Hà Tất Phải Cưỡng Cầu
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Hà Tất Phải Cưỡng Cầu

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

97

Thẩm Trạch nhận lệnh, run rẩy nhưng vẫn quyết tâm làm theo kế hoạch. Hắn cho người nhắn tin đến địa chỉ liên lạc bí mật mà kẻ trung gian từng để lại, hẹn gặp mặt tại một trà lâu vắng vẻ ở góc thành phía tây vào tối hôm sau, với lý do muốn bàn bạc kỹ hơn về "phần thưởng" trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.

Đêm hẹn, trà lâu được Vệ Thanh cùng năm thân vệ tinh nhuệ bí mật bao vây từ mọi hướng, cải trang thành khách qua đường, tiểu nhị, người bán hàng rong. Thẩm Trạch ngồi một mình trong phòng riêng trên tầng hai, tay run run cầm chén trà, cố gắng giữ vẻ bình thản.

Đúng giờ hẹn, một bóng người khoác áo choàng đen bước vào, gương mặt vẫn che kín sau chiếc mặt nạ đồng quen thuộc. Hắn ngồi xuống đối diện Thẩm Trạch, giọng nói khàn đục cải trang:

"Hầu gia đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Thẩm Trạch hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh như đã tập luyện trước đó:

"Ta đồng ý. Nhưng ta muốn biết rõ hơn, người đứng sau việc này là ai, để ta yên tâm rằng lời hứa sẽ được thực hiện."

98

Kẻ trung gian im lặng một lúc, dường như đang cân nhắc, rồi khẽ cười lạnh:

"Hầu gia muốn biết nhiều quá đấy."

Ngay khoảnh khắc đó, bên ngoài trà lâu bỗng vang lên tiếng còi hiệu — dấu hiệu đã thống nhất trước, báo rằng có biến. Kẻ trung gian lập tức đứng bật dậy, rút một con dao găm giấu trong ống tay áo, ánh mắt qua khe hở của mặt nạ lóe lên sự cảnh giác:

"Ngươi dám gài bẫy ta?!"

Nhưng đã quá muộn. Vệ Thanh cùng thân vệ đã ập vào từ cửa sổ và cửa chính cùng lúc, bao vây kín cả căn phòng. Kẻ trung gian chống trả quyết liệt, võ công không hề tầm thường, đả thương hai thân vệ trước khi bị Vệ Thanh dùng một chiêu hiểm hóc khống chế, đè ngã xuống đất.

"Bắt sống, không được để hắn chết!" Vệ Thanh quát lớn, nhớ kỹ lời dặn của Bùi Hành Ngọc.

Thẩm Trạch đứng nép vào góc phòng, toàn thân run rẩy nhưng vẫn cố quan sát, tay siết chặt thành ghế đến trắng bệch. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn tận mắt chứng kiến một cuộc vây bắt thực sự, khác xa những cuộc tranh đấu chốn quan trường mà hắn vẫn quen thuộc.

99

Kẻ trung gian bị khống chế, mặt nạ đồng bị giật phăng ra trong lúc giằng co. Gương mặt lộ ra dưới lớp mặt nạ khiến tất cả những người có mặt đều sững sờ — đó là một người đàn ông trung niên, gương mặt bình thường không có gì đặc biệt, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ tàn nhẫn lạnh lùng của kẻ đã quen với việc giết người diệt khẩu.

"Các ngươi không biết mình đang làm gì đâu." Hắn cười khẩy, dù đã bị trói chặt. "Người ta muốn diệt trừ, dù là phiên vương hay hoàng thất, cũng không thoát được."

Vệ Thanh không để tâm đến lời đe dọa, lập tức áp giải hắn về một nơi giam giữ bí mật đã chuẩn bị sẵn, tránh xa mọi con mắt dò xét của phủ Hữu Thừa tướng. Tin tức được báo về Vương phủ ngay trong đêm.

Ta nghe tin, trong lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì cuối cùng cũng bắt được một mắt xích quan trọng, lo vì lời đe dọa của kẻ trung gian ngụ ý rằng, Lư Bỉnh Chương đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó với bất cứ ai dám chống lại hắn, kể cả hoàng thất.

