Cuốn Vào Cơn Sóng Tình
8 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Cuốn Vào Cơn Sóng Tình

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Hai ngày sau, vòng đấu bảng thứ hai diễn ra dưới cái nắng gay gắt hiếm thấy của tháng bảy, khiến cả bãi Ghềnh Ráng như bốc hơi nóng hầm hập từ lớp cát trắng. Việt Khôi thi đấu tốt hơn hẳn so với lượt đầu, giành chiến thắng thuyết phục trước một đối thủ người Úc, lấy lại phần nào sự tự tin đã lung lay sau trận thua trước Lam Khuê. Cô cũng tiếp tục thắng lượt đấu của mình, kỹ thuật vẫn sắc bén, phong độ ổn định đến kinh ngạc đối với một tân binh chưa từng có thành tích thi đấu chính thức nào trước đây.

Buổi tối sau vòng đấu, Việt Khôi nhắn tin hẹn Lam Khuê ra một quán cà phê nhỏ nằm khuất trong con hẻm gần chợ hải sản, nơi ít khách du lịch lui tới và gần như chắc chắn không có ống kính máy quay nào rình rập. Cô nhận lời, đến đúng giờ, mặc một chiếc áo sơ mi rộng và đội mũ lưỡi trai kéo thấp như thói quen cũ, dù lúc này không còn cần thiết phải giấu mặt với riêng anh nữa.

Họ ngồi ở góc trong cùng, gọi hai ly cà phê đá, không khí giữa hai người đã bớt căng thẳng hơn nhiều so với đêm đối mặt trên bãi biển. Việt Khôi không vội hỏi ngay, chỉ để cô tự nhiên trò chuyện về những chuyện vụn vặt trước, về thời tiết, về món chè hạt sen cô vừa thử ở một quán gần đó, cho tới khi bầu không khí đủ thoải mái để cô có thể mở lòng hơn.

"Tôi nghĩ đã đến lúc tôi nợ anh một lời giải thích rõ ràng hơn," cuối cùng Lam Khuê chủ động lên tiếng, đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, không còn né tránh như những lần trước.

Việt Khôi im lặng, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho cô tiếp tục theo nhịp độ của riêng mình.

"Cha tôi tên Vũ Đình Trác," cô bắt đầu, giọng chậm rãi nhưng vững vàng, như đã tập dượt câu chuyện này trong đầu không biết bao nhiêu lần trước khi đủ can đảm nói ra thành lời. "Có lẽ anh chưa từng nghe tên ông, vì đã mười sáu năm rồi, cả một thế hệ vận động viên mới lớn lên mà không hề biết đến cái tên ấy nữa."

Việt Khôi khẽ cau mày, cố lục lại trí nhớ. "Vũ Đình Trác... tôi có nghe loáng thoáng đâu đó, hình như từ chú tôi, nhưng ông ấy chưa bao giờ kể chi tiết."

"Cha tôi từng là một trong những vận động viên lướt sóng xuất sắc nhất cả nước, vô địch ba mùa liên tiếp giống như anh bây giờ," Lam Khuê tiếp tục, giọng mang một niềm tự hào lẫn nỗi đau khó tách bạch. "Ông còn được đề cử vào vị trí huấn luyện viên trưởng của liên đoàn, một vinh dự hiếm ai đạt được ở tuổi ông lúc đó. Nhưng ngay trước khi lễ đề cử chính thức diễn ra, tại trận chung kết mùa giải năm ấy, ông bị cáo buộc mua chuộc trọng tài để dàn xếp điểm số có lợi cho mình."

"Một cáo buộc gian lận?" Việt Khôi hỏi, giọng nghiêm túc hẳn.

