Chương 7
Chương 7 — Cuốn Vào Cơn Sóng Tình
Vòng tứ kết diễn ra vào một buổi sáng biển động nhẹ, những con sóng cao hơn thường lệ khiến ban tổ chức phải cân nhắc hoãn lịch thi đấu, nhưng cuối cùng vẫn quyết định giữ nguyên kế hoạch sau khi đội ngũ cứu hộ xác nhận điều kiện vẫn nằm trong ngưỡng an toàn cho phép. Khán đài đông nghịt người, tiếng loa phát thanh vang lên giới thiệu từng cặp đấu, không khí căng thẳng lẫn háo hức bao trùm khắp bãi Ghềnh Ráng.
Kiện Bá Xuyên, vận động viên nước ngoài gốc Á nổi tiếng với lối đánh mạnh mẽ, chuẩn bị bước vào lượt thi đấu của mình trước một đối thủ trong nước. Anh là một trong những ứng cử viên sáng giá cho ngôi vô địch năm nay, từng nhiều lần đọ sức với Việt Khôi ở các giải đấu quốc tế khác và luôn giữ mối quan hệ thẳng thắn, tôn trọng lẫn nhau trên tinh thần thể thao.
Việt Khôi đứng trên bờ theo dõi trận đấu, tranh thủ quan sát phong độ của các đối thủ tiềm năng trước khi tới lượt mình. Anh thấy Kiện Bá Xuyên bước xuống nước, thực hiện vài động tác khởi động quen thuộc trước khi chèo tay ra khu vực sóng chính. Nhưng chỉ vài phút sau khi bắt đầu lượt thi, một sự cố bất ngờ xảy ra khiến cả bãi biển chợt im bặt trong giây lát trước khi tiếng hét hoảng loạn vang lên.
Dây leash nối chân Kiện Bá Xuyên với ván lướt bất ngờ đứt phựt ngay giữa một cú carve mạnh, khiến anh mất thăng bằng, ngã nhào xuống nước đúng lúc con sóng lớn nhất buổi sáng ập tới. Ván lướt văng ra xa, còn Kiện Bá Xuyên bị cuốn theo dòng nước xoáy, chới với giữa lớp bọt trắng xóa trong vài giây kinh hoàng trước khi đội cứu hộ kịp thời lao ra ứng cứu, kéo anh vào bờ an toàn dù bị sặc nước và một vết bầm khá nặng ở vai.
Cả bãi biển nhốn nháo, khán giả xôn xao bàn tán, đội ngũ y tế vội vã chạy tới sơ cứu cho Kiện Bá Xuyên ngay tại chỗ. Việt Khôi cũng chạy xuống mép nước, cùng vài vận động viên khác hỗ trợ đưa anh lên cáng, gương mặt anh này tái nhợt nhưng may mắn không có chấn thương nghiêm trọng nào ngoài vết bầm và cú sặc nước.
"Dây leash tự đứt à?" Việt Khôi hỏi một nhân viên kỹ thuật đang kiểm tra lại sợi dây đứt được vớt lên từ mặt nước, giọng đầy nghi hoặc. Dây leash là thiết bị an toàn tiêu chuẩn, được kiểm định kỹ lưỡng trước mỗi giải đấu, hiếm khi xảy ra sự cố đứt gãy giữa chừng như vậy, đặc biệt với những sợi dây mới được ban tổ chức phát cho vận động viên ngay đầu mùa giải.
Nhân viên kỹ thuật cầm đoạn dây lên xem xét, gương mặt anh ta dần chuyển sang lo lắng. "Lạ thật, vết đứt này không giống đứt do lực kéo tự nhiên. Nhìn kỹ thì... giống như bị cắt sẵn một phần trước đó, chỉ chờ có lực tác động mạnh là đứt hẳn."
Lời nhận định ấy khiến Việt Khôi lạnh sống lưng. Anh nhìn quanh, thấy Lam Khuê cũng đang đứng trong đám đông quan sát, ánh mắt cô dán chặt vào đoạn dây đứt với một vẻ căng thẳng khác thường, như thể cô đang nhớ lại điều gì đó từ quá khứ. Anh bước tới gần cô, hạ giọng hỏi khẽ.
