Chương 17
Chương 17 — Cuốn Vào Cơn Sóng Tình
Vòng bán kết, sau một ngày tạm hoãn để đội an ninh rà soát lại toàn bộ khu vực thi đấu và niêm phong hiện trường quanh mỏm Hải Vọng, được nối lại ngay hôm sau trong một bầu không khí dè dặt khác hẳn ngày thường: lực lượng an ninh giăng kín dọc bờ cát, xuồng cứu hộ túc trực sát mép nước cho từng lượt thi thay vì đứng xa như trước. Cả Việt Khôi lẫn Lam Khuê đều thi đấu với sự thận trọng chưa từng có, nhưng bản lĩnh và kỹ thuật tích lũy qua nhiều mùa giải vẫn đưa cả hai cán đích ở hai vị trí dẫn đầu, chính thức giành hai tấm vé cuối cùng vào trận chung kết. Không ai trong ban tổ chức lên tiếng ăn mừng rộn ràng như thường lệ; tất cả đều ngầm hiểu, phía sau tấm vé ấy còn một sự thật lớn hơn nhiều đang chờ được phơi bày.
Hai ngày sau vụ tai nạn suýt cướp đi mạng sống của Lam Khuê, Việt Khôi và cô quyết định không thể chờ đợi thêm nữa. Với những bằng chứng đã thu thập được — đoạn băng ghi âm của Vũ Đình Trác, cuốn nhật ký ghi lại nghi ngờ về "B.", lời khai của nhân viên kỹ thuật về việc phát hiện dấu hiệu can thiệp trên ván lướt và dây leash, mảnh giấy ghi dãy số điện thoại nhặt được tại nhà kho hôm bị tấn công — sau khi đội an ninh lần theo, hóa ra là số của một chiếc điện thoại rác từng nhận một khoản chuyển khoản lạ từ tài khoản cá nhân đứng tên Lữ Khắc Bôn chỉ vài ngày trước vụ việc — cùng bản tường trình có chữ ký của Sương Bạch Lam xác nhận chính Lữ Khắc Bôn đã ép buộc cô lắp đặt hệ thống dòng chảy nhân tạo suýt lấy mạng Lam Khuê ở mỏm Hải Vọng — họ quyết định công khai một phần thông tin trước giới truyền thông, hy vọng tạo áp lực dư luận đủ lớn để buộc ban tổ chức phải mở cuộc điều tra chính thức, minh bạch.
Trước khi quyết định công khai, Việt Khôi và Lam Khuê đã bàn bạc rất kỹ, cân nhắc từng rủi ro có thể xảy ra. "Một khi đã công bố, chúng ta không thể rút lại được nữa," Việt Khôi nói, giọng nghiêm túc trong buổi tối trước ngày phỏng vấn. "Lữ Khắc Bôn chắc chắn sẽ phản đòn mạnh mẽ, và có thể ông ta sẽ tìm cách bôi nhọ cả hai chúng ta trước công chúng."
"Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó," Lam Khuê đáp, ánh mắt kiên định. "Sau vụ tai nạn ở mỏm Hải Vọng, tôi nhận ra, nếu cứ tiếp tục im lặng chờ đợi thêm bằng chứng hoàn hảo, có thể sẽ không còn cơ hội nào nữa. Đôi khi phải chấp nhận rủi ro để buộc sự thật phải lộ diện."
Họ chọn Cao Bội Nghi làm cầu nối, tin tưởng vào sự chính trực và tinh thần nghề nghiệp của cô phóng viên trong suốt thời gian theo dõi giải đấu. Cuộc phỏng vấn độc quyền được sắp xếp diễn ra kín đáo tại một quán cà phê nhỏ, xa khu vực trung tâm giải đấu, nơi Lam Khuê, lần đầu tiên trước ống kính máy quay, gỡ bỏ chiếc mũ và kính quen thuộc, để lộ toàn bộ khuôn mặt mình.
"Tôi là Vũ Lam Khuê, con gái của cựu vận động viên Vũ Đình Trác," cô nói, giọng run nhưng kiên định, ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính không né tránh. "Mười sáu năm trước, cha tôi bị buộc tội gian lận dựa trên một đoạn ghi âm mà tôi tin là đã bị ngụy tạo. Tôi có bằng chứng cho thấy ông hoàn toàn vô tội, và tôi tin, những sự cố phá hoại thiết bị xảy ra liên tiếp tại giải đấu năm nay có liên quan mật thiết đến việc che giấu sự thật của vụ án cũ đó."
