Đông Cung Không Còn Giữ Được Ta
8 phút đọc

Chương 26

Chương 26 — Đông Cung Không Còn Giữ Được Ta

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

Cánh cửa nhỏ sau bức bình phong dẫn xuống một cầu thang đá hẹp, tối om, chỉ có ánh đuốc từ tay Cố Thanh Phong soi đường phía trước. Ta, Bùi Vấn Chu, Quý Cảnh Hành cùng vài thị vệ tinh nhuệ theo sau, bước xuống từng bậc thang ẩm ướt, không khí lạnh lẽo mang theo mùi đất và rêu phong của một công trình đã bị lãng quên từ lâu.

"Mật đạo này."

Bùi Vấn Chu vừa đi vừa nói, giọng trầm thấp.

"Theo sổ sách cũ, được xây từ thời hành cung Vân Sơn mới dựng, ban đầu là để phòng khi có biến, Hoàng thất có thể lánh nạn ra khỏi thung lũng theo đường bí mật này. Về sau ít ai nhắc đến, tưởng đã bị bỏ hoang."

"Nhưng Tô Hoài Nam lại biết rõ."

Ta nói, giọng run lên vì cả sự lạnh lẽo lẫn căng thẳng.

"Chứng tỏ ông ta đã chuẩn bị con đường lui này từ rất lâu, có lẽ ngay từ khi bắt đầu vun đắp kế hoạch của mình."

Đi được một đoạn, đoàn người gặp phải chướng ngại đầu tiên: một cánh cửa đá lớn chắn ngang lối đi, trên mặt cửa khắc một vòng tròn cơ quan phức tạp, y hệt kiểu dáng của cửu liên hoàn, chỉ là lớn hơn nhiều lần, được ghép từ chín vòng đá xoay lồng vào nhau.

"Đây."

Ta bước lên, tim đập nhanh khi nhìn thấy cơ quan quen thuộc dưới một hình dạng hoàn toàn mới.

"Ông ta mô phỏng theo chính cửu liên hoàn để làm cơ quan khóa mật đạo này."

"Nàng có thể mở được không?"

Quý Cảnh Hành hỏi, giọng đầy lo lắng, vì phía sau cánh cửa này, không biết Tô Hoài Nam đã đi được bao xa, hay còn đang cố ý chờ đợi để hủy tiêu chứng cứ cuối cùng.

Ta không đáp ngay, chỉ chăm chú quan sát chín vòng đá, tay khẽ chạm vào từng vòng, cảm nhận độ nặng nhẹ, độ rít, độ trơn khác nhau của mỗi vòng xoay.

"Đây không phải một cơ quan để mở ra."

Ta chậm rãi nói, nhận ra điều gì đó.

"Đây là một cơ quan để đóng lại, càng xoay sai thứ tự, các vòng càng siết chặt vào nhau, cuối cùng sẽ khiến toàn bộ cánh cửa sụp xuống, chôn vùi vĩnh viễn con đường phía sau, cùng bất cứ ai đang đứng phía trước nó."

Cả đoàn người lặng đi. Nếu đúng như ta suy đoán, chỉ cần xoay sai một vòng, không chỉ mất đi cơ hội đuổi kịp Tô Hoài Nam, mà cả đoàn người đứng đây cũng có thể bị chôn sống dưới lòng đất.

"Vậy không nên mạo hiểm."

Bùi Vấn Chu nói, kéo ta lùi lại một bước.

"Ta sẽ tìm cách khác để tiếp cận."

Ta lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi chín vòng đá.

"Không còn thời gian để tìm cách khác. Nếu ông ta đang định hủy toàn bộ chứng cứ hoặc trốn thoát ra khỏi Vân Sơn, mỗi khắc chậm trễ, đều là một khắc để hắn tiến xa hơn."

Ta hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, để tâm trí lắng xuống như những lần ta từng đối diện với cửu liên hoàn thật sự. Ta nhớ lại lời cha dạy năm xưa: khóa không phải kẻ thù, khóa chỉ là câu hỏi của một người giấu mặt. Người đã tạo ra cơ quan này, chính là Tô Hoài Nam, một kẻ mang trong mình nỗi hận thù kéo dài suốt mấy đời, kiên nhẫn đến tàn nhẫn, nhưng cũng chính vì kiên nhẫn ấy, ông ta sẽ không thiết kế một cơ quan có thể bị phá hủy dễ dàng bởi chính mình, vì ông ta còn cần dùng con đường này để tự thoát thân.

