giấu được sự lo lắng trong giọng. "Sau lời đe dọa của Lữ Khắc Bôn, tôi cũng không thể gạt bỏ cảm giác bất an này. Có lẽ chúng ta nên cẩn thận hơn nữa trong vài ngày tới."

Trước khi chia tay, Việt Khôi nắm tay Lam Khuê, ánh mắt anh nghiêm túc khác thường. "Từ giờ tới lúc vòng bán kết kết thúc, chúng ta phải cẩn trọng gấp đôi bình thường. Đừng đi đâu một mình vào buổi tối, nhớ khóa cửa phòng cẩn thận, và nếu có bất kỳ điều gì bất thường, dù nhỏ nhất, phải báo cho tôi ngay lập tức."

"Anh lo lắng thái quá rồi đấy," Lam Khuê mỉm cười trấn an, dù trong lòng cô cũng không khỏi phần nào bất an trước những linh cảm mơ hồ đang lởn vởn. "Nhưng tôi hứa sẽ cẩn thận."

Họ chia tay nhau ngay sau đó, mỗi người trở về khu nghỉ riêng để chuẩn bị sức khỏe tốt nhất cho ngày mai. Nhưng đêm đó, khi Lam Khuê đang chuẩn bị đồ đạc cho buổi thi đấu, một tin nhắn lạ bất ngờ xuất hiện trên điện thoại cô, gửi từ một số điện thoại không lưu trong danh bạ.

"Nếu muốn biết thêm về sự thật cha cô, hãy tới một mình tại khu vực nhà kho cũ gần bến tàu cá lúc mười giờ tối nay. Đến một mình, đừng cho ai biết, kể cả Việt Khôi. Đây là cơ hội duy nhất."

Lam Khuê đọc đi đọc lại tin nhắn, tim đập thình thịch. Cô biết rõ, đây có thể là một cái bẫy, nhưng sự cám dỗ của lời hứa hẹn "sự thật về cha cô" quá lớn để cô có thể bỏ qua mà không kiểm chứng. Cô do dự rất lâu, ngón tay lướt trên màn hình định nhắn tin cho Việt Khôi, nhưng rồi lại chần chừ, sợ rằng nếu có ai đó thật sự đang theo dõi, việc cô báo cho người khác biết có thể khiến cơ hội duy nhất này vụt mất, hoặc tệ hơn, đẩy Việt Khôi vào vòng nguy hiểm cùng mình.

Cuối cùng, với một quyết định liều lĩnh, cô khoác vội áo khoác, giấu theo một chiếc đèn pin nhỏ và điện thoại, rồi lặng lẽ rời khỏi homestay, hướng về phía bến tàu cá theo chỉ dẫn trong tin nhắn.

Khu vực nhà kho cũ nằm khuất sau dãy thuyền thúng neo đậu, tối om, chỉ có ánh trăng lờ mờ chiếu qua những khe hở trên mái tôn rỉ sét. Lam Khuê bước vào thận trọng, ánh đèn pin quét khắp không gian trống trải, chỉ thấy vài chiếc lưới cũ và những thùng gỗ chất đống trong góc.

"Có ai ở đây không?" cô cất tiếng hỏi, giọng khẽ vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Không có tiếng trả lời. Cô tiến thêm vài bước, cảm giác bất an dâng lên ngày càng rõ rệt, cho tới khi một tiếng động khẽ vang lên phía sau khiến cô giật mình quay lại. Nhưng chưa kịp phản ứng, một bàn tay đã bịt chặt lấy miệng cô, một cánh tay khác siết ngang người, kéo cô giật lùi vào trong bóng tối sâu hơn của nhà kho.

Lam Khuê vùng vẫy dữ dội, cố gắng thoát khỏi vòng tay siết chặt, nhưng đối phương có sức mạnh vượt trội, giữ cô im lặng không cho phát ra bất kỳ tiếng kêu cứu nào. Trong ánh trăng lờ mờ hắt qua khe cửa, cô thoáng thấy một bóng người thứ hai đứng gần đó, mặc đồ tối màu, khuôn mặt bị che kín bởi một chiếc khăn, đang cầm trên tay một sợi dây thừng.

Ngay khi tưởng chừng như mọi hy vọng đã tắt, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa nhà kho, kèm theo tiếng bước chân dồn dập và một giọng nói quen thuộc gào lên đầy giận dữ. "Buông cô ấy ra!"

Việt Khôi. Hóa ra, dù Lam Khuê không nhắn tin báo trước, sự bất an mơ hồ suốt cả buổi chiều đã khiến anh không thể yên tâm ngồi yên trong phòng, quyết định ghé qua homestay của cô để kiểm tra tình hình, và khi phát hiện cô đã rời đi trong đêm khuya một cách bất thường, để lại điện thoại hiển thị đoạn tin nhắn lạ trên màn hình khóa, anh đã ngay lập tức đoán ra mối nguy hiểm và lao đi tìm cô không chút chậm trễ.