Đoạn phỏng vấn, sau khi được đăng tải, lập tức gây chấn động dữ dội trong cộng đồng thể thao. Danh tính thật sự của vận động viên bí ẩn "Khuê" được công khai, câu chuyện bi thương về Vũ Đình Trác được khơi lại sau mười sáu năm chìm vào quên lãng, thu hút sự quan tâm của không chỉ giới hâm mộ lướt sóng mà cả những kênh truyền thông chính thống lớn. Hàng loạt bài báo, bình luận, tranh luận nổ ra khắp các nền tảng mạng xã hội, chia thành hai luồng ý kiến rõ rệt: một bên tin tưởng và ủng hộ Lam Khuê, đòi hỏi công lý cho cha cô; một bên hoài nghi, cho rằng đây chỉ là chiêu trò gây chú ý trước thềm chung kết.
Lữ Khắc Bôn, khi bị các phóng viên vây quanh chất vấn ngay sau khi tin tức lan truyền, đã tổ chức một buổi họp báo khẩn cấp để phản bác. Đứng trước hàng chục ống kính máy quay, ông ta thể hiện một phong thái điềm tĩnh đáng kinh ngạc, không hề để lộ chút bối rối nào như khi đối diện trực tiếp với Việt Khôi trong văn phòng riêng.
"Tôi hoàn toàn bác bỏ mọi cáo buộc vô căn cứ này," Lữ Khắc Bôn tuyên bố, giọng đầy uy quyền, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào ống kính. "Vụ việc mười sáu năm trước đã được liên đoàn điều tra kỹ lưỡng và có kết luận chính thức. Việc cô Vũ Lam Khuê giờ đây đưa ra những cáo buộc mơ hồ, dựa trên một vài đoạn băng ghi âm cá nhân không qua kiểm chứng, là hành vi vô cùng thiếu trách nhiệm, có thể gây tổn hại nghiêm trọng đến uy tín của cả giải đấu lẫn những cá nhân liên quan."
Ông ta còn đi xa hơn, ám chỉ rằng chính mối quan hệ tình cảm giữa Việt Khôi và Lam Khuê mới là động cơ thực sự đằng sau những cáo buộc này. "Tôi hiểu, khi con người ta có tình cảm cá nhân xen vào, đôi khi lý trí sẽ bị che mờ. Tôi không trách hai vận động viên trẻ, nhưng tôi mong công chúng hãy tỉnh táo, đừng để những câu chuyện tình cảm lãng mạn đánh lừa nhận thức về sự thật khách quan."
Chiến thuật phản đòn của Lữ Khắc Bôn tỏ ra khá hiệu quả trong việc gieo rắc nghi ngờ. Một bộ phận dư luận bắt đầu quay sang chỉ trích Việt Khôi và Lam Khuê, cho rằng họ đang lợi dụng câu chuyện bi thương của gia đình để đánh bóng tên tuổi trước trận chung kết, thậm chí có những bài báo giật gân đặt nghi vấn về động cơ thật sự của cả hai, bôi nhọ hình ảnh mà Việt Khôi đã dày công xây dựng suốt ba mùa giải liên tiếp.
"Tôi không ngờ ông ta lại phản ứng nhanh và khéo léo đến vậy," Lam Khuê nói, giọng đầy thất vọng khi cả hai ngồi xem lại những bình luận tiêu cực đang tràn ngập trên mạng xã hội. "Chúng ta đưa ra bằng chứng, vậy mà ông ta lại biến nó thành một câu chuyện tình yêu sến súa để đánh lạc hướng dư luận."
"Đây chính là lý do tại sao chúng ta cần nhiều bằng chứng hơn nữa, những bằng chứng không thể bị bẻ lái hay xuyên tạc," Việt Khôi nói, nắm chặt tay cô, cố giữ tinh thần lạc quan dù bản thân cũng cảm thấy nặng nề trước làn sóng chỉ trích đang dâng cao. "Đoạn băng ghi âm và cuốn nhật ký chỉ là lời kể một phía, dù chân thực đến đâu cũng cần có nhân chứng độc lập xác nhận thì mới đủ sức thuyết phục trước công luận và trước pháp luật."
Lam Khuê gật đầu, dù trong lòng không khỏi chua chát trước cách công chúng dễ dàng bị dẫn dắt bởi những lời lẽ khéo léo của một người có địa vị và quyền lực. "Cha tôi từng nói với tôi, sự thật đôi khi cần rất nhiều thời gian mới có thể chiến thắng được dối trá, nhưng cuối cùng, nó vẫn luôn chiến thắng. Tôi chỉ hy vọng chúng ta không phải chờ đợi thêm mười sáu năm nữa."
