Chương 14
Chương 14 — Cuốn Vào Cơn Sóng Tình
Vòng tứ kết cuối cùng khép lại với chiến thắng thuyết phục của cả Việt Khôi lẫn Lam Khuê, đưa cả hai cùng tiến vào vòng bán kết sẽ diễn ra chỉ trong vài ngày tới. Nhưng thay vì niềm vui trọn vẹn của một vận động viên trước ngưỡng cửa gần chạm tới vinh quang, không khí giữa họ vẫn phảng phất một sự căng thẳng âm ỉ, hệ quả từ lời đe dọa của Lữ Khắc Bôn vẫn còn treo lơ lửng như một thanh gươm sẵn sàng rơi xuống bất cứ lúc nào.
Tối hôm đó, để xả bớt căng thẳng, Việt Khôi rủ Lam Khuê ra một mỏm đá nhỏ cách xa khu nghỉ, nơi anh thường tới mỗi khi cần một khoảng lặng để suy nghĩ thấu đáo trước những quyết định quan trọng trong sự nghiệp. Từ đây, có thể nhìn bao quát toàn bộ bãi Ghềnh Ráng lấp lánh ánh đèn, xa xa là những con sóng vẫn cuộn trắng xóa dưới ánh trăng khuya.
Con đường mòn dẫn lên mỏm đá khá dốc, phủ đầy cỏ dại và những bụi xương rồng gai nhỏ mọc len lỏi giữa các khe đá. Việt Khôi đi trước, thỉnh thoảng quay lại đưa tay đỡ Lam Khuê qua những đoạn gồ ghề, ánh đèn pin từ điện thoại anh soi đường giữa bóng tối nhập nhoạng. Khi lên tới đỉnh, cả hai đều hơi thở dốc, nhưng khung cảnh trải ra trước mắt khiến mọi mệt nhọc dường như tan biến ngay lập tức: toàn bộ bãi Ghềnh Ráng thu nhỏ lại phía dưới, ánh đèn từ khu nghỉ và các lều trại lấp lánh như một dải ngân hà rơi xuống mặt đất, hòa cùng ánh trăng bàng bạc trải khắp mặt biển.
"Chỗ này đẹp quá," Lam Khuê nói khẽ, ngồi xuống phiến đá phẳng cạnh anh, gió biển lồng lộng thổi qua khiến mái tóc cô bay nhẹ. "Anh hay tới đây một mình à?"
"Từ hồi còn nhỏ," Việt Khôi đáp, ánh mắt nhìn xa xăm ra biển. "Mỗi khi có chuyện gì khiến tôi bối rối, tôi lại leo lên đây ngồi, để gió và sóng giúp tôi sắp xếp lại suy nghĩ. Cha tôi từng dẫn tôi lên đây lần đầu, nói rằng khi đứng ở độ cao này nhìn xuống, mọi rắc rối dưới kia đều trở nên nhỏ bé hơn nhiều."
"Cha anh chắc là một người thú vị," Lam Khuê mỉm cười, dù trong giọng nói vẫn thoáng chút chạnh lòng khi nhắc đến từ "cha," gợi nhớ đến người cha quá cố của chính mình.
"Ông mất khi tôi mười tám tuổi, ngay trước mùa giải đầu tiên tôi giành ngôi vô địch," Việt Khôi kể, giọng trầm xuống đầy hoài niệm. "Tôi luôn tiếc vì ông không kịp nhìn thấy khoảnh khắc tôi đứng trên bục cao nhất, dù tôi biết ở đâu đó, ông vẫn đang dõi theo tôi."
Lam Khuê quay sang nhìn anh, ánh mắt đầy đồng cảm. "Vậy là chúng ta đều mang theo hình bóng người cha trong mọi bước đi trên con đường này, dù mỗi người theo một cách khác nhau."
"Đúng vậy," anh gật đầu, rồi khẽ nắm lấy tay cô, ngón tay lướt nhẹ qua vết sẹo hình lưỡi liềm quen thuộc. "Có lẽ đó cũng là một trong những điều khiến tôi cảm thấy gắn kết với cô sâu sắc đến vậy, ngay từ đêm đầu tiên gặp gỡ ở Vọng Triều."
