Đông Cung Không Còn Giữ Được Ta
9 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Đông Cung Không Còn Giữ Được Ta

Cập nhật 22/08/2026 9 phút đọc

Ba ngày sau, chuyện Bùi Vấn Chu bị tố cáo nhận hối lộ đã lan khắp kinh thành. Người ta bàn tán đủ điều, có kẻ tiếc cho một vị quan trẻ tài giỏi, cũng có kẻ dè bỉu nói năm xưa hắn nhờ vụ án Nam Quận mà thăng quan quá nhanh, nay gặp báo ứng cũng là lẽ thường. Lời ong tiếng ve ấy, ta nghe được không ít qua miệng Thu Hạnh, trong lòng chỉ thấy buồn cười lẫn chua xót. Người đời luôn dễ tin vào thứ đã thành hình, ít ai chịu hỏi thêm một câu, thứ hình hài ấy có thật là sự thật hay không.

Bùi Vấn Chu bị đình chỉ chức vụ, chờ Đại Lý Tự thẩm tra thêm, tạm thời bị hạn chế không được tự ý ra khỏi phủ. Dù phát hiện của ta về loại giấy dùng sai thời điểm đã khiến viên quan coi án phải xem xét lại, nhưng chứng cứ ấy chưa đủ mạnh để lập tức lật ngược toàn bộ vụ án, chỉ đủ để trì hoãn việc kết án ngay.

Ta biết, thời gian không còn nhiều. Nếu cứ để vụ án kéo dài, kẻ đứng sau ắt sẽ tìm cách bồi thêm chứng cứ giả khác, hoặc tệ hơn, sẽ lợi dụng lúc Bùi Vấn Chu bị giam lỏng để đẩy nhanh kế hoạch tại Vân Sơn.

Ta quyết định tự mình lật lại toàn bộ, không chỉ tìm sơ hở trong tập sổ chứng cứ, mà truy ngược lại xem, Chử Vọng đã tiếp cận được những hồ sơ nào của Bùi Vấn Chu trong ba năm qua, từ đó mới có thể dựng nên một câu chuyện giả có vẻ hợp lý đến vậy.

Đêm đó, ta ngồi một mình trong thư phòng, đèn dầu cháy đến khuya. Cố Thanh Phong đã lén mang về cho ta một bản sao các công văn qua lại giữa Hồng Lư Tự và các nha môn khác trong nửa năm qua, những thứ mà lẽ ra Chử Vọng không có quyền tiếp cận nếu không phải nhờ chức vụ viên ngoại lang được tin cẩn giao phó.

Ta lật từng trang, đối chiếu chữ ký, con dấu, ngày tháng. Đến gần canh hai, ta phát hiện một điều lạ. Trong sổ công văn xuất nhập của Hồng Lư Tự, có ba lần Chử Vọng xin phép ra ngoài thành với lý do "tra xét hàng hóa cống nạp tại cửa khẩu", nhưng đối chiếu với sổ trực ban tại cổng Vĩnh Định do binh bộ giữ, cả ba lần ấy đều không có ghi chép việc hắn qua cổng.

"Vậy hắn đi đâu?"

Ta lẩm bẩm, ngón tay gõ nhẹ lên án thư.

Nếu không ra khỏi thành qua cổng chính, nhưng lại xin phép vắng mặt nguyên một ngày, chỉ có thể là hắn đã đến một nơi nào đó ngay trong kinh thành, danh nghĩa "ra ngoài" chỉ là cái cớ để che mắt đồng liêu.

Ta lấy bản đồ kinh thành ra, đánh dấu lại ba ngày tháng ấy, rồi đối chiếu với những sự kiện khác đã ghi nhận được. Một trong ba ngày đó, trùng khớp với ngày Cố Thanh Phong ghi nhận cỗ xe không biển hiệu đến tiệm Triệu Ký.

Bằng chứng đang dần khép kín vòng tròn, nhưng vẫn còn thiếu một mắt xích quan trọng nhất: bằng chứng trực tiếp cho thấy Chử Vọng chính là kẻ đã ngụy tạo tập sổ chứng cứ.

Sáng hôm sau, ta định mang những phát hiện này đến gặp Cố Thanh Phong bàn bạc tiếp, thì Thu Hạnh hớt hải chạy vào, tay cầm một cục đá nhỏ buộc giấy, sắc mặt tái mét.

"Cô nương, cái này vừa bị ném qua tường vào sân sau, suýt nữa trúng vào Tiểu Lục đang giặt đồ."

