Chương 23
Chương 23 — Đông Cung Không Còn Giữ Được Ta
Đêm đó, cả hành cung chìm trong không khí căng thẳng ngầm, dù bề ngoài vẫn cố giữ vẻ bình thường sau sự cố đàn sói. Quý Cảnh Hành được ngự y băng bó vết thương, tuyên bố trước mặt mọi người rằng chỉ là tai nạn nhỏ, không ảnh hưởng đến lịch trình lễ Thu Điền, nhằm không đả động đến sự nghi ngờ đang âm thầm dâng lên.
Ta cùng Bùi Vấn Chu, Minh Đường, và Quý Cảnh Hành tụ họp lại trong một góc khuất của hành cung, nơi Minh Đường đã cho người canh gác cẩn mật để không ai có thể nghe lén.
"Chúng ta không còn nhiều thời gian."
Quý Cảnh Hành nói, giọng vẫn còn chút mệt mỏi vì vết thương nhưng ánh mắt đã lấy lại sự sắc bén thường thấy.
"Đêm mai là tiệc mừng bế mạc. Nếu lễ vật thứ chín được dâng lên đúng như dự tính, và nếu đó thật sự là chìa khóa cuối cùng cho kế hoạch của Tương Vương, ta cần biết chính xác, hắn định làm gì, và làm như thế nào."
Ta trải tấm vải tám mảnh bản đồ ra giữa mọi người, cùng với bản phác họa đường viền pho tượng thần núi ta vừa quan sát được ban sáng.
"Ta tin, pho tượng này chính là mảnh cuối cùng. Nhưng cơ quan giấu bên trong phức tạp hơn những món trước, cần đúng thứ tự mới mở được. Ta đã suy luận ra một phần quy luật, nhưng vẫn cần được chạm vào thực vật để chắc chắn."
"Làm sao để chạm vào nó lần nữa, khi lễ vật đã được canh giữ nghiêm ngặt, lại có cả kẻ trong tiệm Triệu Ký túc trực bên cạnh?"
Minh Đường hỏi, giọng lo lắng.
Ta suy nghĩ một lúc, chợt nhớ lại một chi tiết.
"Theo nghi thức, khi dâng lễ vật lên ngự tiền, đích thân Hoàng thượng sẽ nhận lấy, xem qua trước khi ban lời khen thưởng. Nếu ta có thể sắp xếp để được đứng gần, với danh nghĩa trợ giúp kiểm tra an toàn cho ngự thân, ta sẽ có một khoảng khắc ngắn ngủi được chạm vào nó."
"Quá nguy hiểm."
Bùi Vấn Chu phản đối ngay.
"Nếu ngay giữa buổi tiệc, trước mặt tất cả quan viên, nàng làm lộ ra cơ quan giấu bên trong, đối phương sẽ biết ngay kế hoạch đã bị phát hiện, có thể sẽ ra tay ngay lập tức mà không còn kiêng dè gì nữa."
Ta gật đầu, hiểu rõ mối lo ấy.
"Vậy ta sẽ không mở nó ngay tại chỗ. Ta chỉ cần xác nhận đúng vị trí và thứ tự các điểm nhấn, sau đó lùi lại, chờ đến khi có cơ hội thích hợp hơn mới ra tay, ví dụ như khi buổi tiệc đã vãn, mọi người đang lui về nghỉ."
Quý Cảnh Hành trầm ngâm, rồi gật đầu.
"Được. Ta sẽ sắp xếp để nàng đứng gần khi dâng lễ, với danh nghĩa phu nhân Hồng Lư Tự khanh có trách nhiệm giám sát an toàn nghi lễ."
Cuộc bàn bạc kéo dài đến khuya, mọi chi tiết được sắp đặt tỉ mỉ: Bùi Vấn Chu sẽ đứng gần cửa ải phía đông cùng một toán thị vệ tinh nhuệ do Cố Thanh Phong chỉ huy, phòng trường hợp có động binh từ phía đó; Minh Đường sẽ để mắt đến mọi cử chỉ bất thường trong đại sảnh tiệc; còn ta, sẽ tìm cách tiếp cận pho tượng thần núi một lần nữa.
