Chương 25
Chương 25 — Đông Cung Không Còn Giữ Được Ta
"Đuổi theo."
Hoàng đế ra lệnh, giọng lạnh băng.
"Bắt sống, không được để hắn thoát."
Nhưng ngay lúc ấy, từ phía cửa ải phía đông, tin tức khác cũng được truyền về: Bùi Vấn Chu cùng Cố Thanh Phong đã chặn đứng được toán kỵ binh lạ mặt, số lượng không nhiều như tưởng tượng ban đầu, chỉ chừng năm mươi người, trang bị theo kiểu Tuyết Sơn Quốc, nhưng phần lớn đã bị bắt sống hoặc tiêu diệt, chỉ một số ít trốn thoát trở lại hướng biên giới.
Không lâu sau, Tương Vương cũng bị chặn lại ngay tại lối thoát bí mật ở hậu viện, nơi thân binh của hắn đụng độ với một toán quân triều đình đã được Minh Đường âm thầm bố trí sẵn từ nhiều ngày trước, đề phòng đúng tình huống này.
Tương Vương bị áp giải trở lại đại sảnh, y phục xộc xệch, không còn dáng vẻ uy nghiêm ban đầu, nhưng ánh mắt vẫn còn ngoan cố, không chịu cúi đầu.
"Hoàng huynh."
Hắn quỳ xuống trước ngự tọa, giọng vẫn cố giữ vẻ oan ức.
"Thần đệ chỉ vì lo sợ trước cảnh hỗn loạn, muốn đưa gia quyến lánh nạn, tuyệt không có ý đồ gì khác."
"Lánh nạn?"
Quý Cảnh Hành bước ra, giọng lạnh lùng chưa từng có.
"Vậy sao thân binh của hoàng thúc lại mang theo đầy đủ khí giới, lương thảo đủ dùng nửa tháng, còn có cả ấn tín điều động binh mã ở vùng biên ải mang theo bên người?"
Tương Vương sững lại, sắc mặt trắng bệch.
Đúng lúc ấy, ta bước ra, tay cầm pho tượng thần núi vừa được mang đến từ đại sảnh.
"Bẩm Hoàng thượng, thần thiếp có một việc cần trình bày."
Hoàng đế gật đầu cho phép. Ta quỳ xuống, đặt pho tượng lên án, tay run nhưng ánh mắt kiên định, lần này ấn đúng theo hướng đông nam, xoay theo chiều kim đồng hồ ba vòng.
"Cạch."
Một khoang nhỏ bật mở phía sau lưng pho tượng. Bên trong, là mảnh lụa cuối cùng, ghép đúng vào khoảng trống còn thiếu trên tấm bản đồ chín mảnh.
Cả đại sảnh lặng đi. Ta trải toàn bộ chín mảnh ghép lại trước ngự tọa, hiện rõ một bức bản đồ hoàn chỉnh: dãy núi phía tây Tây cảnh, với chín ải quan được đánh dấu tỉ mỉ, trong đó, cửa ải phía đông của Vân Sơn, chính là nơi được đánh dấu đậm nhất, kèm theo ký hiệu chỉ rõ thời điểm canh phòng lỏng lẻo nhất trong năm, trùng khớp hoàn toàn với thời gian diễn ra lễ Thu Điền.
"Đây..."
Hoàng đế nhìn tấm bản đồ, sắc mặt biến đổi không ngừng.
"Đây là âm mưu xâm lấn của Tuyết Sơn Quốc, có nội gián trong triều tiếp tay."
"Chính là Tương Vương."
Quý Cảnh Hành nói, chỉ thẳng vào hắn.
Tương Vương quỳ sụp xuống, cuối cùng không còn gượng được nữa, bật cười lớn, một tràng cười đầy cay đắng và tuyệt vọng.
"Đúng vậy, là ta. Ta chờ ngày này đã hai mươi năm. Nhị ca ngồi trên ngai vàng, còn ta phải trấn giữ vùng biên ải gió cát khổ cực này cả đời, chỉ vì ta sinh sau người ba năm."
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt đầy hận thù.
"Nhưng ta chưa từng nghĩ, mình chỉ là một con cờ."
