Chương 21
Chương 21 — Cuốn Vào Cơn Sóng Tình
Sáng hôm sau, bãi Ghềnh Ráng lại một lần nữa chật kín khán giả, nhưng không khí lần này khác hẳn so với những ngày thi đấu trước đó. Không còn sự tò mò pha lẫn nghi hoặc dành cho một vận động viên bí ẩn giấu mặt, thay vào đó là một sự ngưỡng mộ, cảm phục lan tỏa khắp đám đông, khi tin tức về hành trình đầy gian nan của Vũ Lam Khuê đã được truyền đi khắp các mặt báo, các nền tảng mạng xã hội chỉ trong một đêm.
Trên khắp các sạp báo, quầy tin tức dọc bờ biển, hình ảnh Lam Khuê và cha cô xuất hiện dày đặc trên trang nhất, kèm theo những dòng tít lớn ca ngợi hành trình đi tìm công lý đầy cảm động của cô. Cao Bội Nghi, sau bài viết độc quyền đăng tải ngay trong đêm, đã trở thành một trong những phóng viên được săn đón nhiều nhất, nhưng cô vẫn giữ đúng lời hứa, dành phần lớn thời gian sáng nay để có mặt tại khu vực thi đấu, tận mắt chứng kiến khoảnh khắc lịch sử sắp diễn ra thay vì chỉ đưa tin từ xa.
Việt Khôi đứng tại khu vực chuẩn bị, nhìn Lam Khuê đang khoác lên mình bộ đồ thi đấu quen thuộc, nhưng lần này, không còn chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp, không còn cặp kính bảo hộ tối màu che kín khuôn mặt. Mái tóc dài của cô được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ trọn vẹn gương mặt thanh tú, đôi mắt sáng ngời đầy tự tin, không còn chút dấu vết nào của sự phòng thủ, cảnh giác đã từng bao trùm lấy cô suốt những ngày đầu giải đấu.
"Cảm giác thế nào?" anh hỏi, khẽ mỉm cười khi tới gần cô.
"Nhẹ nhõm hơn tôi tưởng rất nhiều," Lam Khuê đáp, hít một hơi thật sâu, để gió biển mằn mặn tràn vào phổi. "Suốt bao nhiêu năm, tôi luôn nghĩ việc giấu danh tính là cách duy nhất để bảo vệ bản thân. Giờ đây, khi không còn gì phải giấu diếm nữa, tôi mới nhận ra, sự thật, dù có đau đớn đến đâu khi đối diện, cuối cùng vẫn luôn nhẹ nhàng hơn bất kỳ lời dối trá nào phải mang theo."
Ban tổ chức, dưới sự chỉ đạo mới của liên đoàn sau khi Lữ Khắc Bôn bị cách chức và bàn giao cho cơ quan điều tra, đã quyết định tổ chức một nghi thức đặc biệt trước khi trận chung kết chính thức tiếp tục. Trên màn hình lớn đặt giữa bãi biển, một đoạn phim ngắn được trình chiếu, tổng hợp lại những khoảnh khắc huy hoàng nhất trong sự nghiệp của Vũ Đình Trác, xen lẫn những đoạn phỏng vấn ngắn của các đồng đội cũ, trong đó có cả Đông Vọng Khang, chia sẻ về tài năng và nhân cách của ông.
Kết thúc đoạn phim, tên của Vũ Đình Trác được xướng lên trang trọng qua hệ thống loa, cùng lời tuyên bố chính thức khôi phục toàn bộ danh hiệu, thành tích thi đấu của ông trong hồ sơ lưu trữ của liên đoàn. Cả bãi biển vỡ òa trong tràng pháo tay kéo dài không dứt, nhiều khán giả lớn tuổi, những người từng chứng kiến thời hoàng kim của ông mười sáu năm trước, không giấu được những giọt nước mắt xúc động.