Ta mở tờ giấy ra, tim đập thình thịch. Trên giấy chỉ có vài chữ ngắn gọn nhưng lạnh lẽo đến rợn người.

"Còn tra tiếp, đừng trách không nói trước. Thu Hạnh mỗi ngày đi chợ giờ nào, đường nào, ta đều biết rõ."

Ta đứng lặng một lúc, tay siết chặt tờ giấy đến nhàu nát. Đây đã là lần thứ hai bị đe dọa, lần này lại nhắm thẳng vào Thu Hạnh, người đã theo ta từ nhỏ, không có chút gì liên quan đến chuyện triều chính này.

"Cô nương..."

Thu Hạnh run rẩy, giọng đã có nước mắt.

"Nô tỳ không sợ, chỉ sợ liên lụy đến cô nương."

Ta nắm lấy tay nàng, cố giữ giọng bình tĩnh.

"Từ nay, ngươi không cần ra ngoài một mình nữa, mọi việc cứ để người khác trong phủ làm thay. Ta sẽ không để chuyện gì xảy đến với ngươi."

Nhưng trong lòng, ta biết rõ, lời đe dọa này chứng tỏ một điều: kẻ địch đã thật sự cuống, đến mức phải dùng đến thủ đoạn hèn hạ nhất để cản trở ta. Nếu chúng còn đủ bình tĩnh, tất sẽ không tự lộ ra sự hoảng loạn của mình qua những lời đe dọa vụng về như vậy.

Ta mang chuyện này báo cho Bùi Vấn Chu. Hắn nghe xong, sắc mặt lạnh đến đáng sợ, lập tức sai người tăng cường canh gác quanh phủ, đồng thời cho Cố Thanh Phong bí mật hộ tống Thu Hạnh mỗi khi nàng cần ra ngoài.

"Chúng đã sợ."

Hắn nói, giọng trầm nhưng có một tia quyết liệt hiếm thấy.

"Càng sợ, càng chứng tỏ chúng ta đang đi đúng hướng."

Ta gật đầu, nhưng lòng vẫn nặng trĩu vì lo cho những người thân bên cạnh. Ngay hôm sau, tin tức về việc Bùi Vấn Chu bị tố cáo cũng đã đến tai Khương gia. Phụ thân đích thân đến Bùi phủ thăm hỏi, sắc mặt nghiêm trọng hơn ta từng thấy.

"Lệnh Nghi, con nói cho ta biết thật, chuyện này rốt cuộc thế nào."

Ta kể lại toàn bộ cho phụ thân nghe, không giấu diếm điều gì, kể cả việc nghi ngờ Tương Vương đứng sau, kể cả hai lần bị đe dọa.

Phụ thân nghe xong, im lặng rất lâu, tay siết chặt chén trà đã nguội.

"Nếu thật sự liên quan đến Tương Vương, đây không còn là chuyện một vụ án hối lộ đơn thuần nữa, mà là chuyện động đến quốc bản."

Ông ngẩng lên nhìn ta, ánh mắt phức tạp.

"Mấy hôm nay, trong triều đã có lời ra tiếng vào, có người khuyên ta nên vì đại cục mà giữ khoảng cách với con rể, tránh liên lụy đến Khương gia. Có người còn nói bóng gió, nếu ta chịu lên tiếng phụ họa cho lời tố cáo kia, con đường quan lộ của ta và của huynh trưởng con sẽ không bị ảnh hưởng."

Tim ta thắt lại.

"Phụ thân..."

Ông giơ tay ngăn ta nói tiếp, rồi bật cười, một nụ cười chua xót nhưng cứng cỏi.

"Con nghĩ ta là loại người như vậy sao?"

Ta nhìn ông, không nói được lời nào, chỉ cảm thấy mắt mình cay cay.

"Năm xưa ta từng nói với con, triều sự ăn thịt người. Nhưng người nhà họ Khương, không bán đứng người thân để đổi lấy vinh hoa."

Ông đứng dậy, vươn tay xoa đầu ta như hồi ta còn nhỏ.

"Bùi Vấn Chu là con rể ta chọn, ta tin nhân phẩm của nó. Con là con gái ta nuôi lớn, ta tin phán đoán của con. Việc này, ta sẽ cùng con và huynh trưởng con gánh vác, không ai được ép ta phải chọn giữa vinh hoa và người nhà."

Huynh trưởng cũng đến ngay sau đó, mang theo mấy binh khí tùy thân để lại cho Bùi phủ tăng cường canh gác, không nói nhiều lời, chỉ vỗ vai Bùi Vấn Chu một cái.