Lam Khuê im lặng, để bàn tay mình yên trong tay anh, ánh mắt cô ánh lên một sự dịu dàng hiếm hoi dưới ánh trăng. "Việt Khôi, tôi cần thú nhận với anh một điều. Từ đêm đó, dù tôi luôn tự nhủ bản thân phải giữ khoảng cách, phải tập trung vào mục tiêu chứng minh bản thân, nhưng hình ảnh anh cứ luôn hiện diện trong tâm trí tôi, không thể nào xóa nhòa được."
"Vậy sao cô lại cố tránh né tôi những ngày đầu?" anh hỏi, giọng nhẹ nhàng không trách móc.
"Vì tôi sợ," cô đáp thành thật. "Sợ rằng nếu để bản thân rung động, tôi sẽ đánh mất sự tỉnh táo cần thiết để hoàn thành những gì cha tôi mong muốn. Sợ rằng tình cảm sẽ khiến tôi yếu đuối, dễ bị tổn thương hơn trong một môi trường vốn đã đầy rẫy nguy hiểm và toan tính."
Cô ngừng lại một chút, ngón tay vô thức xoa nhẹ lên vết sẹo hình lưỡi liềm trên tay, một thói quen đã trở nên quen thuộc với Việt Khôi mỗi khi cô đối diện với những cảm xúc khó nói thành lời. "Tôi từng nghĩ, sau tất cả những gì gia đình tôi đã trải qua, tôi sẽ không bao giờ cho phép mình mềm lòng trước bất kỳ ai nữa, đặc biệt là một người gắn liền với chính giải đấu đã hủy hoại cha tôi."
"Còn bây giờ?" anh hỏi khẽ, ánh mắt tha thiết nhìn vào cô.
Lam Khuê hít một hơi thật sâu, như đang thu hết can đảm để nói ra những lời tận đáy lòng. "Bây giờ, tôi nhận ra, có anh bên cạnh không khiến tôi yếu đuối hơn, mà ngược lại, cho tôi thêm sức mạnh để đối mặt với mọi khó khăn phía trước. Tôi không muốn tiếp tục chối bỏ cảm xúc của mình nữa, Việt Khôi. Tôi... tôi yêu anh, dù biết rằng tình cảm này đến vào một thời điểm đầy bất trắc."
Trái tim Việt Khôi như muốn vỡ òa trước lời thú nhận chân thành ấy. Anh vòng tay ôm lấy cô, kéo cô vào lòng mình, cảm nhận rõ nhịp tim cô đập nhanh áp sát vào ngực anh. "Tôi cũng yêu cô, Lam Khuê. Có lẽ tôi đã yêu cô ngay từ đêm đầu tiên đó, dù lúc ấy tôi còn chưa kịp biết tên cô là gì."
Một cơn gió mạnh hơn thổi qua, cuốn theo hơi lạnh của biển đêm, khiến Lam Khuê khẽ rùng mình. Việt Khôi cởi chiếc áo khoác mỏng đang mặc, nhẹ nhàng choàng lên vai cô, cử chỉ giản dị nhưng ấm áp khiến cô ngước lên nhìn anh với ánh mắt trìu mến. "Anh không lạnh sao?" cô hỏi.
"Có cô ngồi cạnh, tôi thấy ấm hơn nhiều rồi," anh đáp, khẽ cười, khiến Lam Khuê bật cười theo, tiếng cười trong trẻo hòa vào tiếng gió biển vi vu, một âm thanh hiếm hoi và quý giá giữa những ngày tháng căng thẳng vừa qua.
Họ ngồi bên nhau trong vòng tay ấm áp, để tiếng sóng vỗ và ánh trăng làm chứng cho lời tỏ tình muộn màng nhưng chân thành này. Việt Khôi cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi Lam Khuê, không vội vã, không cuồng nhiệt, mà dịu dàng, trân trọng, như thể đang nâng niu một điều quý giá mà anh đã tìm kiếm suốt bao năm qua mà không hề hay biết.