Lam Khuê đứng đó, giữa biển người đang vỗ tay không ngớt, cảm nhận rõ một luồng cảm xúc mãnh liệt dâng trào trong lồng ngực, vừa tự hào, vừa xúc động, vừa nhẹ nhõm đến mức gần như choáng váng. Cô đưa mắt tìm Việt Khôi, thấy anh đang đứng ở góc khán đài dành cho vận động viên, ánh mắt anh nhìn cô đầy tự hào và yêu thương, không giấu giếm chút nào trước ống kính đang chĩa khắp nơi.
"Vũ Lam Khuê, con gái của huấn luyện viên, vận động viên Vũ Đình Trác, xin mời bước vào vị trí thi đấu," giọng bình luận viên vang lên qua hệ thống loa, không còn nhắc tới biệt danh "Khuê" bí ẩn như những ngày trước, mà là tên thật đầy đủ, trang trọng của cô.
Lam Khuê bước xuống bãi cát, cầm lấy ván lướt của mình, lần đầu tiên sau nhiều năm, bước ra biển mà không cần bất kỳ lớp ngụy trang nào. Cô ngoái lại nhìn Việt Khôi một lần cuối trước khi tiến ra mép nước, anh gật đầu, một nụ cười ấm áp, khích lệ nở trên môi, như một lời chúc may mắn thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa.
Bước chân cô chạm vào làn nước mát lạnh, cảm giác quen thuộc của biển cả bao bọc lấy cơ thể, và trong khoảnh khắc ấy, Lam Khuê chợt nhớ lại tất cả những buổi sáng sớm tinh mơ cùng cha ra những bãi sóng hoang vắng, khi cô còn là một cô bé mười sáu tuổi vụng về, chưa hề biết rằng một ngày nào đó, mình sẽ đứng đây, giữa hàng chục nghìn ánh mắt, thi đấu dưới chính tên thật của gia đình mình, không còn phải sợ hãi hay giấu diếm bất cứ điều gì.
Cô chèo tay ra khu vực sóng chính, nhìn ra đường chân trời nơi những con sóng đang cuộn lên đều đặn, mạnh mẽ. Gió biển Mũi Né vẫn lồng lộng như mọi ngày, mặt trời buổi sáng chiếu những tia nắng vàng ấm áp xuống mặt nước lấp lánh, và trong lòng Lam Khuê, không còn chút gợn nào của nỗi sợ hãi hay hoài nghi đã từng đè nặng lên cô suốt một thời gian dài.
"Đây là vì cha," cô thì thầm với chính mình, mắt nhìn thẳng vào con sóng đầu tiên đang tiến tới. "Con sẽ lướt trọn vẹn, bằng cả trái tim, dưới chính tên của cha, tên của con."
Đám đông trên bờ nín thở dõi theo, tất cả đều biết rằng khoảnh khắc này không đơn thuần là một lượt thi đấu bình thường trong khuôn khổ giải Sóng Vàng Mũi Né, mà là biểu tượng cho một hành trình dài mười sáu năm đi tìm công lý, giờ đây đã có thể tự do tỏa sáng dưới ánh mặt trời rực rỡ của Mũi Né, không còn phải ẩn mình sau bất kỳ lớp mũ hay tấm kính giấu mặt nào nữa.
Con sóng đầu tiên cuộn tới, cao và dốc, đúng kiểu sóng Lam Khuê yêu thích nhất. Cô đứng dậy trên ván bằng một động tác dứt khoát, không chút do dự, cơ thể hòa nhịp hoàn hảo với chuyển động của nước. Cô thực hiện một cú carve sắc bén ngay khi vừa bắt được sóng, sau đó nối tiếp bằng một chuỗi động tác linh hoạt, phá cách, mang đậm dấu ấn phong cách "đọc sóng" phi truyền thống mà cha cô đã truyền dạy từ những ngày thơ ấu trên những bãi biển hoang vắng.
Trên bờ, tiếng hò reo vang lên không ngớt, không còn là sự tò mò dành cho một hiện tượng bí ẩn, mà là niềm tự hào chân thành dành cho một cô gái đã dũng cảm bước ra ánh sáng. Việt Khôi đứng trong khu vực dành cho vận động viên, vỗ tay không ngừng, ánh mắt anh sáng rực niềm tự hào không giấu giếm, dõi theo từng chuyển động của cô trên mặt sóng như thể chưa từng rời mắt lấy một giây.