"Muội muội ta gả cho ngươi, ngươi gặp nạn, ta không thể đứng nhìn."

Bùi Vấn Chu hành lễ cảm tạ, giọng có chút nghẹn lại hiếm thấy ở một người vốn luôn điềm tĩnh.

"Bùi Vấn Chu, cảm tạ nhạc phụ và đại cữu ca."

Đêm ấy, cả nhà họ Khương và Bùi phủ tụ lại, không khí tuy căng thẳng nhưng lại ấm áp một cách kỳ lạ. Ta nhìn phụ thân, huynh trưởng, chồng mình ngồi cùng một chỗ, bàn bạc cách đối phó, trong lòng dâng lên một cảm giác vững chãi chưa từng có ở kiếp trước.

Kiếp trước, khi ta gặp khó khăn trong Đông cung, ta chỉ có thể một mình gánh chịu, không dám để gia đình biết, sợ liên lụy đến họ, sợ bị chê trách là không biết an phận của một trắc phi. Kiếp này, ta phát hiện, khi con người ta dám thẳng thắn thừa nhận nguy hiểm, dám mở lời nhờ cậy người thân, thứ nhận lại không phải là gánh nặng thêm chồng chất, mà là một bức tường vững chắc được dựng lên từ chính những người yêu thương ta thật lòng.

"Việc trước mắt, là phải tìm ra bằng chứng trực tiếp buộc tội Chử Vọng."

Bùi Vấn Chu nói, ánh mắt nhìn quanh những người có mặt.

"Ta có ba ngày hắn xin nghỉ phép không rõ tung tích. Nếu tìm ra được hắn đã đến đâu, gặp ai trong những ngày đó, có lẽ sẽ tìm được đầu mối cuối cùng."

"Để ta lo việc này."

Huynh trưởng nói, giọng quả quyết.

"Ta có vài người bạn cũ trong đám nha dịch tuần thành, có thể dò hỏi kín đáo mà không khiến ai để ý."

Ta nhìn quanh gian phòng, từ phụ thân đến huynh trưởng, từ Bùi Vấn Chu đến chính mình, cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang được nhen nhóm, không phải từ quyền lực hay địa vị, mà từ sự gắn kết của những người sẵn lòng đứng về phía nhau khi giông bão ập tới.

Sau khi phụ thân và huynh trưởng rời đi, mẫu thân vẫn nán lại, kéo ta vào một góc sân yên tĩnh, tay nắm lấy tay ta, ánh mắt đầy lo lắng.

"Lệnh Nghi, con nói thật cho nương nghe, việc này có nguy hiểm đến tính mạng không?"

Ta nhìn mẫu thân, không muốn giấu diếm bà thêm nữa.

"Có thể có, mẫu thân. Nhưng nếu con lùi bước lúc này, không chỉ Bùi Vấn Chu chịu oan, mà cả giang sơn này cũng có thể gặp nguy."

Mẫu thân im lặng hồi lâu, nước mắt rưng rưng nhưng không rơi xuống.

"Nương nhớ, ngày con còn nhỏ, mỗi lần con tháo được một cái khóa khó, con đều cười sáng cả gian phòng. Nương khi ấy chỉ mong con lớn lên, gả vào một nhà tử tế, sống yên ổn cả đời, không ngờ con lại đi con đường này."

"Mẫu thân có trách con không?"

Ta hỏi khẽ.

Bà lắc đầu, đưa tay vuốt tóc ta như hồi ta còn bé.

"Không trách. Chỉ là giờ nương mới hiểu, con đường yên ổn nương từng mong cho con, chưa chắc đã là con đường khiến con thật sự sống trọn vẹn. Con đường con chọn, tuy gập ghềnh, nhưng nương thấy con đi những bước rất vững, còn vững hơn cả nương ngày trẻ."

Ta ôm lấy mẫu thân, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Kiếp trước, ta chưa từng có cơ hội nghe những lời này từ bà, vì khi ấy ta luôn giấu kín mọi khó khăn trong Đông cung, sợ làm bà lo lắng. Kiếp này, khi ta dám mở lòng, thứ nhận lại lại là sự thấu hiểu sâu sắc hơn ta từng tưởng tượng.

"Mẫu thân yên tâm."

Ta nói, giọng vững vàng.

"Con sẽ cẩn thận, và con sẽ mang lang quân về an toàn với mẫu thân."

Đã sao chép liên kết chương