Cuốn Vào Cơn Sóng Tình
20 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Cuốn Vào Cơn Sóng Tình

Cập nhật 06/09/2026 20 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, khi sương còn giăng mờ trên những rặng phi lao ven đường, Việt Khôi và Lam Khuê lái xe tới công ty âm thanh sự kiện nhỏ ở ngoại ô Phan Thiết theo địa chỉ đã tìm được, lòng ngổn ngang giữa hy vọng và nỗi sợ rằng đầu mối cuối cùng này rốt cuộc cũng chỉ là một ngõ cụt khác như bao lần trước. May mắn thay, người kỹ thuật viên tên Hồ, giờ đã là một người đàn ông trung niên tóc điểm bạc, dáng người gầy guộc vì năm tháng, có mặt tại đó để chuẩn bị thiết bị cho một sự kiện trong ngày. Khi nghe Lam Khuê giới thiệu mình là con gái của Vũ Đình Trác, gương mặt ông tái nhợt như vừa chạm phải một bóng ma từ quá khứ, đôi tay run rẩy đến mức làm rơi cả cuộn dây cáp đang cầm xuống nền xi măng, tiếng va đập vang lên khô khốc giữa khoảng sân vắng, khiến vài nhân viên khác ngoái nhìn tò mò trước khi quay lại với công việc của mình.

Sau một hồi thuyết phục đầy nước mắt và chân thành từ Lam Khuê, cùng lời cam kết bảo vệ danh tính của ông trước công chúng nếu ông lo ngại bị trả thù, người đàn ông cuối cùng cũng đồng ý kể lại sự thật, giọng ông đứt quãng như phải bóc từng lớp vảy đã đóng cứng suốt mười sáu năm trên một vết thương chưa từng lành. Ông thú nhận, mười sáu năm trước, chính Lữ Khắc Bôn đã tìm đến, ép buộc ông sử dụng công nghệ chỉnh sửa âm thanh còn sơ khai thời đó để ghép các đoạn hội thoại rời rạc của Vũ Đình Trác thành một đoạn ghi âm nghe như bằng chứng gian lận, đe dọa sẽ vu cho ông tội danh khác nếu không hợp tác, đồng thời hứa hẹn một khoản tiền lớn để đảm bảo ông giữ im lặng vĩnh viễn.

"Tôi đã sống trong ân hận suốt mười sáu năm qua," ông nói, giọng nghẹn ngào, hai bàn tay siết chặt lấy nhau trên đầu gối như đang tự trừng phạt chính mình. "Nhưng tôi quá sợ hãi để đứng ra thú nhận, sợ mất tất cả, sợ bị truy cứu trách nhiệm hình sự vì đã tiếp tay cho hành vi ngụy tạo bằng chứng. Tôi xin lỗi, xin lỗi vì đã im lặng quá lâu, để một người vô tội phải gánh chịu oan ức cả đời."

Ông đồng ý viết một bản tường trình chi tiết, ký tên xác nhận, đồng thời cung cấp cho họ file gốc chưa qua chỉnh sửa mà ông đã bí mật giữ lại suốt nhiều năm như một hình thức tự bảo vệ bản thân, phòng khi cần dùng đến để minh oan cho chính mình nếu sự việc bị phanh phui. Đoạn ghi âm gốc, khi đối chiếu với đoạn đã bị ngụy tạo từng được công bố mười sáu năm trước, cho thấy rõ ràng những đoạn cắt ghép vụng về, những khoảng lặng bất thường bị nối liền một cách gượng ép mà công nghệ phân tích âm thanh hiện đại có thể dễ dàng phát hiện.

Khi Việt Khôi cẩn thận cất chiếc USB chứa file gốc vào túi trong áo khoác, anh nhìn thẳng vào ông Hồ, giọng trầm xuống, nghiêm túc khác hẳn thái độ mềm mỏng lúc thuyết phục ban đầu. "Có một điều nữa cháu muốn nhờ chú, và chú có toàn quyền từ chối. Bản tường trình trên giấy có thể bị nghi ngờ là bị ép buộc hay dàn dựng. Nhưng nếu chính chú đứng ra, trước ống kính, trước hàng chục nghìn người, kể lại đúng những gì chú vừa kể cho chúng cháu nghe, sẽ không ai có thể phủ nhận được nữa."