"Cô ổn chứ?"
Lam Khuê giật mình quay sang, cố gượng cười nhưng không giấu được sự bất an trong ánh mắt. "Tôi ổn. Chỉ là... cảnh này gợi tôi nhớ đến vài điều tôi không muốn nhớ lại."
"Cô nghĩ đây không phải tai nạn?" anh hỏi thẳng, dựa vào vẻ mặt cô để đoán suy nghĩ.
Cô không trả lời ngay, chỉ nhìn về phía đoạn dây đứt vẫn đang được nhân viên kỹ thuật giữ lại làm bằng chứng. "Tôi không biết," cô nói cuối cùng, giọng thận trọng. "Nhưng nếu đúng là bị cắt sẵn, thì đây không phải lần đầu tiên tôi nghe về chuyện thiết bị bị can thiệp trong một giải đấu lớn."
Đàm Việt Long tìm tới chỗ Việt Khôi ngay sau khi Kiện Bá Xuyên được đưa vào lều y tế, gương mặt chú vẫn còn hằn rõ sự lo lắng. "Tao làm huấn luyện viên hơn hai mươi năm, chưa từng thấy dây leash tiêu chuẩn đứt kiểu đó bao giờ. Mấy sợi dây này được kiểm định kỹ lắm, chịu lực gấp nhiều lần trọng lượng cơ thể con người."
"Con cũng nghĩ vậy," Việt Khôi đáp, mắt vẫn dõi theo đoàn người đang khiêng cáng Kiện Bá Xuyên rời khỏi bãi cát. "Nếu đúng là bị can thiệp, thì đây không phải chuyện đùa. Ai đó đang cố tình gây nguy hiểm cho vận động viên, không chỉ là chuyện gian lận điểm số thông thường."
"Mày định làm gì?" chú Long hỏi, ánh mắt dò xét.
"Con chưa biết," Việt Khôi thừa nhận. "Nhưng con không thể ngồi yên nhìn chuyện này xảy ra mà không tìm hiểu rõ ngọn ngành. Đây là bãi biển quê mình, là giải đấu con đã gắn bó cả sự nghiệp. Nếu có ai đó đang phá hoại từ bên trong, con muốn biết là ai."
Chú Long thở dài, vỗ vai cháu, giọng trầm xuống đầy suy tư. "Cẩn thận đó Khôi à. Ngày xưa tao từng chứng kiến một vụ tương tự, hồi còn thi đấu chung thời với... thôi, chuyện cũ rồi, không nhắc lại làm gì. Chỉ nhớ là, một khi đã có người sẵn sàng gây nguy hiểm cho người khác để đạt mục đích, họ sẽ không dừng lại chỉ vì một lời cảnh báo suông đâu."
Câu nói bỏ lửng ấy khiến Việt Khôi khựng lại, định hỏi thêm, nhưng chú Long đã vội quay đi, viện cớ phải qua lều y tế thăm hỏi tình hình của Kiện Bá Xuyên. Việt Khôi đứng nhìn theo bóng chú, cảm giác như vừa chạm vào một điều gì đó chú cố tình giấu kín, một mảnh ký ức cũ mà chú không muốn khơi lại, nhưng linh cảm mách bảo anh rằng mảnh ký ức ấy có thể liên quan mật thiết đến những gì đang xảy ra ngay lúc này.
Buổi chiều hôm đó, ban tổ chức triệu tập họp khẩn với toàn bộ vận động viên và đội ngũ kỹ thuật để thông báo về sự cố, đồng thời trấn an rằng sẽ tiến hành kiểm tra lại toàn bộ thiết bị an toàn trước khi giải đấu tiếp tục. Lữ Khắc Bôn đích thân đứng ra phát biểu, giọng điềm tĩnh, chuyên nghiệp như mọi khi, khẳng định đây chỉ là một sự cố hy hữu, có thể do lỗi sản xuất từ nhà cung cấp thiết bị, và ban tổ chức sẽ làm rõ trong thời gian sớm nhất.
