Hà Tất Phải Cưỡng Cầu
8 phút đọc

Chương 26

Chương 26 — Hà Tất Phải Cưỡng Cầu

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

138

Nửa tháng sau biến cố tại đại điện, phiên xét xử chính thức dành cho Lư Bỉnh Chương được tổ chức. Với đầy đủ chứng cứ và lời khai đã được củng cố thêm từ quá trình điều tra sâu rộng sau đó — bao gồm cả sổ sách chứng minh việc rút ruột ngân khố dưới danh nghĩa các môn sinh, chứng cứ về việc mua chuộc thái y, và lời khai của nhiều kẻ từng là tay chân của ông ta nay đã quay đầu hợp tác — Lư Bỉnh Chương bị kết án tử hình, tịch thu toàn bộ gia sản, một mức án mà không một ai trong triều đình dám lên tiếng phản đối.

Trước ngày hành hình, Bùi Hành Ngọc cùng ta đến diện kiến ông ta lần cuối trong ngục, không phải vì lòng thương hại, mà vì muốn khép lại trọn vẹn mọi khúc mắc còn sót lại.

"Các ngươi đến để xem ta chết trong nhục nhã sao?" Lư Bỉnh Chương hỏi, giọng nói đã mất hết vẻ ngạo mạn ngày nào, chỉ còn lại sự mệt mỏi và cay đắng.

"Không." Ta đáp. "Ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu cuối cùng. Nếu có thể làm lại, ngươi có còn chọn con đường này không?"

139

Lư Bỉnh Chương im lặng rất lâu, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không trong ngục tối. Cuối cùng, ông ta khẽ cười, một nụ cười chứa đầy sự chua chát:

"Có lẽ... ta đã sai ngay từ đầu, khi tin rằng quyền lực và mưu kế có thể mua được tất cả. Ta đã bỏ lỡ cả một đời để chứng kiến con cháu mình trưởng thành trong yên bình, chỉ vì mải mê theo đuổi thứ vốn không thuộc về mình."

Ông ta ngẩng lên nhìn ta, ánh mắt phức tạp:

"Ngươi từng nói, thứ không thuộc về mình, cưỡng cầu cũng vô ích. Ta đến bây giờ mới thật sự hiểu được ý nghĩa của câu nói đó."

Ta không đáp, chỉ lặng lẽ quay người rời đi, không còn cảm thấy oán hận hay hả hê như những gì có thể đã cảm nhận nếu là ở kiếp trước. Chỉ còn lại một sự cảm thán sâu sắc về cái giá phải trả cho một đời người sống trong tham vọng và cưỡng cầu.

140

Sau khi Lư Bỉnh Chương bị xử tử, triều đình bước vào một giai đoạn thanh lọc sâu rộng. Hoàng đế, dù tuổi đã cao, vẫn đích thân giám sát việc điều tra và xử lý toàn bộ vây cánh còn sót lại của Lư gia, đồng thời cất nhắc nhiều vị quan thanh liêm từng bị chèn ép suốt nhiều năm lên những vị trí quan trọng.

Bùi Cẩn, sau biến cố ấy, sức khỏe dần hồi phục một cách kỳ diệu — có lẽ vì không còn bị đầu độc âm thầm, cơ thể hắn bắt đầu đáp ứng tốt hơn với các phương thuốc điều trị của thái y viện. Dù không thể trở lại hoàn toàn khỏe mạnh như trước, hắn đã có thể ngồi dậy, đi lại trong khoảng cách ngắn, thậm chí bắt đầu tham gia trở lại một phần công việc triều chính dưới sự giám sát cẩn thận của các thái y.

Mối quan hệ giữa hắn và Thẩm Vũ cũng dần thay đổi. Không còn sự lạnh nhạt, xa cách như trước, hai người bắt đầu học cách thật lòng quan tâm đến nhau, dù tình cảm ấy có lẽ sẽ không bao giờ đạt đến mức nồng nàn như một cuộc hôn nhân được xây dựng từ tình yêu từ đầu, nhưng ít nhất, đó là một sự tôn trọng và trân trọng chân thành.