Ông Hồ tái mặt, lùi lại một bước, hai tay siết chặt mép bàn. "Đứng trước công chúng ư? Tôi... tôi không nghĩ mình đủ can đảm làm chuyện đó. Bấy nhiêu năm tôi đã trốn tránh, giờ phải đối diện hàng vạn ánh mắt..."

"Cháu hiểu điều đó là quá sức với chú," Lam Khuê nói, giọng dịu dàng nhưng không giấu được sự tha thiết, "nhưng cha cháu đã chờ đợi mười sáu năm để một người như chú dám cất tiếng nói. Cháu không ép chú, cháu chỉ xin chú suy nghĩ, và nếu chú đồng ý, hãy có mặt tại bãi Ghềnh Ráng chiều nay, đứng ở khu vực hậu trường, đợi tín hiệu của chúng cháu. Chú không cần bước ra nếu không muốn. Nhưng nếu chú bước ra, chú sẽ không chỉ cứu danh dự của cha cháu, mà còn tự cứu lấy chính lương tâm của mình."

Ông Hồ im lặng rất lâu, ánh mắt dán vào khoảng không trước mặt, rồi cuối cùng khẽ gật đầu, giọng run nhưng đã có chút quả quyết. "Tôi sẽ cố. Tôi không hứa chắc, nhưng tôi sẽ cố."

Rời khỏi công ty âm thanh, Việt Khôi lập tức gọi điện cho Đông Vọng Khang, kể lại toàn bộ tình hình và ngỏ lời mời ông cũng có mặt tại bãi Ghềnh Ráng chiều nay, đứng cùng khu vực hậu trường với ông Hồ, phòng khi cần một nhân chứng thứ hai củng cố lời khai. Đông Vọng Khang không chút do dự, đáp lời ngay tức khắc, giọng ông đanh lại đầy quyết tâm. "Tôi đã nợ Trác một lời xin lỗi công khai suốt mười sáu năm. Hôm nay, tôi sẽ trả."

Với bản tường trình của Hồ, lời khai của Đông Vọng Khang, đoạn băng ghi âm của chính Vũ Đình Trác, bản tường trình có chữ ký của Sương Bạch Lam thú nhận đã bị ép buộc lắp đặt hệ thống dòng chảy nhân tạo tại vòng bán kết, cùng bằng chứng vật lý về việc phá hoại thiết bị, Việt Khôi và Lam Khuê giờ đây đã nắm trong tay một chuỗi bằng chứng đầy đủ, khép kín từ vụ án mười sáu năm trước cho tới từng vụ phá hoại mới nhất, đủ sức thuyết phục để lật tẩy toàn bộ âm mưu của Lữ Khắc Bôn. Nhưng cả hai đều hiểu, một khi trò chơi đã lật ngửa, không còn đường lùi nào cho bất kỳ ai trong số họ nữa.

Buổi trưa, họ trao toàn bộ hồ sơ cho ông Lương Bá Trực tại một căn phòng nhỏ khuất trong khu điều hành, cửa khóa kín, rèm cửa buông kín mít. Ông trưởng ban an ninh lật từng trang tài liệu, gương mặt càng lúc càng trầm trọng.

"Đây là bằng chứng nặng ký nhất tôi từng thấy trong đời làm nghề," ông nói, giọng thấp xuống. "Nhưng tôi phải nói thẳng để hai bạn hiểu rõ rủi ro. Lữ Khắc Bôn không phải loại người sẽ ngồi yên chịu trận. Nếu ông ta đánh hơi được trước, ông ta có đủ thời gian và quyền lực để tiêu hủy dấu vết, cô lập nhân chứng, thậm chí rút lui trước khi chúng ta kịp hành động. Và nếu kế hoạch công bố hôm nay thất bại vì bất kỳ lý do gì, dù chỉ một sơ hở nhỏ, hai bạn sẽ không chỉ mất danh hiệu. Ông ta thừa sức kiện ngược tội vu khống, và với vị trí hiện tại, ông ta có thể thắng."

"Chúng tôi hiểu rõ cái giá phải trả," Việt Khôi đáp, không một chút do dự trong giọng nói. "Nhưng nếu hôm nay không phải là lúc, sẽ không còn lúc nào khác nữa."