Nhưng Việt Khôi, ngồi ở hàng ghế cuối trong buổi họp, không thể không để ý đến một chi tiết nhỏ: khi có vận động viên đặt câu hỏi liệu có khả năng đây là hành vi phá hoại cố ý hay không, Lữ Khắc Bôn đã trả lời hơi quá nhanh, hơi quá dứt khoát, gạt bỏ khả năng đó gần như ngay lập tức mà không hề tỏ ra cân nhắc, trong khi lẽ ra với tư cách người đứng đầu ban tổ chức, ông ta nên thể hiện một thái độ thận trọng, để ngỏ mọi khả năng cho tới khi có kết quả điều tra rõ ràng.
Sau buổi họp, Việt Khôi tìm gặp riêng nhân viên kỹ thuật đã kiểm tra đoạn dây đứt lúc sáng, hỏi thêm chi tiết. Người này, sau một hồi do dự, hạ giọng nói nhỏ với anh. "Thật ra, đây không phải lần đầu trong mùa giải này có dấu hiệu bất thường. Cách đây vài ngày, trong lúc kiểm tra định kỳ, tôi cũng phát hiện một chiếc ván của vận động viên khác có vết nứt nhỏ ở phần đuôi, không giống hao mòn tự nhiên. Tôi có báo cáo lên trên, nhưng không thấy ai xử lý gì thêm."
"Ván của ai vậy?" Việt Khôi hỏi ngay, tim đập nhanh hơn.
Người kỹ thuật viên ngập ngừng, nhìn quanh như sợ bị nghe lén, rồi đáp khẽ. "Ván của vận động viên số 07. Của Khuê."
Việt Khôi siết chặt bàn tay đang cầm chiếc khăn tắm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nếu đúng như vậy, có nghĩa là ai đó đã cố tình nhắm vào cả Kiện Bá Xuyên lẫn Lam Khuê, hai trong số những vận động viên có phong độ cao nhất giải năm nay, dưới một hình thức phá hoại tinh vi được ngụy trang khéo léo để trông giống như tai nạn hoặc lỗi kỹ thuật thông thường. Điều đó không còn là một sự cố đơn lẻ, mà là dấu hiệu của một âm mưu có chủ đích, đang âm thầm diễn ra ngay dưới lớp vỏ hào nhoáng của giải đấu.
Tối hôm đó, anh tìm gặp Lam Khuê, kể lại toàn bộ những gì mình vừa biết được. Cô nghe xong, gương mặt tái đi, hai tay siết chặt vào nhau. "Ván của tôi cũng bị can thiệp sao? Tôi không hề hay biết."
"May mà nhân viên kỹ thuật phát hiện kịp thời trước khi cô sử dụng," Việt Khôi nói, giọng trầm xuống đầy lo lắng. "Nhưng điều đó có nghĩa là ai đó đang theo dõi rất sát các vận động viên có khả năng đe dọa đến kết quả chung cuộc, và họ không ngần ngại gây nguy hiểm thực sự để đạt được mục đích của mình."
Lam Khuê nhìn ra biển đêm, ánh mắt xa xăm đầy lo âu. "Nếu đây thật sự là một âm mưu có chủ đích, tôi e rằng chuyện này còn liên quan sâu xa hơn những gì cả hai chúng ta đang nghĩ tới. Tôi cần phải cẩn trọng hơn, và anh cũng vậy, Việt Khôi. Ai đó ngoài kia đang không muốn có một kết quả công bằng cho giải đấu này, và cả hai chúng ta, dù muốn hay không, cũng đã trở thành mục tiêu của họ."
Cơn gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh bất thường của một cơn bão xa đang hình thành ngoài khơi. Việt Khôi nhìn ra bóng tối phía chân trời, nơi ánh đèn của vài chiếc thuyền thúng xa xa nhấp nháy yếu ớt, không khỏi nghĩ tới đoạn dây leash bị cắt ngầm giờ đang nằm im lìm trong túi bằng chứng của đội kỹ thuật — một dấu vết nhỏ, nhưng đủ để báo hiệu rằng mối nguy hiểm thật sự vẫn đang ẩn mình đâu đó rất gần, chỉ chờ thời cơ để ra tay lần nữa.