Chương 24
Chương 24 — Cuốn Vào Cơn Sóng Tình
Một năm sau, bãi Ghềnh Ráng vẫn giữ nguyên vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ như từ bao đời nay, những con sóng vẫn đều đặn cuộn vào bờ cát trắng mịn dưới ánh nắng vàng ươm của Mũi Né. Nhưng lần này, không phải mùa giải quốc tế nào đang diễn ra, mà là một buổi sáng bình dị, yên ả, khi mặt trời vừa ló dạng phía chân trời, nhuộm cả bầu trời thành một dải màu hồng cam dịu nhẹ.
Việt Khôi đứng trên bờ cát, tay cầm một chiếc ván lướt nhỏ, dành riêng cho người mới bắt đầu, nhìn xuống một nhóm khoảng mười đứa trẻ trong xóm chài đang háo hức xếp hàng, mắt sáng rực niềm hào hứng khi được chính cựu vô địch ba mùa liên tiếp lừng lẫy một thời hướng dẫn những bài học lướt sóng đầu tiên trong đời.
"Nào, ai muốn thử trước?" anh hỏi, giọng vui vẻ, ấm áp, hoàn toàn khác với vẻ nghiêm nghị, tập trung cao độ mỗi khi anh còn thi đấu chuyên nghiệp.
Một cậu bé chừng tám tuổi, nước da rám nắng đặc trưng của trẻ con vùng biển, giơ tay xung phong đầy tự tin. Việt Khôi mỉm cười, hướng dẫn cậu bé từng bước cơ bản, cách nằm trên ván, cách chèo tay, cách đứng dậy đúng thời điểm khi con sóng nhỏ đầu tiên tiến vào bờ. Đây là lớp học lướt sóng miễn phí anh và Lam Khuê cùng nhau sáng lập ngay sau khi mùa giải năm ngoái kết thúc, dành riêng cho trẻ em nghèo trong các xóm chài ven biển Mũi Né, một phần trong quỹ học bổng mang tên Vũ Đình Trác mà liên đoàn đã thành lập để tưởng nhớ ông.
Lớp học diễn ra đều đặn mỗi sáng cuối tuần, thu hút ngày càng đông trẻ em từ khắp các xóm chài lân cận, thậm chí có vài gia đình từ tận Phan Thiết cũng đưa con tới đăng ký tham gia sau khi nghe tiếng về lớp học đặc biệt này. Việt Khôi và Lam Khuê không thu bất kỳ khoản phí nào, mọi chi phí duy trì lớp học đều được trích từ quỹ học bổng, cùng một phần thu nhập cá nhân mà cả hai tự nguyện đóng góp, xem đây như một cách để trả ơn cho vùng biển đã nuôi dưỡng cả sự nghiệp lẫn tình yêu của họ.
Cậu bé tám tuổi, sau vài lần chệnh choạng, cuối cùng cũng đứng vững được trên ván trong vài giây ngắn ngủi trước khi ngã nhào xuống nước, nhưng thay vì buồn bã, cậu bật cười sảng khoái, vội vàng bơi lại gần ván, háo hức muốn thử lại ngay lập tức. Việt Khôi nhìn cảnh tượng ấy, không khỏi nhớ lại chính mình năm nào, cũng từng ngã lên ngã xuống không biết bao nhiêu lần trên chính vùng biển này trước khi trở thành nhà vô địch.
Không xa đó, Lam Khuê đang ngồi trên bãi cát cùng một nhóm học viên khác, phần lớn là những cô bé nhút nhát hơn, chưa dám xuống nước ngay lập tức. Cô kiên nhẫn giải thích, minh họa bằng chính những động tác của mình trên cát trước khi khuyến khích các em thử sức dưới nước, ánh mắt cô tràn đầy sự dịu dàng, kiên nhẫn của một người thầy thực thụ, khác hẳn với vẻ lạnh lùng, phòng thủ của "Khuê" bí ẩn năm nào.
"Cô ơi, con sợ bị ngã như chú kể hồi nãy," một cô bé nhỏ nhất trong nhóm rụt rè nói, mắt nhìn ra những con sóng với vẻ e dè.