"Ông có chắc chắn muốn công bố ngay giữa trận chung kết không?" ông Lương Bá Trực hỏi lại lần cuối, ánh mắt dò xét cả hai. "Đây sẽ là một quyết định gây chấn động rất lớn, ảnh hưởng tới toàn bộ uy tín của giải đấu, và không có đường quay đầu một khi micro đã bật lên."

"Chính vì vậy chúng tôi mới chọn thời điểm này," Việt Khôi đáp, giọng dứt khoát. "Nếu chờ đến sau khi giải đấu kết thúc, rất có thể sẽ không còn đủ sự chú ý của công luận, và Lữ Khắc Bôn sẽ có đủ thời gian để xóa dấu vết hoặc tìm cách chống đỡ. Công bố ngay lúc cả nước đang theo dõi là cách duy nhất để đảm bảo sự thật không bị chìm xuồng thêm một lần nào nữa."

Ông Lương Bá Trực gật đầu, ánh mắt đầy sự tôn trọng trước quyết tâm của hai vận động viên trẻ, rồi vạch ra kế hoạch phối hợp: hai nhân chứng sẽ được đưa vào khu vực hậu trường qua lối cổng phụ, tránh mọi ống kính; vài nhân viên an ninh mặc thường phục sẽ án ngữ kín đáo quanh khu khán đài dành cho ban tổ chức, đủ gần để ngăn Lữ Khắc Bôn rời đi hoặc liên lạc ra ngoài ngay khi hiệu lệnh công bố được phát ra; lực lượng chức năng địa phương cũng được thông báo trước, túc trực sẵn ngoài khu vực giải đấu, chờ tín hiệu.

Nhưng đúng lúc mọi thứ tưởng như đã sẵn sàng, một cuộc gọi hoảng loạn từ ông Hồ khiến kế hoạch suýt sụp đổ ngay trước giờ G. Chưa đầy hai tiếng trước khi trận chung kết bắt đầu, điện thoại Lam Khuê đổ chuông, giọng ông Hồ run rẩy vang lên đầu dây bên kia.

"Tôi vừa nhận được một cuộc gọi lạ," ông nói, hơi thở gấp gáp lẫn trong từng câu chữ. "Một giọng đàn ông tôi không nhận ra, chỉ nói vỏn vẹn một câu rồi cúp máy: 'Nhớ giữ mồm giữ miệng như mười sáu năm nay, nếu không muốn con cái ông gặp chuyện.' Tôi... tôi không thể làm việc này nữa. Tôi xin lỗi, tôi phải nghĩ đến gia đình mình."

Tim Lam Khuê thắt lại, cảm giác cả kế hoạch đang đứng bên bờ vực đổ sập chỉ vì một cú điện thoại đe dọa nặc danh. Cô nhắm mắt lại một giây, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. "Chú Hồ, cháu hiểu nỗi sợ của chú hơn ai hết, vì cha cháu cũng từng phải sống với chính nỗi sợ đó suốt những năm cuối đời. Nhưng nếu chú lùi bước bây giờ, kẻ vừa gọi điện đe dọa chú sẽ tiếp tục tự do đe dọa bất kỳ ai khác dám lên tiếng, mãi mãi. Cháu không thể hứa sẽ không có rủi ro, nhưng cháu hứa, chúng cháu sẽ không để chú và gia đình chú đơn độc đối mặt với hậu quả."

Việt Khôi giành lấy điện thoại, giọng anh trầm và chắc chắn. "Chú Hồ, cháu sẽ nhờ ông Lương Bá Trực bố trí người bảo vệ gia đình chú ngay từ bây giờ, trước cả khi buổi công bố diễn ra. Đây không phải lời hứa suông, cháu sẽ gọi ngay cho ông ấy sau cuộc gọi này." Anh ngừng một nhịp, giọng dịu lại. "Nhưng quyết định cuối cùng vẫn là của chú. Nếu chú không đến, chúng cháu vẫn sẽ công bố bằng những gì đang có, dù nó có thể chưa đủ mạnh mẽ như khi có chú đứng ra. Chú không nợ ai điều gì cả, ngoại trừ chính lương tâm của chú."

