Cuốn Vào Cơn Sóng Tình
8 phút đọc

Chương 8

Chương 8 — Cuốn Vào Cơn Sóng Tình

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Hai ngày sau vụ đứt dây leash của Kiện Bá Xuyên, một sự cố khác lại xảy ra, lần này nghiêm trọng hơn. Trong buổi tập luyện tự do buổi sáng, một vận động viên trẻ người trong nước suýt bị thương nặng khi bộ phận cản nước gắn dưới đáy ván của cô bất ngờ bung ra giữa lúc thực hiện một cú xoay tốc độ cao, khiến cô mất kiểm soát hoàn toàn và bị sóng nhấn chìm trong vài giây trước khi được cứu lên bờ. Ban tổ chức buộc phải công bố tạm dừng thi đấu một ngày để rà soát lại toàn bộ thiết bị của tất cả vận động viên.

Không khí tại khu nghỉ vận động viên trở nên nặng nề khác thường. Những lời đồn đoán bắt đầu lan truyền, ai cũng nhìn nhau bằng ánh mắt dò xét, không biết ai đang là mục tiêu tiếp theo, và tệ hơn, không biết ai đứng sau tất cả những sự cố này. Vận động viên trẻ gặp nạn sáng nay, sau khi được kiểm tra sức khỏe, may mắn chỉ bị sặc nước và trầy xước nhẹ, nhưng tinh thần cô hoảng loạn tới mức phải có người thân túc trực bên cạnh suốt cả ngày, và tin đồn cô có thể rút khỏi giải ngay lập tức lan nhanh khắp khu nghỉ.

Cao Bội Nghi, nữ phóng viên vẫn bám sát giải đấu, tìm gặp Việt Khôi ngay buổi trưa hôm đó, giọng đầy lo lắng xen lẫn phấn khích nghề nghiệp khó che giấu. "Hai vụ liên tiếp trong vòng chưa đầy một tuần, cả hai đều nhắm vào vận động viên có phong độ cao. Anh không thấy đáng ngờ sao?"

"Tôi thấy đáng ngờ chứ," Việt Khôi đáp, giọng thận trọng, không muốn tiết lộ quá nhiều với báo giới vào lúc này. "Nhưng tôi không có bằng chứng gì để khẳng định điều gì cả."

"Ban tổ chức đang giữ im lặng bất thường," Cao Bội Nghi hạ giọng. "Tôi xin phỏng vấn chính thức về vụ việc mà bị từ chối thẳng thừng, trong khi mấy mùa trước, dù chỉ là chuyện nhỏ họ cũng tổ chức họp báo giải trình rất nhanh. Lần này im ắng khác thường, như thể có ai đó đang cố kiểm soát thông tin không cho lan ra ngoài."

Câu nói của cô phóng viên càng khiến Việt Khôi thêm phần cảnh giác, nhưng anh chưa kịp hỏi thêm thì đã có thông báo triệu tập cuộc họp khẩn, buộc anh phải cáo lui để có mặt đúng giờ. Giữa bầu không khí căng thẳng ấy, cuộc họp bất thường diễn ra ngay sau đó, quy tụ đại diện ban tổ chức, đội an ninh giải đấu, và tất cả các vận động viên có liên quan trực tiếp đến các sự cố vừa xảy ra.

Việt Khôi và Lam Khuê đều được yêu cầu có mặt, cùng với Kiện Bá Xuyên và vài vận động viên khác. Người chủ trì cuộc họp là một người đàn ông trung niên tên Lương Bá Trực, trưởng ban an ninh giải đấu, gương mặt nghiêm nghị, giọng nói dứt khoát không khoan nhượng.

"Chúng tôi đã kiểm tra sơ bộ và xác nhận cả hai vụ việc đều có dấu hiệu can thiệp cố ý, không phải lỗi kỹ thuật thông thường," ông Lương Bá Trực nói, giọng đều đều nhưng đầy sức nặng. "Điều đáng chú ý là, cả hai nạn nhân — Kiện Bá Xuyên và vận động viên vừa gặp nạn sáng nay — đều đang có phong độ cao, là những đối thủ tiềm tàng có thể cản đường một số vận động viên khác trên đường tới ngôi vô địch."