Kẻ đang giữ chặt Lam Khuê giật mình trước sự xuất hiện đột ngột của Việt Khôi, lơi lỏng tay một chút, đủ để cô tận dụng khoảnh khắc đó, dùng hết sức bình sinh húc mạnh cùi chỏ vào bụng đối phương, thoát được ra khỏi vòng kìm kẹp. Việt Khôi lao tới, không ngần ngại lao vào ẩu đả với kẻ mặc đồ tối màu đang cố cản đường anh, những cú đấm và né tránh diễn ra nhanh và quyết liệt trong không gian chật hẹp của nhà kho.

Trong lúc hỗn loạn, hai kẻ tấn công, nhận thấy tình thế bất lợi khi bị phát hiện, vội vàng bỏ chạy qua cửa sau, biến mất vào bóng tối trước khi Việt Khôi kịp giữ lại bất kỳ ai trong số họ. Anh quay lại, thấy Lam Khuê đang đứng dựa vào tường, thở dốc, toàn thân run rẩy vì vừa trải qua khoảnh khắc kinh hoàng, liền vội vàng chạy tới ôm lấy cô, kiểm tra xem cô có bị thương ở đâu không.

"Cô ổn không? Có bị thương chỗ nào không?" anh hỏi dồn dập, giọng đầy lo lắng xen lẫn giận dữ.

"Tôi ổn," Lam Khuê đáp, giọng vẫn còn run nhưng cố trấn tĩnh lại. "Chỉ là hoảng sợ thôi. Cảm ơn anh, nếu anh không tới kịp..."

"Đừng nghĩ đến điều đó nữa," anh nói, ôm chặt cô vào lòng, cảm nhận rõ trái tim mình vẫn đang đập loạn nhịp vì sợ hãi tưởng tượng ra những gì có thể xảy ra nếu anh đến muộn hơn dù chỉ vài phút. "Tại sao cô lại tự ý đến đây một mình mà không nói cho tôi biết?"

"Tin nhắn nói tôi phải đến một mình, nếu không sẽ mất cơ hội biết sự thật về cha tôi," cô giải thích, giọng đầy hối hận. "Tôi biết mình đã quá liều lĩnh, nhưng cám dỗ đó quá lớn để tôi có thể bỏ qua."

Việt Khôi thở dài, không trách móc thêm, chỉ siết chặt tay cô hơn. "Từ giờ, dù có chuyện gì xảy ra, cô phải hứa với tôi, không bao giờ hành động một mình như vậy nữa. Chúng ta là một đội, Lam Khuê à, không phải hai cá thể đơn độc chiến đấu riêng lẻ."

Lam Khuê gật đầu, nước mắt lăn dài trên má vì vừa thoát khỏi một tình huống nguy hiểm chết người, vừa xúc động trước sự lo lắng chân thành của anh. "Tôi hứa. Tôi xin lỗi vì đã khiến anh phải lo lắng."

Họ đứng ôm nhau giữa nhà kho tối tăm, lắng nghe tiếng tim đập của nhau dần trở lại nhịp bình thường, trong khi bên ngoài, tiếng sóng biển vẫn vọng lại đều đặn, không hề hay biết về cuộc chạm trán nguy hiểm vừa xảy ra chỉ cách đó vài bước chân.

Sau khi trấn tĩnh lại, Việt Khôi dẫn Lam Khuê đi kiểm tra khắp nhà kho, hy vọng tìm được manh mối nào đó mà hai kẻ tấn công bỏ lại trong lúc vội vã tẩu thoát. Dưới ánh đèn pin, anh nhặt được một mảnh giấy nhỏ rơi gần cửa sau, trên đó chỉ vỏn vẹn vài con số viết vội, có vẻ như một dãy số điện thoại bị xé dở, không đủ để xác định rõ danh tính chủ nhân. Anh cẩn thận cất mảnh giấy vào túi áo, định sẽ nhờ người tin cậy kiểm tra sau.

"Chúng ta cần báo cho đội an ninh giải đấu," Lam Khuê nói, giọng đã lấy lại phần nào bình tĩnh dù tay vẫn còn hơi run. "Dù họ từng nghi ngờ chúng ta, đây là bằng chứng rõ ràng cho thấy có kẻ đang thực sự đe dọa đến an toàn của vận động viên."

"Đúng vậy," Việt Khôi gật đầu, "nhưng chúng ta cần trình bày cẩn thận, không nhắc tới nghi vấn về Lữ Khắc Bôn ngay lúc này, vì chưa có bằng chứng trực tiếp buộc tội ông ta. Nếu vội vàng, chúng ta có thể đánh mất yếu tố bất ngờ cần thiết để lật tẩy toàn bộ âm mưu sau này."

Lam Khuê đồng ý, và cả hai cùng nhau rời khỏi nhà kho, đến thẳng văn phòng an ninh giải đấu để trình báo sự việc, dù trời đã khuya. Rõ ràng, kẻ chủ mưu đứng sau tất cả những chuyện này đã không còn kiên nhẫn chờ đợi nữa, và đã quyết định ra tay trực tiếp, đe dọa đến cả tính mạng của Lam Khuê ngay trước thềm vòng bán kết quan trọng nhất mùa giải.

Đã sao chép liên kết chương