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, chỉ còn tiếng thở dồn dập. Rồi giọng ông Hồ vang lên, nhỏ nhưng đã vững hơn. "Cho tôi nửa tiếng. Tôi cần sắp xếp cho vợ con về nhà ngoại tạm lánh. Sau đó, tôi sẽ tới."

Việt Khôi lập tức gọi cho ông Lương Bá Trực, và chỉ mười lăm phút sau, một đội an ninh riêng đã được cử tới giám sát kín đáo quanh khu nhà của ông Hồ. Nhưng suốt quãng thời gian còn lại trước giờ thi đấu, cả Việt Khôi lẫn Lam Khuê đều không thể nào yên tâm hoàn toàn, ánh mắt liên tục liếc về phía chiếc điện thoại, chờ đợi trong thấp thỏm xem liệu nhân chứng quan trọng nhất của họ có thực sự xuất hiện hay không, hay mọi công sức suốt những ngày qua sẽ tan biến chỉ vì một lời đe dọa vào phút chót.

Vòng chung kết diễn ra vào buổi chiều hôm đó, dưới bầu trời trong xanh hiếm hoi của mùa hè Mũi Né, hàng chục nghìn khán giả đổ về bãi Ghềnh Ráng, cùng sự hiện diện đông đảo của giới truyền thông trong và ngoài nước, tất cả đều háo hức chờ đợi trận đối đầu đỉnh cao giữa đương kim vô địch Chiêu Việt Khôi và hiện tượng gây chấn động Vũ Lam Khuê. Không ai trong biển người ấy biết rằng, ngay phía sau tấm rèm bạt của khu hậu trường, hai người đàn ông đang ngồi lặng lẽ, tim đập thình thịch, chờ đợi một tín hiệu có thể thay đổi cả cuộc đời họ lẫn cả một môn thể thao.

Còi báo hiệu vang lên, cả hai vận động viên cùng chèo tay ra khu vực sóng chính, gió biển rít qua từng thớ vải trên bộ đồ thi đấu. Việt Khôi mở màn lượt đầu bằng một cú cutback dứt khoát, ván lướt cắt qua mặt nước tạo thành một vệt bọt trắng dài, rồi anh bung người thực hiện một cú aerial, cơ thể xoay tròn giữa không trung trong một khoảnh khắc treo lơ lửng đầy mạo hiểm trước khi rơi xuống, tiếp nước gọn gàng giữa tiếng gầm thét cuồng nhiệt của khán đài. Đáp lại, Lam Khuê bắt sóng bằng một đường carve sắc như dao cắt, thân người nghiêng gần sát mặt nước đến mức tưởng chừng chạm cả vào thành sóng, trước khi bật ngược lên đỉnh sóng, tung một cú xoay đầy phá cách, để lại phía sau một vệt nước tung tóe như pháo hoa giữa nắng chiều. Tiếng hò reo từ hàng chục nghìn khán giả hòa lẫn tiếng sóng vỗ dồn dập, tiếng gió rít bên tai, tạo thành một bản giao hưởng cuồng nhiệt bao trùm cả bãi biển, cuốn cả người xem lẫn người trong cuộc vào một nhịp điệu không thể rời mắt.

Nhưng giữa lúc trận đấu đang ở cao trào, ngay sau lượt thi đấu thứ hai của cả hai, ông Lương Bá Trực bất ngờ yêu cầu tạm dừng trận đấu, bước lên khu vực phát thanh chính, cầm micro trước sự ngỡ ngàng của toàn bộ khán đài.

"Xin lỗi vì sự gián đoạn này," ông tuyên bố, giọng vang vọng khắp bãi biển qua hệ thống loa lớn, "nhưng ban an ninh giải đấu vừa nhận được bằng chứng quan trọng, cần được công bố ngay lập tức vì lợi ích của tính minh bạch và công lý thể thao."

Lữ Khắc Bôn, đang ngồi tại khu vực khán đài dành cho ban tổ chức, gương mặt biến sắc trong tích tắc, nhưng lấy lại được vẻ điềm tĩnh gần như ngay lập tức, đứng bật dậy, giọng ông vang lên đầy uy quyền, cắt ngang cả lời ông Lương Bá Trực. "Tôi phản đối việc gián đoạn một trận chung kết quan trọng như thế này chỉ vì những cái gọi là bằng chứng chưa được kiểm chứng! Đây là hành vi vi phạm nghiêm trọng quy chế thi đấu, và tôi, với tư cách Chủ tịch Ban tổ chức, yêu cầu trận đấu phải được tiếp tục ngay lập tức!"