Ánh mắt ông ta lướt qua từng người trong phòng, rồi dừng lại đúng chỗ Việt Khôi và Lam Khuê đang ngồi cạnh nhau. "Chúng tôi cũng ghi nhận, gần đây có một mối quan hệ căng thẳng công khai giữa hai vận động viên đang có phong độ tốt nhất giải, cụ thể là anh Chiêu Việt Khôi và cô Khuê, kể từ sau trận thua bất ngờ ở vòng loại. Chúng tôi không buộc tội ai cả, nhưng với tư cách người chịu trách nhiệm an ninh, tôi buộc phải xem xét mọi khả năng, kể cả khả năng một trong hai người, hoặc cả hai, có liên quan đến các sự cố này nhằm loại bỏ đối thủ."

Câu nói ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào giữa phòng họp. Việt Khôi đứng bật dậy, không giấu được sự phẫn nộ. "Ông đang buộc tội chúng tôi phá hoại chính đồng nghiệp của mình để giành chiến thắng? Tôi đã thi đấu ba mùa liên tiếp mà chưa từng dính đến bất kỳ scandal nào, ông nghĩ tôi sẽ làm chuyện đó vì một trận thua duy nhất sao?"

"Tôi không buộc tội, tôi chỉ nói rằng cần điều tra kỹ lưỡng," ông Lương Bá Trực đáp, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp. "Và thành thật mà nói, anh Khôi, chính mâu thuẫn công khai giữa hai người khiến cả hai đều trở thành đối tượng bị nghi vấn hợp lý, dù tôi hiểu điều đó có thể khiến các bạn không hài lòng."

Lam Khuê, ngồi cạnh Việt Khôi, cũng lên tiếng, giọng cô bình tĩnh hơn nhưng không kém phần kiên quyết. "Ông có bằng chứng cụ thể nào cho thấy tôi hoặc anh Khôi liên quan đến việc này không? Hay chỉ dựa vào suy đoán vì chúng tôi tình cờ có phong độ tốt?"

Ông Lương Bá Trực im lặng một lúc, rõ ràng không có câu trả lời thỏa đáng cho câu hỏi đó. "Hiện tại chưa có bằng chứng trực tiếp nào chống lại hai bạn. Nhưng chính vì vậy, ban an ninh đề nghị cả hai hợp tác chặt chẽ trong quá trình điều tra, cung cấp lịch trình di chuyển, và tránh xa khu vực lưu trữ thiết bị của vận động viên khác cho tới khi mọi việc sáng tỏ. Đây là biện pháp nhằm bảo vệ chính các bạn khỏi những nghi ngờ không đáng có, đồng thời đảm bảo tính minh bạch cho cuộc điều tra."

Sau cuộc họp căng thẳng, Việt Khôi và Lam Khuê cùng nhau bước ra khỏi phòng họp, cả hai đều mang một tâm trạng nặng nề. Ánh mắt dò xét của những vận động viên khác dõi theo họ dọc hành lang, một vài tiếng thì thầm bàn tán không giấu được sự nghi kỵ đang len lỏi trong tập thể vốn từng gắn bó với nhau qua nhiều mùa giải.

"Thật lố bịch," Việt Khôi nói, giọng vẫn còn ấm ức khi họ ra tới bãi cát vắng người phía sau khu nhà điều hành. "Chúng ta là những người bị hại tiềm năng trong chuyện này, vậy mà lại bị nghi ngờ như thể là thủ phạm."

"Tôi hiểu logic của họ," Lam Khuê nói, giọng trầm tĩnh hơn anh dù trong lòng cô cũng không kém phần bất bình. "Trên giấy tờ, chúng ta có động cơ rõ ràng nhất: loại bỏ đối thủ cạnh tranh trực tiếp cho ngôi vô địch. Họ không biết mối quan hệ thật sự giữa chúng ta, không biết gì về câu chuyện gia đình tôi, nên chỉ có thể nhìn vào những gì bề nổi."