Cả đại sảnh sững sờ trước câu nói ấy.
"Ý khanh là sao?"
Hoàng đế hỏi, giọng đã run lên.
Tương Vương cười khổ, lắc đầu.
"Kế hoạch cấu kết với Tuyết Sơn Quốc, không phải do ta khởi xướng. Ta chỉ được một người dẫn dắt, cung cấp tài lực, chỉ điểm từng bước, hứa hẹn sau khi thành sự, sẽ đưa ta lên ngôi báu, còn hắn, sẽ đứng sau nắm thực quyền."
"Người đó là ai?"
Quý Cảnh Hành gặng hỏi, giọng đã lạnh đến đáng sợ.
Tương Vương ngập ngừng một lúc, ánh mắt liếc nhanh về phía hàng ghế đại thần, nơi một người đàn ông trung niên vẫn đang ngồi im lặng suốt từ đầu, dáng vẻ ôn hòa, không hề nao núng trước cảnh hỗn loạn vừa xảy ra.
"Tô... Tô Thừa tướng."
Cả đại sảnh chấn động dữ dội hơn cả lúc nghe tin kỵ binh lạ mặt tấn công.
Tô Hoài Nam, Hữu Thừa tướng đương triều, đại thần được cả ba đời Hoàng đế tin dùng, người vẫn thường được ca ngợi là trụ cột của triều đình, từ tốn đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo, ánh mắt vẫn bình thản như đang tham dự một buổi thiết triều bình thường.
"Tương Vương điện hạ."
Ông nói, giọng nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo đến rợn người.
"Đến nước này rồi, còn kéo lão phu vào cùng làm gì. Chẳng phải người đã hứa, dù có chuyện gì xảy ra, cũng sẽ một mình gánh chịu hay sao?"
Ta nhìn Tô Hoài Nam, trong lòng chợt lóe lên một mảnh ký ức từ lời kể của Minh Đường về giấc mộng kiếp trước: một vị đại thần được kính trọng, nhưng lại khiến người ta sợ hãi trong vô thức. Hóa ra, mảnh ghép cuối cùng của toàn bộ bí ẩn này, không phải là Tương Vương với dã tâm lộ liễu, mà chính là người đàn ông đang đứng trước mặt ta, người mà suốt hai kiếp, chưa ai từng mảy may nghi ngờ.
"Tô đại nhân."
Ta lên tiếng, giọng run nhưng không hề khiếp sợ.
"Vì sao? Ngài đã ở vị trí cao nhất mà một đại thần có thể đạt tới, vì sao lại cấu kết với ngoại bang, mưu hại chính giang sơn mình đang phụng sự?"
Tô Hoài Nam nhìn ta, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra một tia gì đó không còn là sự điềm tĩnh giả tạo nữa, mà là một nỗi oán hận đã âm ỉ suốt mấy chục năm trời.
"Phụng sự?"
Ông bật cười, tiếng cười khàn đục.
"Khương phu nhân có biết, tổ phụ ta là ai không?"
Ta lắc đầu.
"Tổ phụ ta, từng là đại tướng quân khai quốc công thần của Đại Lương, cùng tiên hoàng đế chinh chiến khắp thiên hạ. Nhưng khi giang sơn đã định, tiên hoàng đế sợ công cao lấn chủ, đã giáng tội mưu phản không có thật, tru di cả họ, chỉ có một nhánh nhỏ của gia tộc trốn thoát, đổi họ đổi tên, ẩn danh sống sót đến ngày nay."
Cả đại sảnh im phăng phắc, không ai dám thở mạnh.
"Ta mang họ Tô này, kỳ thực, là họ giả, để che giấu dòng máu thật sự chảy trong người ta. Hai mươi năm ta ẩn nhẫn trong triều, leo lên đến vị trí Hữu Thừa tướng, không phải vì trung thành với dòng họ Quý các người, mà là để chờ một ngày, đòi lại món nợ máu năm xưa."
Ta nhìn ông, trong lòng vừa lạnh vừa thấu hiểu một nỗi đau đã bị chôn vùi qua bao thế hệ, nhưng không vì thế mà tha thứ được cho con đường ông đã chọn.