Vài tiếng xì xào hoang mang lan khắp khán đài, một số khán giả bắt đầu bối rối không biết nên tin ai. Ông Lương Bá Trực không hề nao núng, giọng ông vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh chuyên nghiệp. "Thưa ông Chủ tịch, chính vì bằng chứng liên quan trực tiếp đến ông, nên tôi buộc phải công bố ngay tại đây, trước toàn thể công chúng, để đảm bảo không ai, kể cả tôi, có thể bị nghi ngờ che giấu hay thiên vị."

Trên màn hình lớn đặt giữa bãi biển, đoạn ghi âm gốc của Vũ Đình Trác được phát lên, cùng đoạn ghi âm đã bị ngụy tạo từng được dùng để buộc tội ông mười sáu năm trước, hai đoạn âm thanh vang lên song song, sự khác biệt rõ ràng đến mức không cần chuyên gia cũng nhận ra những chỗ cắt ghép gượng ép. Cả bãi biển chìm trong im lặng sững sờ trước khi bùng lên thành những tiếng xì xào, phẫn nộ dữ dội.

Nhưng Lữ Khắc Bôn không chịu buông xuôi dễ dàng. Ông ta gằn giọng, cố gắng giành lại thế chủ động. "Một đoạn ghi âm cũ kỹ, không rõ nguồn gốc, hoàn toàn có thể bị làm giả bằng công nghệ chỉnh sửa âm thanh hiện đại! Ai dám đảm bảo đây không phải một trò dàn dựng nữa của hai vận động viên đang tuyệt vọng tìm cách đánh bóng tên tuổi trước trận chung kết?" Giọng ông vang xa, đủ sức gieo lại một hạt mầm hoài nghi mới vào đám đông vốn đã bắt đầu ngả về phía sự thật, khiến không khí trên khán đài chao đảo giữa hai luồng cảm xúc trái ngược.

Đúng khoảnh khắc ấy, Lam Khuê, vẫn đứng trên ván lướt giữa mặt nước, cất giọng vang lên qua thiết bị liên lạc không dây, dõng dạc và không một chút run rẩy. "Chúng tôi không chỉ có một đoạn ghi âm, thưa ông Bôn." Cô ra hiệu về phía khu hậu trường. "Chúng tôi còn có người đã trực tiếp thực hiện việc chỉnh sửa đoạn ghi âm đó theo lệnh của ông, và người đã tận mắt chứng kiến ông gặp gỡ bí mật với anh ta trước khi vụ bê bối bùng nổ."

Từ phía sau tấm rèm bạt hậu trường, ông Hồ bước ra trước, dáng người run rẩy nhưng bước chân vẫn kiên định tiến về phía khu vực gần micro chính, ống kính hàng chục máy quay lập tức xoay về phía ông. Ngay sau lưng, Đông Vọng Khang bước theo, đặt một tay lên vai ông Hồ như một cách trấn an lẫn nhau giữa khoảnh khắc cả hai đều biết sẽ định hình phần đời còn lại của mình.

"Tôi là người đã ngụy tạo đoạn ghi âm đó," ông Hồ nói, giọng ban đầu còn run nhưng cứng cáp dần theo từng chữ, như thể mười sáu năm câm lặng đang vỡ tan cùng một lúc. "Theo lệnh và sự ép buộc của ông Lữ Khắc Bôn. Tôi đã cắt ghép những đoạn hội thoại rời rạc của ông Vũ Đình Trác để tạo ra một bằng chứng giả, khiến cả thế giới tin rằng ông ấy gian lận. Tôi đã sống trong tội lỗi đó suốt mười sáu năm, và hôm nay, tôi xin thú nhận trước tất cả mọi người, để một người vô tội cuối cùng cũng được rửa sạch danh dự."

"Tôi có thể xác nhận điều đó," Đông Vọng Khang tiếp lời, giọng ông đanh thép không chút do dự. "Tôi từng tận mắt thấy Lữ Khắc Bôn gặp riêng anh Hồ tại một quán cà phê vắng người, đúng một tuần trước khi vụ bê bối của Vũ Đình Trác bùng nổ. Tôi đã im lặng suốt mười sáu năm vì sợ hãi, và đó là điều tôi hối hận nhất đời mình. Hôm nay tôi xin chuộc lại lỗi lầm ấy, dù có muộn màng."