"Vậy chúng ta phải làm gì? Ngồi im chờ họ điều tra trong khi kẻ thật sự gây ra chuyện này tiếp tục tự do hành động?" Việt Khôi hỏi, giọng đầy sốt ruột.

Lam Khuê im lặng một lúc, ánh mắt nhìn ra biển, suy nghĩ thấu đáo trước khi trả lời. "Có lẽ đây chính là cơ hội để chúng ta tự điều tra, thay vì chỉ ngồi chờ ban an ninh làm việc. Nếu chúng ta muốn tự minh oan cho mình, cách nhanh nhất là tìm ra ai thực sự đứng sau tất cả những chuyện này."

"Cô định hợp tác cùng tôi?" Việt Khôi hỏi, có chút bất ngờ trước sự thay đổi thái độ của cô.

"Chúng ta đang cùng bị nghi ngờ, cùng có nguy cơ trở thành nạn nhân tiếp theo," Lam Khuê đáp, ánh mắt kiên định. "Dù tôi có muốn giữ khoảng cách với anh đến đâu, tình huống hiện tại không cho phép tôi làm điều đó nữa. Chúng ta cần bắt tay nhau, ít nhất là cho tới khi tìm ra sự thật."

Việt Khôi gật đầu, một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn quyết tâm dâng lên trong lòng. Dù hoàn cảnh buộc họ phải liên minh không phải là điều anh mong muốn, nhưng ít nhất, nó mang lại cho anh một lý do chính đáng để ở gần Lam Khuê hơn, để cùng cô đối mặt với những sóng gió đang ập tới, thay vì đứng nhìn từ xa trong bất lực.

"Vậy bắt đầu từ đâu?" anh hỏi.

"Từ chính đoạn dây leash và bộ phận cản nước bị can thiệp," Lam Khuê đáp, giọng đã trở nên sắc bén, đầy tính toán như một người quen phân tích tình huống. "Ai có quyền tiếp cận khu vực lưu trữ thiết bị của vận động viên mà không bị nghi ngờ? Câu trả lời đó sẽ thu hẹp đáng kể danh sách nghi phạm."

"Nhân viên kỹ thuật, đội hậu cần, và một số thành viên ban tổ chức có thẻ ra vào riêng," Việt Khôi liệt kê, cố nhớ lại những gì mình biết về quy trình vận hành giải đấu qua ba mùa gắn bó. "Nhưng danh sách đó vẫn còn khá dài."

"Vậy chúng ta cần thu hẹp hơn nữa," Lam Khuê nói. "Ai trong số đó có động cơ? Ai được lợi nếu tôi hoặc anh gặp sự cố ngay trước vòng bán kết? Đó mới là câu hỏi quan trọng, không chỉ là ai có khả năng tiếp cận thiết bị."

Việt Khôi gật đầu, cảm nhận rõ trong lòng một sự thay đổi quan trọng đang diễn ra giữa hai người. Không còn là những ánh mắt dò xét ngờ vực của ngày đầu gặp gỡ, cũng không chỉ là dư âm của một đêm định mệnh ở quán Vọng Triều, mà là một sự tin tưởng đang được xây dựng từng chút một, dựa trên nhu cầu sinh tồn chung và một mục tiêu chung rõ ràng: tìm ra sự thật trước khi có thêm ai đó bị tổn hại.

Hai người đứng đó, nhìn ra biển đang cuộn sóng dưới bầu trời xám xịt báo hiệu một cơn mưa sắp tới, cả hai đều hiểu rằng từ giờ phút này, con đường phía trước không còn đơn thuần là một cuộc thi đấu thể thao nữa, mà đã trở thành một cuộc điều tra thầm lặng, nơi ranh giới giữa đối thủ và đồng minh đang dần xóa nhòa, nhường chỗ cho một sự gắn kết mới mẻ, phức tạp hơn nhưng cũng chân thành hơn bất kỳ điều gì họ từng trải qua trước đó.

Đã sao chép liên kết chương