"Nếu là oán hận với tiên hoàng đế đã khuất, ngài nên tìm công lý bằng cách khác, không phải bằng cách bán rẻ cả một giang sơn, đẩy trăm vạn bách tính vô tội vào vòng binh đao chỉ để thỏa mãn hận thù của riêng mình."
Tô Hoài Nam nhìn ta thật lâu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười cay đắng.
"Ngươi nói đúng. Nhưng hận thù, một khi đã ăn sâu vào máu thịt suốt mấy đời người, không còn phân biệt được đúng sai nữa, chỉ còn lại một con đường duy nhất phải đi đến cùng."
Ông đưa mắt nhìn quanh đại sảnh, rồi bất ngờ xoay người, lao thẳng về phía một cánh cửa nhỏ khuất sau bức bình phong lớn, biến mất trong chớp mắt.
"Đuổi theo!"
Quý Cảnh Hành hét lớn.
Nhưng Bùi Vấn Chu, vừa từ cửa ải phía đông trở về, đứng chặn ngay lối ra chính của đại sảnh, ánh mắt sắc lạnh.
"Cửa đó, dẫn đến một mật đạo cũ, ta từng nghe qua sổ sách công trình xây dựng hành cung năm xưa. Nếu hắn đã chuẩn bị sẵn đường lui đó, chắc chắn đã gài thêm cơ quan phòng bị."
Ta nhìn theo hướng cánh cửa vừa khép lại, trong lòng biết rõ, trận chiến cuối cùng, không phải bằng đao kiếm, mà bằng chính thứ ta giỏi nhất suốt hai kiếp qua, đang chờ đợi ta phía sau cánh cửa ấy.
Trước khi tiến vào mật đạo, Quý Cảnh Hành quay sang nhìn Minh Đường, ánh mắt có chút do dự.
"Nàng nên ở lại đây, giữ ổn định đại sảnh, trấn an các quan viên. Phía trước, không biết còn hiểm nguy nào đang chờ."
Minh Đường lắc đầu, ánh mắt kiên quyết chưa từng thấy.
"Thần thiếp đã hứa sẽ cùng chàng đi đến cùng trong chuyện này. Đây không phải lúc để lùi bước."
Quý Cảnh Hành nhìn nàng thật lâu, cuối cùng khẽ gật đầu, không tranh cãi thêm. Ta nhìn cảnh ấy, trong lòng thầm cảm khái. Người tỷ tỷ từng chỉ biết dựa vào vẻ dịu dàng để được yêu thương, giờ đây đã trở thành một người dám đối mặt với hiểm nguy cùng chồng mình, không thua kém bất cứ đấng nam nhi nào trong triều.
Cả đoàn người, gồm Hoàng đế được thị vệ hộ tống ở lại đại sảnh dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt, còn Quý Cảnh Hành, Minh Đường, ta và Bùi Vấn Chu cùng một toán thị vệ tinh nhuệ do Cố Thanh Phong dẫn đầu, tiến về phía cánh cửa nhỏ sau bức bình phong, nơi Tô Hoài Nam vừa biến mất.
Trước khi bước xuống bậc thang đá đầu tiên, Bùi Vấn Chu quay sang nhìn ta, ánh mắt vừa lo lắng vừa kiên định.
"Bất kể phía trước là gì, ta sẽ luôn đứng chắn trước nàng."
Ta nắm lấy tay hắn, gật đầu, rồi cùng nhau bước vào bóng tối của mật đạo, nơi chương cuối cùng của câu chuyện kéo dài hơn mười năm sắp được viết nên.
Trước khi ánh sáng của đại sảnh khuất hẳn sau lưng, ta ngoái đầu nhìn lại một lần, thấy Hoàng đế vẫn đứng đó, dưới ánh nến lung linh, dáng vẻ đã già đi trông thấy chỉ trong một đêm, như thể tuổi tác dồn lại cùng lúc trước sự phản bội của người em ruột thịt từng cùng ông lớn lên. Ta thầm mong, khi mọi chuyện kết thúc, ông sẽ tìm lại được sự bình yên mà một vị quân vương xứng đáng có được.