"Chúng ta sẽ không phải chờ lâu như vậy," Việt Khôi nói, ánh mắt kiên định. "Chúng ta cần tìm ra người kỹ thuật viên âm thanh mà cha cô nhắc tới trong đoạn băng, người có thể đã trực tiếp chứng kiến hành vi ngụy tạo bằng chứng của Lữ Khắc Bôn năm xưa. Nếu tìm được người đó, chúng ta sẽ có nhân chứng sống, thứ mà không ai có thể phủ nhận hay xuyên tạc được."
Họ bắt tay ngay vào việc lên kế hoạch tìm kiếm, rà soát lại danh sách nhân sự từng làm việc cho liên đoàn lướt sóng cách đây mười sáu năm, cố gắng thu hẹp phạm vi tìm kiếm dựa trên những chi tiết ít ỏi mà Vũ Đình Trác để lại trong đoạn băng. Đó là một cuộc chạy đua với thời gian, khi vòng chung kết chỉ còn cách đó vài ngày, và áp lực từ dư luận, từ ban tổ chức, từ chính Lữ Khắc Bôn đang ngày một siết chặt hơn quanh cả hai người.
Giữa lúc đang rối bời với hàng loạt thông tin cần xử lý, Cao Bội Nghi bất ngờ gọi điện, giọng cô đầy phấn khích. "Tôi tìm được manh mối rồi. Có một cựu vận động viên tên Đông Vọng Khang, từng là bạn thi đấu thân thiết của cha cô, hiện đang sống ẩn dật ở một xóm chài nhỏ cách đây không xa, làm nghề sửa ván lướt. Tôi nghe nói ông ấy từng nhiều lần công khai bênh vực cha cô ngay sau khi vụ bê bối xảy ra, nhưng sau đó cũng im lặng luôn vì áp lực từ liên đoàn."
Tin tức ấy như một tia sáng giữa lúc bế tắc. Việt Khôi và Lam Khuê nhìn nhau, cả hai đều nhận ra đây có thể là đầu mối quan trọng để tìm ra không chỉ nhân chứng cho vụ án cũ, mà còn có thể hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa cha Lam Khuê và những người từng gắn bó với ông trong quá khứ.
"Chúng ta phải tìm gặp ông ấy càng sớm càng tốt," Lam Khuê nói, giọng đầy hy vọng lẫn hồi hộp. "Nếu ông ấy thật sự biết điều gì đó, đây có thể là mảnh ghép cuối cùng chúng ta cần để hoàn thiện bức tranh toàn cảnh."
"Ngay sáng mai," Việt Khôi gật đầu quả quyết. "Chúng ta không còn nhiều thời gian để chần chừ nữa."
Trước khi đi ngủ, Việt Khôi ngồi đọc lại những bình luận tiêu cực đang tràn ngập trên mạng xã hội, lòng không khỏi chua chát trước cách một số người sẵn sàng tin vào lời lẽ hoa mỹ của kẻ có quyền lực hơn là những bằng chứng cụ thể. Nhưng đâu đó giữa hàng nghìn bình luận công kích, anh cũng thấy không ít người bày tỏ sự ủng hộ, tin tưởng vào câu chuyện của Lam Khuê, chia sẻ lại đoạn phỏng vấn kèm những lời động viên chân thành. Điều đó khiến anh vững tin hơn rằng, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, họ không hề đơn độc trong cuộc chiến tìm lại công lý này.
Anh nhắn cho Lam Khuê một tin nhắn ngắn trước khi chìm vào giấc ngủ: "Dù ngày mai có ra sao, tôi vẫn tin chúng ta đang đi đúng hướng. Ngủ ngon, và giữ vững tinh thần nhé." Vài phút sau, điện thoại anh rung lên với tin nhắn hồi đáp giản dị nhưng đầy ấm áp của cô: "Cảm ơn anh đã luôn ở bên. Hẹn gặp anh sáng mai."
Anh đặt điện thoại xuống, nhìn lên trần nhà, lắng nghe tiếng sóng biển vọng lại từ xa qua khung cửa sổ mở hé. Dù ngày mai có mang tới bao nhiêu khó khăn, dù chặng đường tìm kiếm sự thật còn dài và gian nan, anh biết mình đã không còn đơn độc, và điều đó, hơn bất kỳ danh hiệu hay chiến thắng nào, mới chính là điều quý giá nhất anh có được kể từ khi mùa giải năm nay bắt đầu.