141

Huynh trưởng Thẩm Trạch, vì đã dũng cảm đứng ra làm chứng, góp phần quan trọng vạch trần âm mưu của Lư Bỉnh Chương, được Hoàng đế ân xá, khôi phục lại một phần chức tước đã mất, dù tước vị Vĩnh An Hầu vẫn bị hạ xuống một bậc như một hình thức nhắc nhở về những sai lầm trong quá khứ.

"Ta không mong cầu được phục hồi hoàn toàn." Thẩm Trạch nói với ta trong một buổi chiều hai người ngồi uống trà tại Thẩm phủ, dáng vẻ đã điềm tĩnh, chín chắn hơn nhiều so với hình ảnh nóng nảy, kiêu ngạo năm nào. "Ta chỉ mong, từ nay có thể sống một cuộc đời đường hoàng, không hổ thẹn với lương tâm."

Ta nhìn huynh trưởng, trong lòng nhớ đến ký ức mơ hồ về cái chết vì bạo bệnh của hắn ở kiếp trước, đúng ba năm sau khi trưởng tỷ trở thành Hoàng hậu. Giờ đây, khi con đường số mệnh đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, ta thầm hy vọng, huynh trưởng sẽ có được một cuộc đời dài lâu, bình yên hơn nhiều so với những gì từng xảy ra.

"Huynh trưởng sẽ sống tốt." Ta nói, giọng nói tràn đầy tin tưởng. "Muội tin là vậy."

142

Mẫu thân Tĩnh Thính, sau khi nghe tin toàn bộ sự thật được phơi bày, sức khỏe cũng dần hồi phục, tinh thần phấn chấn hẳn lên khi thấy các con của mình đều bình an, hòa thuận trở lại.

"Mẫu thân từng nghĩ, gia đình chúng ta sẽ mãi mãi chia rẽ vì những oán hận cũ." Bà nói với ta trong một lần ta đến thăm, giọng nói xúc động. "Không ngờ, cuối cùng chính con lại là người hàn gắn tất cả."

Ta nắm tay mẫu thân, mỉm cười:

"Đó là vì con đã học được rằng, gia đình dù có bao nhiêu khúc mắc, vẫn luôn đáng để cố gắng gìn giữ, hơn là để hận thù chi phối cả một đời người."

Huyền Không đại sư, sau khi hoàn thành lời khai, xin phép được rời khỏi ngôi chùa cũ, chuyển đến một nơi tu hành hẻo lánh hơn để tịnh tâm sám hối những năm tháng cuối đời. Trước khi rời đi, ông đến gặp ta lần cuối, tặng ta một xâu chuỗi hạt bồ đề đã cũ:

"Thí chủ, lão nạp cảm tạ vì đã cho lão nạp cơ hội chuộc lại lỗi lầm trước khi nhắm mắt xuôi tay. Chúc thí chủ và Vương gia mãi mãi hạnh phúc, bình an."

143

Sau khi mọi việc ở kinh thành đã được thu xếp ổn thỏa, ta và Bùi Hành Ngọc quyết định trở về đất Thục, nơi mới thật sự được gọi là nhà của hai người. Trước ngày lên đường, cả gia đình tụ họp đông đủ tại Thẩm phủ để tiễn đưa, một cảnh tượng ấm áp mà ta chưa từng dám mơ tới ở kiếp trước.

"Nhớ thường xuyên viết thư về cho mẫu thân." Mẫu thân dặn dò, tay siết chặt tay ta không muốn buông.

"Nhớ chăm sóc bản thân, đừng để công việc quá vất vả." Thẩm Vũ cũng ôm lấy ta, giọng nói đầy quyến luyến.

Huynh trưởng đứng bên cạnh, lần đầu tiên nở một nụ cười chân thành hướng về phía ta:

"Đường xa vất vả, muội và Vương gia bảo trọng. Nếu có dịp, huynh sẽ đến đất Thục thăm hai người."