Khi con sóng cuối cùng đưa Lam Khuê vào bờ an toàn, điểm số công bố ngay sau đó khiến cả bãi biển một lần nữa vỡ òa: một trong những điểm số cao nhất từng được ghi nhận tại giải đấu này. Cô bước lên bờ, nước biển còn nhỏ giọt trên tóc, gương mặt rạng rỡ nụ cười chân thật, trọn vẹn nhất mà cô từng có kể từ khi đặt chân tới Mũi Né mùa giải năm nay.
Việt Khôi chạy tới đón cô ngay khi cô vừa bước lên khỏi mép nước, không kìm được, ôm chầm lấy cô giữa ống kính của hàng chục máy quay đang chĩa thẳng vào cả hai. "Cô làm được rồi," anh nói, giọng đầy tự hào, không còn chút e dè nào về việc công khai tình cảm trước công chúng nữa. "Đó là lượt thi đấu đẹp nhất tôi từng thấy trong đời."
"Cảm ơn anh đã luôn ở đây, cổ vũ tôi từ những giây phút đầu tiên," Lam Khuê đáp, vòng tay ôm lấy anh, không quan tâm tới hàng trăm ánh mắt và ống kính đang dõi theo. Đám đông xung quanh, thay vì soi mói hay bàn tán, lại đồng loạt vỗ tay tán thưởng, như một lời chúc phúc chân thành dành cho cặp đôi đã cùng nhau vượt qua bao sóng gió để đi đến ngày hôm nay.
Chú Đàm Việt Long cũng chen chân tới gần, vỗ vai cả hai, giọng đầy xúc động lẫn hài hước quen thuộc. "Hai đứa làm chú già đi mấy tuổi vì lo lắng đó biết không. Nhưng thôi, kết quả hôm nay xứng đáng với tất cả những gì đã trải qua."
Cao Bội Nghi cũng len lỏi tới gần, máy ghi âm giơ sẵn nhưng lần này cô không vội đặt câu hỏi phỏng vấn, chỉ mỉm cười nhìn hai người, ánh mắt đầy sự trân trọng của một người đã theo sát toàn bộ hành trình đầy biến động vừa qua. "Tôi nghĩ, dù kết quả trận chung kết chiều nay có ra sao, đây vẫn sẽ là câu chuyện thể thao đẹp nhất tôi từng được viết trong suốt sự nghiệp làm báo của mình."
Lam Khuê cười, lau vội những giọt nước còn đọng trên mặt, ánh mắt cô lấp lánh dưới nắng sớm. "Cảm ơn chị đã tin tưởng và đồng hành cùng chúng tôi suốt chặng đường vừa qua. Nếu không có bài viết của chị, có lẽ mọi chuyện đã không thể được đưa ra ánh sáng nhanh như vậy."
"Đó là công việc của tôi thôi," Cao Bội Nghi đáp, khiêm tốn xua tay, nhưng ánh mắt cô không giấu được niềm vui khi thấy công sức của mình đã góp phần vào một kết cục ý nghĩa đến vậy. "Giờ thì hai người nên tranh thủ nghỉ ngơi một chút trước khi trận chung kết chính thức tiếp tục vào buổi chiều. Cả bãi biển đang chờ đợi màn so tài đỉnh cao giữa hai người đấy."
Việt Khôi và Lam Khuê nhìn nhau, cùng bật cười trước lời nhắc nhở đầy thực tế ấy, rồi nắm tay nhau rời khỏi đám đông, hướng về phía khu nghỉ để chuẩn bị sức lực cho trận đấu quan trọng còn dang dở, lòng tràn đầy một sự nhẹ nhõm và hạnh phúc mà cả hai đều biết sẽ còn theo họ rất lâu về sau, bất kể ai sẽ là người giương cao chiếc cúp vô địch chiều nay.