Sau khi mọi người đã rời đi, ta ngồi lại một mình trong lều, nhìn tám mảnh cống vật cùng bản phác họa mảnh thứ chín, trong đầu bắt đầu ghép nối lại toàn bộ những chi tiết nhỏ nhặt đã tích lũy suốt hành trình vừa qua, như thể một cửu liên hoàn khổng lồ đang dần hiện rõ hình hài trước mắt ta.
Chín vòng của cửu liên hoàn năm xưa, giờ đây ta chợt hiểu, không chỉ là một món đồ chơi cơ quan đơn thuần, mà chính là biểu tượng cho chín mảnh bản đồ này. Số chín, không phải ngẫu nhiên mà kẻ chế tác chọn lựa.
Ta lại nhớ đến âm thanh "cạch" quen thuộc mỗi lần tháo một vòng khóa, tiếng động trong trẻo vang lên khi từng chiếc vòng rời khỏi nhau. Đêm nay, khi ngồi lặng nghĩ lại, ta chợt nhận ra, nhịp điệu của tiếng "cạch" ấy trong cửu liên hoàn gốc, nếu đếm kỹ, thực chất tương ứng với số bước chân tuần tra của lính canh giữa mỗi lượt đổi phiên tại các cửa ải, một loại mật mã ẩn giấu tinh vi mà chỉ người trong cuộc Tuyết Sơn Quốc mới có thể đọc hiểu, dùng để tính toán chính xác thời điểm sơ hở nhất của mỗi vọng canh.
Ta cũng nhớ lại lời Bùi Vấn Chu từng kể, năm xưa lúc thiếu niên theo phụ thân đi sứ Tây cảnh, hắn từng nghi ngờ chất ngọc của một món quà tặng có điều bất thường, từng lén cạy thử một góc nhỏ xem có gì giấu bên trong hay không, nhưng khi ấy không tìm ra gì, đành để lại như cũ. Có lẽ, chính vết cạy thử vụng về của một chàng trai trẻ tuổi năm nào, đã vô tình để lại vết nứt ngầm trên bộ cửu liên hoàn, để rồi hơn mười năm sau, chính người vợ của chàng trai ấy, lại là người làm nó vỡ tan hoàn toàn, phơi bày ra bí mật mà chính hắn từng nghi ngờ nhưng không tài nào chạm tới.
Vòng tròn của số phận, đôi khi khép lại theo những cách mà không ai có thể ngờ tới.
Ta cũng hiểu ra, vì sao chỉ mình ta, trong toàn bộ triều đình, mới có thể nhìn ra và ghép nối được toàn bộ những manh mối rời rạc này. Không phải vì ta thông minh hơn người khác, mà vì ta là người duy nhất từng dành cả tuổi thơ để học cách nhìn một cơ quan khóa không phải như một vật cản, mà như một câu hỏi cần được lắng nghe, cần được thấu hiểu từ góc nhìn của người đã tạo ra nó. Thái hậu năm xưa từng nói, Đông cung đang thiếu một người như ta. Nhưng hóa ra, thứ thật sự cần đến tài năng của ta, không phải một hậu cung tranh giành sủng ái, mà là cả một giang sơn đang đứng trước bờ vực nguy nan.
Gần sáng, Bùi Vấn Chu trở về, thấy ta vẫn ngồi thức, liền ngồi xuống bên cạnh, nghe ta kể lại tất cả những suy luận vừa chợt lóe lên trong đầu.
Hắn nghe xong, im lặng hồi lâu, ánh mắt phức tạp.
"Vậy ra, vết nứt ngầm trong cửu liên hoàn năm xưa, một phần cũng do chính ta gây ra."
"Không phải lỗi của chàng."
Ta nắm lấy tay hắn.
"Nếu không có vết nứt ấy, có lẽ đến kiếp này ta cũng không thể làm gãy nó, không tìm ra bản thủy lộ Giang Lăng, không có cơ hội gặp lại chàng theo cách này. Mọi chuyện, dường như đã được sắp đặt để dẫn đến đúng khoảnh khắc hôm nay."