Ta nhìn từng gương mặt thân thương vây quanh, trong lòng tràn ngập một sự ấm áp mà cả một kiếp trước ta chưa từng được trải nghiệm trọn vẹn. Xe ngựa lăn bánh rời khỏi kinh thành, hướng về phía đất Thục xa xôi, nhưng lần này, trong lòng ta không còn một chút gợn oán hận hay tủi hờn nào, chỉ có một sự bình yên và hạnh phúc chân thật, vẹn nguyên.

144

Trước khi rời kinh thành, ta còn ghé thăm Bùi Cẩn một lần cuối. Hắn đã có thể ngồi dậy trên giường, dựa vào một chồng gối cao, sắc mặt tuy vẫn còn xanh xao nhưng đã có sinh khí hơn nhiều so với lần gặp trước.

"Nàng sắp về đất Thục rồi." Hắn nói, giọng điệu mang theo một sự bình thản hiếm thấy. "Ta cũng nên chúc phúc cho nàng, đúng không?"

Ta khẽ mỉm cười:

"Điện hạ giờ đã có thể tự mình đứng dậy, chăm lo cho A Vũ tỷ tỷ, đó mới là điều thần thiếp mong mỏi nhất."

Bùi Cẩn im lặng một lúc, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh nắng chiều nhạt nhòa chiếu vào:

"Ba năm trước, ta từng cầu xin nàng chờ đợi. Bây giờ nghĩ lại, đó là một lời cầu xin thật ích kỷ. Nàng và Hành Ngọc mới là một đôi thật sự xứng đôi, hạnh phúc bên nhau. Ta chúc hai người mãi mãi bên nhau trọn đời."

Ta cúi đầu cảm tạ, trong lòng dâng lên một sự nhẹ nhõm sâu sắc. Đây chính là lời từ biệt thanh thản nhất mà ta có thể mong đợi từ một người từng gắn bó phức tạp với mình qua hai kiếp sống.

145

Rời khỏi Đông cung, ta gặp lại Bùi Hành Ngọc đang chờ ở cổng cung, ánh mắt hắn dịu dàng nhìn ta:

"Xong chưa? Chúng ta có thể lên đường rồi chứ?"

Ta gật đầu, nắm lấy tay hắn:

"Xong rồi. Không còn gì vướng bận nữa. Giờ chúng ta có thể thật sự trở về nhà."

Hai người sánh vai bước ra khỏi cổng hoàng thành, ánh nắng chiều nhuộm vàng cả con đường dài phía trước, nơi đoàn xe ngựa đã sẵn sàng chờ đợi để đưa họ trở về miền đất Thục xa xôi nhưng ấm áp, nơi một cuộc sống mới, trọn vẹn và hạnh phúc đang chờ đợi cả hai.

146

Trên xe ngựa rời khỏi kinh thành, ta ngoái đầu nhìn lại lần cuối bóng dáng những tòa cung điện nguy nga dần khuất xa sau rặng núi. Nơi đó từng là chốn giam cầm cả tuổi thanh xuân của ta ở một kiếp sống khác, đầy oán hận, tủi nhục và tranh đoạt không hồi kết.

"Nàng đang nghĩ gì vậy?" Bùi Hành Ngọc hỏi, thấy ta trầm ngâm nhìn ra sau.

"Ta đang nghĩ," ta chậm rãi đáp, "về hành trình đã qua. Hai kiếp người, một kiếp đầy oán hận và mất mát, một kiếp tràn ngập hy vọng và tình yêu. Ta cảm thấy may mắn vì cuối cùng cũng đã tìm được con đường đúng đắn cho riêng mình."

Bùi Hành Ngọc siết chặt tay ta, ánh mắt tràn đầy yêu thương:

"Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng ta tin, chúng ta sẽ luôn cùng nhau bước tiếp, không phải vì cưỡng cầu điều gì, mà vì đó thật sự là điều cả hai ta cùng mong muốn."

Xe ngựa tiếp tục lăn bánh, đưa hai người rời xa kinh thành, hướng thẳng về miền đất Thục xanh tươi, trù phú, nơi một chương mới trong cuộc đời họ đang chờ đợi phía trước.

Đã sao chép liên kết chương