100

Sáng sớm hôm sau, Bùi Hành Ngọc đích thân đến nơi giam giữ để thẩm vấn. Ta xin đi cùng, lần này hắn không phản đối, có lẽ vì hiểu rằng, đối mặt trực diện với kẻ đã góp phần gây ra bao đau khổ cho gia đình ta, là điều ta cần phải làm để có thể thật sự buông bỏ những ám ảnh của quá khứ.

Kẻ trung gian ngồi trong phòng giam tối tăm, vẫn giữ thái độ ngạo mạn dù đang trong thế yếu:

"Các ngươi tra tấn thế nào cũng vô ích. Ta đã thề trung thành, sẽ không phản bội chủ nhân."

"Ngươi không cần phản bội ai cả." Bùi Hành Ngọc nói, giọng điệu bình thản đến lạnh người. "Ta chỉ cần ngươi xác nhận một sự thật đơn giản trước mặt triều thần: ngươi làm việc cho ai."

Kẻ trung gian bật cười lớn:

"Điện hạ nghĩ ta ngu ngốc đến mức tự tay ký án tử cho mình sao? Một khi ta khai ra, dù có sống sót qua cuộc thẩm vấn này, ta cũng sẽ chết trong ngục trước ngày ra tòa. Người của Hữu Thừa tướng có mặt ở khắp mọi nơi, kể cả trong đội ngục tốt của triều đình."

Ta nghe hắn thừa nhận trực tiếp cái tên Lư Bỉnh Chương ngay trong lúc buông lời thách thức, trong lòng chấn động nhưng vẫn giữ được bình tĩnh bề ngoài.

101

"Vậy ngươi có muốn sống không?" Ta lên tiếng, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng một sự kiên quyết khiến kẻ trung gian phải chú ý.

Hắn nhìn ta, ánh mắt dò xét:

"Ngươi định đề nghị gì?"

"Nếu ngươi đồng ý khai báo toàn bộ sự thật ngay trước mặt Hoàng thượng và văn võ bá quan, chúng ta sẽ đảm bảo an toàn tuyệt đối cho ngươi — giam ngươi ở một nơi bí mật chỉ có Vương gia và ta biết, không để bất cứ ai của phủ Hữu Thừa tướng có cơ hội tiếp cận." Ta nói, từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng. "Đổi lại, sau khi vụ án kết thúc, ngươi sẽ được giảm án, lưu đày đến một nơi xa xôi thay vì chịu án tử."

Kẻ trung gian trầm ngâm rất lâu, ánh mắt dao động giữa sự ngạo mạn ban đầu và nỗi sợ hãi thầm kín trước cái chết.

"Ta cần suy nghĩ." Cuối cùng hắn nói.

"Ngươi chỉ có đến sáng mai." Bùi Hành Ngọc đáp, giọng lạnh lùng. "Thời gian không chờ đợi ai, kể cả ngươi."

Rời khỏi nơi giam giữ, ta và Bùi Hành Ngọc trao đổi ánh mắt đầy lo lắng. Chỉ còn hai ngày nữa là hết hạn ba ngày điều tra. Mọi thứ đang trên đà tiến triển, nhưng thời gian lại cạn dần theo từng khắc trôi qua, và không ai biết chắc, kẻ trung gian kia rốt cuộc sẽ chọn hợp tác hay tiếp tục im lặng đến chết.

102

Trên đường trở về Vương phủ, Bùi Hành Ngọc bỗng nhận được tin báo khẩn từ một trong những vị đại thần mà hắn đã bí mật liên lạc trước đó — một vị Lại bộ Thượng thư tuổi đã cao, nổi tiếng thanh liêm, từng nhiều lần bất đồng quan điểm với Lư Bỉnh Chương trong triều nhưng luôn giữ thái độ thận trọng vì e ngại thế lực của hắn.

"Vương gia," người đưa tin thì thầm, "Lại Thượng thư nhắn rằng, sáng nay Hữu Thừa tướng đột nhiên cho triệu tập một số tướng lĩnh cấm quân vào phủ riêng, không rõ mục đích, nhưng hành động này rất bất thường, chưa từng có tiền lệ."