Cả bãi biển như nín thở trong một khoảng lặng dài trước khi vỡ òa thành một làn sóng phẫn nộ cuồn cuộn, lấn át hẳn tiếng sóng biển thật đang vỗ vào bờ. Ông Lương Bá Trực giơ tay ra hiệu im lặng, tiếp tục công bố thêm một chi tiết cuối cùng khiến toàn bộ chuỗi âm mưu được khép kín trọn vẹn. "Chúng tôi cũng xin thông báo, cơ quan điều tra đã xác định được danh tính hai đối tượng đột nhập tấn công cô Vũ Lam Khuê tại khu nhà kho gần bến tàu cá cách đây ít ngày. Cả hai đều là nhân viên bảo vệ được thuê ngoài, và chiếc điện thoại rác mà hai người này bỏ lại mảnh giấy ghi số tại hiện trường đã được xác nhận từng nhận một khoản chuyển khoản từ chính tài khoản cá nhân đứng tên ông Lữ Khắc Bôn chỉ vài ngày trước vụ tấn công. Cả hai đã bị tạm giữ và khai nhận được chính ông Lữ Khắc Bôn thuê để uy hiếp, không phải để sát hại, nhằm buộc cô Lam Khuê phải từ bỏ cuộc điều tra."

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lữ Khắc Bôn. Lớp vỏ điềm tĩnh, uy quyền ông ta đã dày công xây dựng suốt bao năm giờ đây rạn nứt từng mảng ngay trước hàng vạn ống kính. Việt Khôi, không chờ thêm một giây nào nữa, chèo ván vào bờ, bước lên bãi cát ướt, sải những bước dài tiến thẳng về phía khán đài ban tổ chức, đứng đối diện Lữ Khắc Bôn ở khoảng cách chỉ vài bước chân, ánh mắt anh không hề né tránh.

"Ông từng nói với con, danh hiệu vô địch không đáng để đánh đổi vì một cô gái mới quen," Việt Khôi nói, giọng anh vang rõ dù không cần micro, đủ để những máy quay gần đó ghi lại trọn vẹn. "Con muốn ông biết, cha con cũng từng là một tay ván có tiếng, cũng từng bị một trọng tài xử ép trong một giải phong trào nhỏ, và ông ấy chọn im lặng, treo ván, sống hết đời với nỗi ấm ức không ai hay biết. Suốt bao năm, con luôn tự hỏi, giá như khi đó có ai đó đủ can đảm lên tiếng thay cha con. Hôm nay, con không để lịch sử ấy lặp lại thêm một lần nào nữa."

Lữ Khắc Bôn nhìn anh trừng trừng, cơn giận dữ và nỗi hoảng loạn hòa vào nhau khiến gương mặt ông ta biến dạng, không còn chút gì của vẻ lịch thiệp từng khiến cả giới truyền thông nể trọng. "Cậu nghĩ cậu đang đứng về phía công lý sao?" ông ta hét lên, giọng vỡ ra khỏi lớp kiểm soát cuối cùng. "Vũ Đình Trác có tài năng, nhưng hắn không bao giờ hiểu quyền lực vận hành thế nào trong cái giới này! Tôi đã bỏ ra cả tuổi trẻ để leo lên từng bậc thang trong khi hắn chỉ việc đứng trên ván và được tung hô! Tôi không hối hận vì đã dọn đường cho chính mình, tôi chỉ tiếc là đã không dọn sạch hơn!"

Câu nói ấy, bật ra trong cơn mất kiểm soát, vang xa khắp bãi biển qua những chiếc micro vẫn đang mở, như một lời thú tội trần trụi nhất mà không một luật sư nào có thể gỡ lại được nữa. Lam Khuê, vừa bước lên khỏi mép nước, đứng cạnh Việt Khôi, nhìn thẳng vào người đàn ông đã cướp đi mười sáu năm danh dự của cha mình, giọng cô run nhưng không hề khuất phục.