"Dù phía trước có bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu nguy hiểm rình rập," anh thì thầm khi nụ hôn kết thúc, trán vẫn kề sát trán cô, "tôi muốn cô biết, tôi sẽ luôn ở đây, bên cạnh cô, không phải vì trách nhiệm hay sự thương hại, mà vì tôi thật lòng muốn như vậy."
"Tôi cũng vậy," Lam Khuê đáp, giọng run rẩy vì xúc động nhưng ánh mắt tràn đầy sự kiên định. "Dù kẻ đứng sau tất cả chuyện này có là ai, dù chúng ta có phải đánh đổi những gì, tôi cũng muốn cùng anh đi tới cùng con đường này, cả trong cuộc điều tra lẫn trong tình cảm giữa hai ta."
Họ ngồi ôm nhau rất lâu trên mỏm đá, nhìn ra biển đêm lấp lánh ánh trăng, tạm quên đi mọi hiểm nguy đang rình rập phía trước, chỉ để tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này, một khoảnh khắc mà cả hai đều biết, sẽ trở thành nguồn sức mạnh lớn lao giúp họ vượt qua những thử thách còn khốc liệt hơn nhiều đang chờ đợi ở phía trước, khi vòng bán kết và những âm mưu chưa được phanh phui vẫn còn treo lơ lửng như một cơn bão sắp ập tới.
Trên đường trở về, tay trong tay, họ không còn cần phải che giấu cảm xúc của mình nữa, dù vẫn phải giữ kín trước con mắt của giới truyền thông và ban tổ chức. Có một sự nhẹ nhõm kỳ lạ trong lòng cả hai, như thể việc thừa nhận tình cảm dành cho nhau đã trút bỏ được một phần gánh nặng họ mang theo suốt những ngày qua, để họ có thể bước tiếp vào chặng đường phía trước với một trái tim vững vàng hơn, không còn đơn độc như trước nữa.
Xuống tới chân mỏm đá, họ dừng lại một lúc bên rặng dừa thưa, nhìn ra bãi biển vắng lặng, chỉ còn tiếng sóng rì rào và ánh đèn xa xa từ khu nghỉ vận động viên. Việt Khôi kéo Lam Khuê lại gần, giọng anh trở nên nghiêm túc hơn. "Từ giờ, chúng ta cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Lữ Khắc Bôn đã cảnh cáo tôi trực tiếp, nghĩa là ông ta đang cảm thấy bị dồn vào chân tường. Người bị dồn vào chân tường thường sẽ có những hành động liều lĩnh, khó lường."
"Tôi hiểu," Lam Khuê gật đầu, ánh mắt không còn chút sợ hãi nào, chỉ có sự quyết tâm vững vàng. "Nhưng tôi sẽ không lùi bước, dù ông ta có làm gì đi nữa. Cha tôi đã chờ đợi công lý suốt mười sáu năm, tôi không thể để cơ hội này trôi qua chỉ vì sợ hãi."
"Tôi biết," anh đáp, siết chặt tay cô. "Và chính vì vậy, tôi càng phải ở bên cạnh cô nhiều hơn nữa, không chỉ với tư cách người yêu, mà còn là người luôn sẵn sàng bảo vệ cô trước bất kỳ mối nguy hiểm nào có thể ập tới."
Họ tiếp tục bước đi trong đêm, ánh trăng dõi theo từng bước chân, như một lời chứng giám thầm lặng cho một tình yêu vừa mới được thừa nhận, nhưng cũng đồng thời phải gánh trên vai trách nhiệm nặng nề của một cuộc chiến vì công lý và sự thật vẫn còn dang dở phía trước. Khi tới trước cửa homestay của Lam Khuê, Việt Khôi dừng lại, không vội buông tay cô, ánh mắt anh lưu luyến nhìn cô một lúc lâu trước khi khẽ hôn lên trán cô, một cử chỉ dịu dàng thay cho lời tạm biệt. "Ngủ ngon, Lam Khuê. Ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục, cùng nhau."
Lam Khuê mỉm cười, gật đầu, nhìn theo bóng anh khuất dần trong đêm trước khi khép cửa lại, trong lòng tràn ngập một cảm giác bình yên xen lẫn hy vọng mà cô đã không còn dám mơ tới kể từ ngày cha cô qua đời.