Bùi Hành Ngọc nghe xong, sắc mặt trầm xuống:

"Triệu tập tướng lĩnh cấm quân vào tư phủ, đây là hành động chuẩn bị cho một việc lớn hơn nhiều so với chỉ đơn thuần hãm hại một Thái tử phi."

Ta nghe vậy, tim đập nhanh hơn, một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng:

"Ngài nghĩ, hắn đang chuẩn bị cho một cuộc binh biến?"

"Rất có khả năng." Bùi Hành Ngọc đáp, giọng nói nặng nề. "Nếu hoàng huynh ta không qua khỏi, hoặc nếu vụ án Thẩm Vũ được dùng làm cái cớ để phế truất ngôi vị Thái tử phi, tạo ra một khoảng trống quyền lực, Lư Bỉnh Chương hoàn toàn có thể dùng binh lực trong tay để ép triều đình lập một người kế vị khác theo ý hắn."

103

"Vậy chúng ta phải làm gì?" Ta hỏi, giọng nói run lên vì lo lắng.

"Trước tiên, phải cảnh báo ngay cho phụ hoàng và Hoàng hậu nương nương biết về nguy cơ này, dù chưa có chứng cứ trực tiếp." Bùi Hành Ngọc đáp, đầu óc vận hành nhanh chóng. "Đồng thời, ta cần bí mật liên lạc với những tướng lĩnh cấm quân còn trung thành với hoàng thất, đảm bảo khi biến cố xảy ra, không phải toàn bộ binh lực trong kinh thành đều nằm trong tay Lư Bỉnh Chương."

Ta gật đầu, trong lòng hiểu rằng, tình thế đã vượt xa những gì cả hai từng dự liệu ban đầu. Đây không còn đơn thuần là một vụ án oan cần giải quyết, mà đã trở thành một cuộc đối đầu sinh tử liên quan đến sự tồn vong của cả vương triều.

"Ta sẽ đến gặp Kha Nghị." Bùi Hành Ngọc nói thêm. "Dù hắn đang ở đất Thục, nhưng ta cần điều một phần lực lượng thân vệ tinh nhuệ nhất về kinh ngay lập tức, phòng khi cần đến."

Đêm đó, kinh thành vẫn chìm trong không khí chuẩn bị đón Tết, đèn lồng đỏ rực khắp phố phường, nhưng ẩn sau vẻ thái bình ấy, một cơn bão chính trị khốc liệt đang âm thầm hình thành, chỉ chờ thời cơ để bùng nổ dữ dội.

104

Ta trở về phòng, không tài nào chợp mắt được. Nằm bên cạnh Bùi Hành Ngọc, ta nghe rõ hơi thở của hắn cũng không đều, biết rằng hắn cũng đang trằn trọc suy nghĩ.

"Ngài có sợ không?" Ta khẽ hỏi trong bóng tối.

"Sợ." Hắn thành thật đáp, giọng nói trầm khàn. "Ta sợ nếu tính toán sai một bước, không chỉ chúng ta, mà cả triều đình, cả bách tính thiên hạ sẽ phải gánh chịu hậu quả."

Ta xoay người, ôm lấy hắn, tựa đầu vào ngực hắn, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ:

"Nhưng chúng ta không thể lùi bước. Nếu lùi bước lúc này, hắn sẽ càng được đà lấn tới, và những gì xảy ra sau đó sẽ còn tồi tệ hơn gấp trăm lần."

Bùi Hành Ngọc ôm chặt lấy ta, giọng nói dần lấy lại sự kiên định:

"Nàng nói đúng. Dù có sợ hãi, chúng ta cũng phải tiến về phía trước. Đây không chỉ là cuộc chiến của riêng chúng ta nữa."

Đêm càng khuya, gió lạnh rít qua khe cửa, nhưng trong vòng tay nhau, cả hai đều tìm thấy đủ can đảm để đối mặt với những gì sắp xảy đến vào ngày mai — một ngày mà số phận của không chỉ gia đình họ, mà của cả một vương triều, có thể sẽ được định đoạt.

Đã sao chép liên kết chương