"Nếu đây là đường lui của chính ông ta."

Ta mở mắt, nói to lên.

"Vậy phải có cách mở đúng, không thể chỉ có một chiều đóng chết. Ông ta cần một lối ra cho riêng mình."

Ta xem xét kỹ hơn, phát hiện, trên vòng đá trung tâm, có một điểm mòn nhẵn hơn hẳn những chỗ khác, như dấu vết của việc thường xuyên được chạm vào.

"Đây."

Ta đặt tay lên điểm mòn ấy.

"Nếu ông ta đã đi qua đây gần đây, chắc chắn để lại dấu vết thao tác mới nhất."

Ta xoay nhẹ vòng trung tâm theo một hướng, cảm nhận độ rít giảm dần, rồi thử xoay vòng kế tiếp theo hướng ngược lại. Từng vòng, từng vòng một, ta dò tìm theo cảm giác tinh tế đã được rèn giũa từ thuở nhỏ, thứ tài năng mà suốt bao năm bị người đời xem là không phù hợp với một nữ tử khuê các, giờ đây lại trở thành chìa khóa duy nhất giữa lằn ranh sinh tử.

"Cạch. Cạch. Cạch."

Từng tiếng vang lên liên tiếp, chín vòng đá lần lượt tách rời theo đúng thứ tự, cánh cửa đá khổng lồ từ từ hé mở, để lộ một khoảng không tối tăm phía sau, không hề sụp đổ như ta lo sợ.

"Mở được rồi."

Bùi Vấn Chu thốt lên, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa tự hào không giấu diếm.

Cả đoàn người lập tức tiến vào, theo lối đi hẹp dẫn ra một hang động tự nhiên, cuối đường là một khoảng sáng lờ mờ, hóa ra là lối thoát dẫn ra sườn núi phía sau hành cung. Tại đó, Tô Hoài Nam đang đứng, tay cầm một chiếc túi da, bên trong lấp ló những cuộn giấy, có lẽ là toàn bộ chứng cứ và thư từ liên lạc mà ông ta định mang theo hoặc thiêu hủy trước khi tẩu thoát.

Thấy đoàn người xuất hiện, Tô Hoài Nam sững lại, ánh mắt đầy kinh ngạc.

"Các ngươi... mở được cơ quan đó?"

"Là ta mở."

Ta bước lên trước, giọng vẫn còn hơi thở gấp vì vừa trải qua căng thẳng tột độ.

"Tô đại nhân dùng chính sự kiên nhẫn của mình để thiết kế một cái bẫy, nhưng cũng chính sự kiên nhẫn ấy, lại để lộ ra dấu vết cho người biết cách nhìn."

Tô Hoài Nam nhìn ta thật lâu, cuối cùng bật cười, tiếng cười không còn chút cay đắng như lúc trước, mà mang theo một sự buông xuôi kỳ lạ.

"Hai mươi năm, ta tính toán từng bước, không để lộ một sơ hở nào trước bất kỳ ai trong triều đình này. Cuối cùng, lại ngã trước một nữ tử chỉ giỏi tháo khóa."

"Không phải chỉ giỏi tháo khóa."

Quý Cảnh Hành bước lên, đứng cạnh ta, giọng nghiêm nghị nhưng không giấu được sự kính trọng trong ánh mắt nhìn ta.

"Mà là giỏi nhìn thấu lòng người, giỏi kiên nhẫn hơn cả những kẻ tự cho mình là kiên nhẫn nhất."

Tô Hoài Nam nhìn quanh, biết mình đã không còn đường thoát, buông chiếc túi da xuống đất, ánh mắt dần trở nên trống rỗng.

"Ta không hối hận vì đã cố gắng đòi lại công bằng cho tổ tiên. Ta chỉ tiếc, đã không tính đến, giang sơn này, đôi khi lại được bảo vệ bởi những con người mà ta chưa từng xem là đối thủ."