Lam Khuê ngồi xuống ngang tầm mắt cô bé, giọng dịu dàng. "Ngã là chuyện bình thường thôi con à. Cô ngày xưa cũng ngã suốt, thậm chí còn có một vết sẹo trên tay để nhớ đời đây này." Cô giơ mu bàn tay trái lên, chỉ vào vết sẹo hình lưỡi liềm đã trở thành một phần ký ức không thể xóa nhòa. "Nhưng chính nhờ những lần ngã đó, cô mới học được cách đứng dậy vững vàng hơn. Biển không đáng sợ đâu, chỉ cần con kiên nhẫn học cách lắng nghe nó thôi."
Cô bé gật đầu, ánh mắt bớt phần lo sợ, cuối cùng cũng chịu cầm lấy chiếc ván nhỏ, theo Lam Khuê tiến ra mép nước. Việt Khôi, từ chỗ đứng của mình, nhìn cảnh tượng ấy, không giấu được nụ cười ấm áp lan tỏa trên gương mặt. Anh nhớ lại đêm đầu tiên gặp Lam Khuê ở quán Vọng Triều, nhớ lại hành trình đầy sóng gió cả hai đã cùng nhau vượt qua để có được cuộc sống bình yên như hiện tại, và không khỏi cảm thấy biết ơn sâu sắc trước những gì số phận đã sắp đặt.
Buổi trưa, khi ánh nắng lên cao, cha mẹ của lũ trẻ lần lượt tới đón con về, không ít người dừng lại nán chuyện, cảm ơn Việt Khôi và Lam Khuê vì đã dành thời gian quý báu cho lớp học miễn phí này. Một người mẹ trẻ, tay bồng đứa con nhỏ còn chưa đủ tuổi tham gia, nắm tay Lam Khuê, giọng xúc động. "Cảm ơn hai đứa. Nhờ có lớp học này mà bọn trẻ trong xóm có chỗ để chơi lành mạnh, học được cả kỷ luật lẫn tình yêu biển cả, không chỉ suốt ngày dán mắt vào điện thoại nữa."
Lam Khuê mỉm cười, khiêm tốn đáp lại lời cảm ơn, ánh mắt cô dõi theo bóng những đứa trẻ đang tíu tít chạy về nhà, trong lòng dâng lên một cảm giác mãn nguyện sâu sắc mà cô chưa từng có được trong suốt những năm tháng sống ẩn danh, xa cách với cộng đồng vì nỗi sợ hãi và mặc cảm về quá khứ gia đình.
Sau buổi tập, khi lũ trẻ đã được cha mẹ đón về, Việt Khôi và Lam Khuê ngồi lại trên bờ cát, nhìn ra biển đang lấp lánh dưới ánh nắng giữa trưa. Chiếc cúp vô địch năm ngoái của Lam Khuê được trưng bày trang trọng tại một góc nhỏ trong căn nhà chung họ mới xây dựng gần bãi biển, cạnh đó là một tấm ảnh gia đình, nơi hình ảnh Vũ Đình Trác trẻ trung, rạng rỡ được đặt trang trọng, như một lời nhắc nhở về hành trình đầy ý nghĩa mà cả hai đã cùng nhau viết nên.
Ngay bên cạnh chiếc cúp ấy, dựng nghiêng vào vách tường, là chiếc ván lướt cũ đã theo Việt Khôi suốt ba mùa vô địch, lớp sơn trắng ngà giờ đã ngả màu thời gian, dòng chữ anh tự khắc năm mười tám tuổi vẫn còn hằn rõ trên mũi ván: "Sóng không chờ ai." Anh không còn dùng nó để thi đấu nữa, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới việc cất nó vào kho. Có những buổi chiều, anh chỉ đứng nhìn dòng chữ ấy thật lâu, và nhận ra ý nghĩa của nó đã đổi khác so với những năm tháng tuổi trẻ nóng vội muốn chứng minh bản thân trên bục vinh quang. Giờ đây, với anh, câu nói của cha không còn là lời thúc giục phải giành lấy từng con sóng trước khi nó vỡ tan, mà là lời nhắc rằng những gì quý giá nhất đời người — một người để yêu thương, một sự thật cần bảo vệ — cũng chẳng chờ đợi ai mãi mãi, và anh mừng vì mình đã không chậm trễ khi cơ hội ấy xuất hiện.
"Năm nay chú Long bảo con nên quay lại thi đấu," Việt Khôi nói, giọng có chút trầm ngâm. "Ông ấy nghĩ con vẫn còn phong độ để giành lại danh hiệu."
"Anh nghĩ sao?" Lam Khuê hỏi, quay sang nhìn anh với ánh mắt tò mò không áp đặt.