Bùi Vấn Chu nhìn ta thật lâu, rồi khẽ cười, một nụ cười vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu.
"Vậy thì, ngày mai, chúng ta hãy cùng nhau khép lại vòng tròn này cho trọn vẹn."
Ngoài trời, ánh bình minh đầu tiên bắt đầu ló rạng sau đỉnh Vân Sơn, nhuộm hồng cả một vùng núi non hiểm trở, báo hiệu ngày cuối cùng của lễ Thu Điền, ngày mà mọi bí mật, mọi mưu đồ, mọi manh mối rời rạc suốt hơn mười năm qua, sẽ buộc phải phơi bày trọn vẹn dưới ánh sáng.
Sáng sớm, trước khi buổi tiệc mừng bế mạc diễn ra vào chiều tối, ta cùng Minh Đường tranh thủ gặp nhau lần cuối để rà soát lại toàn bộ kế hoạch. Nàng mang theo danh sách ba tên thị vệ khả nghi phát hiện được đêm qua, cùng một tin tức mới.
"Ta đã cho người âm thầm đổi vị trí canh gác của ba tên đó."
Nàng nói.
"Thay vào đó là người của Cố Thanh Phong, cải trang mặc đúng quân phục cũ, không ai nhận ra sự khác biệt trừ khi nhìn thật kỹ."
Ta gật đầu, thầm khâm phục sự chu đáo của nàng.
"Vậy nếu đêm nay có kẻ định lợi dụng lối hậu viện để tẩu thoát hoặc đưa quân vào, sẽ đối mặt ngay với người của ta, không phải tay chân của Tương Vương."
"Đúng vậy."
Minh Đường đáp, rồi ngập ngừng một lúc, nhìn ta.
"Lệnh Nghi, ta muốn nói một điều, trước khi mọi chuyện có thể trở nên nguy hiểm hơn."
Ta nhìn nàng, chờ đợi.
"Nếu kiếp trước ta thật sự đã cư xử như trong giấc mộng, đẩy muội vào con đường khổ sở suốt bao năm, ta thật lòng xin lỗi muội. Kiếp này, ta không thể sửa lại quá khứ đó, nhưng ta muốn muội biết, từ nay, ta sẽ luôn đứng về phía muội, như một người tỷ tỷ thật sự nên làm từ đầu."
Ta nắm lấy tay nàng, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên, vừa ấm áp vừa nhẹ nhõm, như một gánh nặng đã đeo mang suốt hai kiếp người cuối cùng cũng được đặt xuống.
"Ta biết rồi, a tỷ. Chuyện cũ, để nó ở lại kiếp trước. Bây giờ, chúng ta cùng nhau đi tiếp."
Hai chị em ôm lấy nhau một lúc, rồi cùng đứng dậy, chuẩn bị cho những gì sắp phải đối mặt trong đêm nay, không còn là hai kẻ tranh giành trong quá khứ, mà là hai người cùng chung một chiến tuyến, cùng chung một quyết tâm bảo vệ những gì quý giá nhất.
Trước khi chia tay, Minh Đường còn nắm tay ta thêm một lúc, ánh mắt chợt ánh lên vẻ tinh nghịch hiếm thấy, gợi nhớ đến những ngày còn nhỏ khi hai chị em còn chưa vướng bận chuyện tranh đoạt.
"Lệnh Nghi, nếu đêm nay mọi chuyện suôn sẻ, ta sẽ xin Hoàng thượng ban cho muội một ân điển đặc biệt: cho phép muội ra vào Nội khố bất cứ lúc nào muội thích, để tha hồ nghịch mấy món cơ quan cũ."
Ta bật cười, trong lòng ấm áp lạ thường trước sự quan tâm giản dị mà chân thành ấy.
"Vậy ta phải mong đêm nay thuận lợi hơn bao giờ hết."
"Chắc chắn sẽ thuận lợi."
Minh Đường nói, giọng đầy tin tưởng.
"Vì lần này, chúng ta không còn đơn độc như những kiếp trước nữa."