Thị vệ tiến lên khống chế ông ta, thu lại chiếc túi da chứa đầy chứng cứ tội trạng. Ta đứng lặng nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng không có cảm giác khoái trá của một kẻ chiến thắng, chỉ có một nỗi buồn sâu xa khi nghĩ đến việc, đằng sau mỗi âm mưu tàn khốc, đôi khi lại là một nỗi đau đã bị chôn vùi quá lâu, không tìm được lối thoát đúng đắn để hóa giải.

Bùi Vấn Chu đến bên cạnh, nắm lấy tay ta, siết chặt.

"Xong rồi."

Hắn nói, giọng nhẹ nhõm hiếm thấy.

"Tất cả đã xong rồi."

Ta ngả vào vai hắn, để cho những giọt nước mắt vốn kìm nén suốt cả một hành trình dài cuối cùng cũng được rơi xuống, không phải vì sợ hãi, mà vì nhẹ nhõm, vì tự hào, vì biết rằng, cuối cùng, ta đã dùng chính tài năng từng bị chối bỏ của mình, để bảo vệ trọn vẹn những người ta yêu thương nhất.

Quý Cảnh Hành bước đến, nhìn Tô Hoài Nam đang bị trói chặt, ánh mắt phức tạp khó tả.

"Hai mươi năm."

Chàng nói, giọng nặng nề.

"Ta từng gọi ông là thầy, từng nghe theo lời khuyên của ông trong không ít việc triều chính. Ta chưa từng ngờ, người ta tin tưởng nhất, lại là kẻ đã âm thầm đẩy giang sơn này vào vòng nguy hiểm suốt bằng ấy năm."

Tô Hoài Nam nhìn chàng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chua xót.

"Điện hạ trẻ tuổi, kiếp sau nếu còn ở vị trí này, hãy nhớ, sự tin tưởng dễ dàng nhất, đôi khi lại là kẽ hở nguy hiểm nhất trong hoàng thành. Không phải kẻ ồn ào phô trương như Tương Vương mới đáng sợ, mà là kẻ luôn đứng lặng lẽ phía sau, được tất cả mọi người tín nhiệm không nghi ngờ."

Minh Đường đứng cạnh, khẽ rùng mình trước lời nói ấy, nhưng cũng gật đầu, như đã khắc ghi bài học này vào lòng.

Đoàn người áp giải Tô Hoài Nam trở lại hành cung qua chính con đường mật đạo vừa đi qua, lần này không còn nguy hiểm rình rập, cánh cửa đá chín vòng vẫn giữ nguyên trạng thái mở, như một chứng nhân câm lặng cho toàn bộ sự thật vừa được phơi bày.

Trên đường trở về, Bùi Vấn Chu khẽ nắm tay ta, giọng trầm ấm.

"Đêm nay, nàng đã cứu cả một giang sơn."

"Không phải một mình ta."

Ta đáp, nhìn quanh những người đồng hành.

"Là tất cả chúng ta, cùng nhau."

Ánh đuốc trong tay Cố Thanh Phong soi rọi con đường trở về ánh sáng, từng bước chân vang lên trong không gian tĩnh lặng của mật đạo, mang theo dư âm của một trận chiến vừa kết thúc, và hy vọng về những ngày bình yên sắp đến.

Khi đoàn người bước ra khỏi cửa mật đạo, trở lại đại sảnh sáng rực ánh nến, Hoàng đế vừa nhìn thấy Tô Hoài Nam bị áp giải, đã bật khóc thành tiếng, không còn giữ được vẻ uy nghiêm của một bậc quân vương nữa, mà chỉ như một người vừa trải qua cú sốc lớn nhất đời mình.

"Ái khanh..."

Ông lẩm bẩm, nhìn Tô Hoài Nam bằng ánh mắt vừa đau đớn vừa thất vọng tột cùng.

"Hai mươi năm qua, trẫm coi khanh như cột trụ của triều đình, không ngờ..."

Tô Hoài Nam không đáp, chỉ cúi đầu im lặng, để mặc thị vệ áp giải mình ra khỏi đại sảnh, bóng dáng khuất dần sau cánh cửa lớn, mang theo cả một câu chuyện oán hận kéo dài suốt mấy thế hệ.

Đã sao chép liên kết chương