"Đúng vậy. Không có bằng chứng cụ thể nào được công bố công khai, chỉ có lời tố cáo từ một nguồn giấu tên, cùng vài đoạn ghi âm bị cắt xén được tung ra đúng thời điểm nhạy cảm nhất. Liên đoàn khi đó, thay vì điều tra kỹ lưỡng, đã vội vàng tước chứng chỉ huấn luyện của cha tôi, cấm ông tham gia mọi hoạt động chính thức liên quan đến môn thể thao này." Giọng Lam Khuê run nhẹ, đôi mắt ánh lên sự phẫn uất đã bị kìm nén suốt nhiều năm. "Chỉ trong vòng một tuần, người đàn ông từng được cả làng lướt sóng nể trọng trở thành kẻ bị cả giới truyền thông lẫn khán giả quay lưng, gọi là kẻ gian lận, kẻ phản bội tinh thần thể thao."

Việt Khôi ngồi lặng người, cảm nhận rõ sức nặng trong từng lời Lam Khuê kể, hình dung ra cảnh tượng một người đàn ông từng đứng trên đỉnh vinh quang bỗng chốc rơi xuống vực sâu của sự sỉ nhục công khai, chỉ vì một cáo buộc chưa từng được chứng minh rõ ràng. "Ông ấy có cố gắng minh oan không?"

"Có, nhưng vô ích," Lam Khuê lắc đầu, giọng chua chát. "Không ai chịu lắng nghe một người đã bị dán nhãn gian lận. Liên đoàn từ chối mở lại điều tra, giới truyền thông thì chỉ chăm chăm săn tin giật gân mà chẳng buồn tìm hiểu sự thật. Cha tôi dần dà mất hết mọi mối quan hệ trong nghề, mất luôn cả niềm tin vào công lý. Ông rút về sống ẩn dật ở một vùng biển hẻo lánh, mang theo tôi, khi đó mới tám tuổi, cùng nỗi oan chưa từng được rửa sạch."

Cô ngừng lại, nhấp một ngụm cà phê như để trấn tĩnh, rồi tiếp tục, giọng trầm hẳn xuống. "Tôi lớn lên trong cái bóng của một người cha bị cả xã hội gọi là kẻ gian lận, dù tôi biết rõ hơn ai hết, ông là người trung thực nhất tôi từng gặp trong đời. Ông không bao giờ nói xấu ai, không bao giờ oán trách số phận trước mặt tôi, chỉ âm thầm dạy tôi lướt sóng trên những bãi biển hoang vắng, nói rằng biển không bao giờ nói dối, chỉ có con người mới biết dối trá mà thôi."

"Vậy còn chuyện thi đấu ẩn danh?" Việt Khôi hỏi khẽ, dần hiểu ra mạch câu chuyện.

"Bốn năm trước, cha tôi mất vì bệnh, sau nhiều năm chống chọi trong âm thầm, không một lời than vãn." Giọng Lam Khuê nghẹn lại, mắt cô đỏ hoe nhưng cô cố kìm để không bật khóc giữa quán cà phê đông người qua lại. "Trước khi mất, ông chỉ dặn tôi một điều duy nhất: nếu có ngày tôi muốn thi đấu chính thức, hãy chứng minh bằng chính thực lực của mình, đừng để cái tên Vũ Đình Trác trở thành gánh nặng hay lá chắn cho tôi. Ông không muốn tôi bước vào giải đấu này với ánh mắt thương hại hay tò mò của người khác, chỉ vì tôi là con gái của kẻ từng bị buộc tội gian lận."

Việt Khôi im lặng một lúc lâu, để câu chuyện lắng xuống trong lòng mình. Anh hiểu ra, tấm mũ, cặp kính, cái tên biệt danh chỉ một chữ mà Lam Khuê khoác lên mỗi khi bước ra biển không đơn thuần là một chiêu trò truyền thông hay sự cầu kỳ vô cớ, mà là một lớp áo giáp cô tự tạo ra để bảo vệ chính mình khỏi những định kiến có thể ập tới bất cứ lúc nào nếu người ta biết cô là con gái của Vũ Đình Trác.

"Vậy nên cô không muốn liên đoàn, ban tổ chức, hay bất kỳ ai ở giải đấu này biết cô là ai," anh nói, hơn là hỏi, để xác nhận lại toàn bộ những gì mình vừa nghe được.