"Cha tôi từng dạy tôi, biển không bao giờ nói dối, chỉ có con người mới biết dối trá," cô nói, từng chữ như được khắc vào không khí tĩnh lặng đột ngột bao trùm cả bãi biển. "Ông đã dối trá suốt mười sáu năm, nhưng con sóng hôm nay đã đưa sự thật trở lại bờ, đúng như cha tôi luôn tin tưởng."

Không ai trong đám đông còn nói được lời nào. Vài giây sau, lực lượng chức năng địa phương, đã túc trực sẵn ngoài khu vực giải đấu theo yêu cầu phối hợp điều tra của ban an ninh, tiến vào khán đài, đọc lệnh tạm giữ Lữ Khắc Bôn để phục vụ công tác điều tra về hành vi ngụy tạo bằng chứng, vu khống, thuê người đe dọa và gây nguy hiểm đến tính mạng vận động viên.

"Các người sẽ phải trả giá vì đã bôi nhọ danh dự của tôi!" Lữ Khắc Bôn vẫn cố hét lên trong lúc bị áp giải đi, nhưng giọng ông ta giờ đây chỉ còn là tiếng gào của một kẻ đã hoàn toàn thất thế, chìm nghỉm giữa tiếng la ó phẫn nộ của hàng vạn khán giả đã từng một thời ngưỡng mộ ông.

Việt Khôi kéo Lam Khuê vào lòng ngay trên bãi cát, cả hai cùng nhìn về phía chiếc xe đang chở Lữ Khắc Bôn rời khỏi khu vực giải đấu, nơi công lý cuối cùng cũng đã được thực thi sau mười sáu năm dài đằng đẵng. "Cô làm được rồi," anh thì thầm bên tai cô, giọng đầy xúc động. "Cha cô cuối cùng cũng đã được minh oan."

Lam Khuê không kìm được nước mắt, gục đầu vào vai anh, để những giọt nước mắt hòa lẫn với nước biển mặn chát còn đọng trên tóc, giải tỏa tất cả những đau khổ, uất ức bị dồn nén suốt mười sáu năm qua trong một khoảnh khắc vỡ òa đầy nhẹ nhõm giữa lòng đại dương bao la.

Trên bờ, đám đông khán giả dần lắng lại sau cơn hỗn loạn ban đầu, thay vào đó là những tràng vỗ tay rào rào vang lên, không phải để cổ vũ cho một cú lướt sóng đẹp mắt như thường lệ, mà để tôn vinh lòng dũng cảm của một cô gái đã dám đối mặt với cả một hệ thống quyền lực để đòi lại công lý cho cha mình, và của hai người đàn ông đã đủ can đảm phá vỡ mười sáu năm im lặng của chính họ. Ông Lương Bá Trực bước tới micro một lần nữa, tuyên bố tạm hoãn phần còn lại của trận chung kết sang ngày hôm sau, để ban tổ chức có thời gian ổn định tình hình và phối hợp đầy đủ với cơ quan điều tra.

Cao Bội Nghi, đứng lẫn trong đám đông phóng viên, mắt cô cũng đỏ hoe vì xúc động, vội vàng ghi chép lại từng chi tiết của khoảnh khắc lịch sử này để kịp gửi bài viết độc quyền đầu tiên về toàn bộ sự thật đã bị chôn giấu suốt mười sáu năm, một bài viết mà cô biết chắc sẽ làm rung chuyển cả làng thể thao nước nhà trong những ngày sắp tới.

Ông Hồ và Đông Vọng Khang đứng lặng ở rìa bãi cát, nhìn cảnh tượng vừa diễn ra như thể chính họ cũng không dám tin mình vừa làm được điều đã trốn tránh suốt mười sáu năm. Lam Khuê buông Việt Khôi ra, chạy tới ôm lấy cả hai người, giọng cô nghẹn ngào giữa tiếng cười lẫn nước mắt. "Cảm ơn hai chú. Không có hai chú đứng ra hôm nay, có lẽ con vẫn sẽ chỉ có một đoạn ghi âm mà không ai chịu tin."

"Con mới là người cho chúng tôi can đảm," ông Hồ đáp, giọng vẫn còn run nhưng gương mặt ông đã nhẹ nhõm hơn bất kỳ lúc nào trong suốt mười sáu năm qua, như thể một tảng đá khổng lồ vừa được nhấc khỏi ngực ông.

Đã sao chép liên kết chương