Việt Khôi trầm ngâm một lúc, nhìn ra biển, nơi từng con sóng vẫn đều đặn vỗ vào bờ như nhịp thở của chính đại dương. "Tôi nghĩ, có lẽ tôi sẽ thử sức lại vào mùa giải năm sau, không phải để chứng minh điều gì, mà đơn giản chỉ vì tôi vẫn yêu cảm giác được cưỡi trên những con sóng lớn. Nhưng dù có thắng hay thua, tôi biết, điều quý giá nhất tôi có được không nằm trong bất kỳ chiếc cúp nào, mà chính là ở đây, ngay lúc này, bên cạnh cô."
Lam Khuê mỉm cười, tựa đầu vào vai anh, cả hai cùng im lặng ngắm nhìn biển cả mênh mông trải dài trước mắt. Gió biển vẫn thổi lồng lộng như bao đời nay, mang theo hương vị mặn mòi quen thuộc, và tiếng sóng vẫn vỗ về bờ cát một cách kiên nhẫn, bền bỉ, như một minh chứng sống động cho chân lý mà cha Lam Khuê từng dạy cô từ thuở nhỏ: biển không bao giờ nói dối, chỉ có con người mới biết dối trá, nhưng sự thật, dù có bị chôn giấu bao lâu, cuối cùng cũng sẽ tìm được đường trở về, giống như những con sóng luôn tìm được đường quay lại bờ.
"Cuốn Vào Cơn Sóng Tình," Lam Khuê khẽ lẩm bẩm, một cái tên cô từng nghe Cao Bội Nghi đặt cho loạt bài viết kể lại toàn bộ câu chuyện của họ, giờ đây đã trở thành một cụm từ quen thuộc trong lòng người hâm mộ lướt sóng khắp cả nước. "Cái tên đó thật sự phù hợp, phải không anh?"
"Phù hợp lắm," Việt Khôi đáp, khẽ cười, siết chặt tay cô. "Một con sóng từng giấu tên, giờ đây đã tìm được bến bờ của riêng mình, không còn phải giấu diếm bất cứ điều gì nữa."
Anh đứng dậy, đưa tay kéo cô đứng lên theo, cả hai cùng bước xuống mép nước, để những con sóng nhỏ liếm nhẹ qua bàn chân trần, cảm giác quen thuộc đã gắn bó với cả hai suốt biết bao năm tháng cuộc đời. "Đi bơi một vòng không?" anh hỏi, ánh mắt tinh nghịch như những ngày còn trẻ, chưa vướng bận bất kỳ áp lực danh hiệu hay bí mật nào.
"Ai thắng ai thua lần này?" Lam Khuê hỏi lại, giọng đầy thách thức pha lẫn tiếng cười.
"Lần này không tính điểm," anh đáp, kéo tay cô chạy nhanh ra phía những con sóng lớn hơn ngoài xa, tiếng cười của cả hai hòa vào tiếng sóng vỗ, tiếng gió biển lồng lộng, tạo nên một bản giao hưởng rộn rã của hạnh phúc giản dị mà cả hai đã phải trải qua bao gian truân mới có thể chạm tới.
Họ ngồi bên nhau như vậy suốt buổi chiều, nhìn những đứa trẻ trong xóm chài nô đùa trên bãi cát, nhìn những con sóng vẫn miệt mài xô vào bờ như đã làm suốt hàng nghìn năm qua, và nhìn về một tương lai tươi sáng đang mở ra phía trước, nơi tình yêu, công lý và đam mê hòa quyện làm một, vững vàng như chính bờ biển Mũi Né đã chứng kiến trọn vẹn hành trình của họ, từ một đêm giấu tên định mệnh cho tới ngày hôm nay, khi mọi con sóng cuối cùng đều đã tìm được tên gọi thật sự của chính mình.
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả bầu trời và mặt biển thành một dải màu vàng cam ấm áp quen thuộc, Việt Khôi và Lam Khuê vẫn đứng đó, tay trong tay, lặng nhìn ra khơi xa, nơi đường chân trời hòa làm một với mặt nước mênh mông. Biển Mũi Né, chứng nhân thầm lặng của biết bao thăng trầm, đau khổ và hạnh phúc, vẫn tiếp tục vỗ về bờ cát như một lời hứa vĩnh cửu rằng, dù thời gian có trôi qua bao lâu, những gì chân thật nhất, đẹp đẽ nhất, cuối cùng cũng sẽ tìm được đường trở về, giống như những con sóng không bao giờ ngừng tìm về với bờ.