"Đúng vậy," Lam Khuê gật đầu. "Tôi muốn họ nhìn nhận tôi bằng chính năng lực của tôi trên mặt sóng, không phải bằng cái tên đã bị vấy bẩn từ mười sáu năm trước. Nếu tôi thắng, tôi muốn đó là chiến thắng của riêng tôi. Nếu tôi thua, tôi cũng chấp nhận đó là thất bại của riêng tôi, không liên quan gì đến quá khứ của cha tôi."

Việt Khôi vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay Lam Khuê đang đặt trên mặt bàn, một cử chỉ an ủi giản dị nhưng chân thành. "Cảm ơn cô đã tin tưởng kể cho tôi nghe chuyện này. Tôi hiểu rồi, và tôi tôn trọng quyết định của cô."

Lam Khuê ngước lên nhìn anh, ánh mắt long lanh xúc động, một nụ cười nhẹ nhàng, không còn nhếch lên đầy phòng thủ như mọi khi, mà là một nụ cười thật lòng hiếm hoi cô dành cho anh. "Cảm ơn anh vì đã kiên nhẫn chờ đợi, thay vì gặng hỏi hay phán xét như tôi từng lo sợ."

Họ ngồi thêm một lúc lâu trong quán cà phê nhỏ, câu chuyện dần chuyển sang những điều nhẹ nhàng hơn. Lam Khuê kể về những buổi sáng cô cùng cha ra bãi sóng hoang từ khi trời còn chưa sáng hẳn, về cách ông dạy cô đọc hướng gió qua độ nghiêng của ngọn cỏ dại mọc ven bờ, về những buổi tối hai cha con ngồi bên bếp lửa nhỏ nướng cá, ông kể cho cô nghe những câu chuyện về biển cả mà không bao giờ nhắc đến giải đấu hay danh hiệu. Giọng cô ấm áp hẳn lên mỗi khi nhắc đến những kỷ niệm ấy, như thể đó là góc bình yên duy nhất còn sót lại trong một tuổi thơ vốn đã sớm mang nhiều gánh nặng.

"Ông ấy hẳn là một người cha tuyệt vời," Việt Khôi nói, giọng chân thành.

"Là người tốt nhất tôi từng biết," Lam Khuê đáp, khóe mắt lại rưng rưng nhưng lần này là vì một niềm thương nhớ ấm áp hơn là nỗi đau. "Tôi ước gì ông có thể thấy tôi đứng trên bục nhận giải, dù chỉ một lần."

Việt Khôi im lặng, để câu nói ấy lắng đọng, rồi khẽ siết nhẹ bàn tay cô thêm một lần nữa. "Vậy thì tôi sẽ cố gắng hết sức để một ngày nào đó, cô đứng ở đó, dưới chính tên thật của mình, và tôi tin ông ấy sẽ nhìn thấy, bằng cách này hay cách khác."

Lam Khuê khẽ mỉm cười, không nói gì thêm, chỉ để sự im lặng ấm áp giữa hai người kéo dài thêm một lúc trước khi họ rời quán, mỗi người trở về khu nghỉ riêng để chuẩn bị cho vòng đấu tiếp theo. Nhưng trong lòng Việt Khôi, một quyết tâm mới đang hình thành, lớn dần theo từng bước chân anh đi trong đêm. Anh muốn tìm hiểu sâu hơn về vụ bê bối mười sáu năm trước, không chỉ vì tò mò, mà vì một cảm giác bất công đang âm ỉ dâng lên trong lòng khi nghĩ đến một người tài năng như Vũ Đình Trác lại phải chịu đựng nỗi oan ức kéo dài đến vậy, để lại một vết thương sâu sắc trong lòng cô con gái duy nhất của ông.

Anh chưa biết rằng, chỉ vài ngày sau, một loạt sự cố bất thường sẽ xảy ra ngay tại giải đấu năm nay, và những dấu hiệu đầu tiên của chúng sẽ mang một sự tương đồng đáng sợ với những gì đã xảy ra với Vũ Đình Trác mười sáu năm về trước, như thể lịch sử đang chuẩn bị lặp lại chính nó, ngay trên chính bãi biển nơi Việt Khôi đã sinh ra và lớn lên.

Đã sao chép liên kết chương