Chương 23
Chương 23 — Hà Tất Phải Cưỡng Cầu
113
Sáng hôm sau, đại điện chật kín văn võ bá quan, không khí căng thẳng bao trùm khắp nơi. Thẩm Vũ bị áp giải đến, xiềng xích trên tay, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt đã không còn hoảng loạn như những ngày đầu bị giam cầm, thay vào đó là một sự bình thản đến lạ, như thể nàng ấy đã chuẩn bị tinh thần đón nhận bất cứ kết cục nào.
Hoàng đế ngồi trên long ỷ, sắc mặt nghiêm nghị. Bên cạnh là Hoàng hậu, ánh mắt lo lắng không giấu nổi khi nhìn về phía Thẩm Vũ. Lư Bỉnh Chương đứng ở hàng đầu quan văn, thần thái vẫn ung dung tự tại như không hề hay biết cơn bão sắp ập đến với chính mình.
Đúng lúc chủ tọa chuẩn bị tuyên đọc cáo trạng, một tiếng động lớn vang lên từ cửa điện. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía đó, chứng kiến một cảnh tượng khiến cả đại điện xôn xao: Bùi Cẩn, người lẽ ra phải nằm liệt giường, được đặt trên một chiếc kiệu nhỏ, do chính tay thái giám thân tín khiêng vào, gương mặt tuy xanh xao nhưng ánh mắt lại kiên định lạ thường.
114
"Thái tử, người không thể tự ý rời khỏi Đông cung khi bệnh tình còn nặng như vậy!" Một vị đại thần vội lên tiếng.
Bùi Cẩn phất tay ra hiệu im lặng, giọng nói tuy yếu nhưng vẫn đủ vang khắp đại điện:
"Trẫm dù bệnh nặng, nhưng vẫn còn một hơi thở, còn phải có trách nhiệm với vợ mình, với triều đình này. Hôm nay, trẫm nhất quyết phải có mặt."
Hoàng hậu nhìn con trai, nước mắt lưng tròng nhưng cũng không ngăn cản, chỉ ra hiệu cho người đặt kiệu của hắn ở gần long ỷ.
Ta và Bùi Hành Ngọc đứng ở hàng dưới, trong lòng vừa cảm động vừa lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Bùi Cẩn. Sự xuất hiện đầy bất ngờ này của hắn, dù mang theo rủi ro lớn cho sức khỏe, nhưng cũng là một tín hiệu mạnh mẽ gửi đến toàn thể triều thần: đích thân Thái tử không tin vợ mình có tội.
115
"Khải bẩm phụ hoàng." Bùi Hành Ngọc bước ra, quỳ xuống giữa đại điện, giọng nói vang vọng đầy uy nghiêm. "Nhi thần có bằng chứng cho thấy, vụ án Thái tử phi bị vu oan hãm hại, và đằng sau đó là một âm mưu lớn hơn nhiều, đe dọa đến sự an nguy của cả vương triều."
Lư Bỉnh Chương bước ra, cau mày tỏ vẻ không hài lòng:
"Duệ Vương điện hạ, đây là chuyện đại sự triều đình, không phải nơi để đưa ra những lời buộc tội vô căn cứ."
"Vô căn cứ hay không, xin để chứng cứ và nhân chứng lên tiếng." Bùi Hành Ngọc đáp, không hề nao núng trước ánh mắt sắc lạnh của vị Hữu Thừa tướng quyền khuynh triều dã. "Nhi thần xin mời nhân chứng đầu tiên."
Cửa điện lại mở ra, Huyền Không đại sư trong bộ cà sa giản dị, chống gậy bước vào, dáng vẻ tuy già yếu nhưng ánh mắt lại tràn đầy quyết tâm. Sự xuất hiện của một vị cao tăng nổi danh khiến cả đại điện xôn xao bàn tán.
116
Huyền Không đại sư quỳ xuống trước long ỷ, giọng nói tuy run nhưng rõ ràng:
"Bệ hạ, lão nạp có một tội lỗi mang trong lòng suốt hai mươi năm, hôm nay xin được thú nhận trước bệ hạ và toàn thể triều thần."
Ông kể lại toàn bộ sự thật về lời sấm truyền giả năm xưa, về việc bị một kẻ lạ mặt đe dọa, mua chuộc để phán rằng tiểu thư trưởng của Thẩm gia mang mệnh Hoàng hậu. Đại điện chìm trong sự im lặng nặng nề, ai nấy đều kinh ngạc trước sự thật vừa được phơi bày.
"Đại sư có biết kẻ đó là ai không?" Hoàng đế hỏi, giọng nghiêm trọng.
"Lão nạp không thấy rõ mặt, nhưng nhớ rõ, người đó luôn mang theo mùi hương trầm hương Tây Vực đặc biệt." Huyền Không đại sư đáp, ánh mắt liếc nhanh về phía Lư Bỉnh Chương đang đứng im như tượng đá.
Lư Bỉnh Chương cười nhạt:
"Một lời nói suông của một lão hòa thượng, sao có thể coi là chứng cứ? Trầm hương Tây Vực, cả kinh thành này có biết bao nhiêu người sử dụng."
117
"Vậy xin mời nhân chứng thứ hai." Bùi Hành Ngọc nói tiếp, không chút nao núng trước sự phản bác của Lư Bỉnh Chương.
Thẩm Trạch bước vào, tuy còn run rẩy nhưng dáng vẻ đã kiên định hơn nhiều so với hình ảnh một kẻ suy sụp vì rượu chè mà ta từng chứng kiến vài ngày trước. Hắn quỳ xuống, giọng nói rành mạch:
"Khải bẩm bệ hạ, thần có một kẻ lạ mặt từng nhiều lần tiếp cận, đề nghị thần làm chứng giả, vu khống Thái tử phi có hành vi khả nghi trong việc chăm sóc Thái tử, đổi lại sẽ giúp thần phục hồi chức tước, thanh danh."
"Kẻ đó là ai?" Hoàng đế hỏi gấp.
"Thần không biết rõ danh tính, hắn luôn đeo mặt nạ đồng che mặt." Thẩm Trạch đáp. "Nhưng thần đã cùng Duệ Vương điện hạ bày kế bắt được hắn, và hắn đã thừa nhận trực tiếp trước mặt thần và Vương phi, rằng hắn làm việc cho Hữu Thừa tướng Lư Bỉnh Chương."
Cả đại điện xôn xao dữ dội. Lư Bỉnh Chương sắc mặt biến đổi trong chốc lát, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:
"Kẻ đó hiện ở đâu? Sao không đưa hắn ra đây đối chất trực tiếp?"
118
Bùi Hành Ngọc trầm giọng đáp, ánh mắt không rời khỏi gương mặt của Lư Bỉnh Chương, cố gắng quan sát từng biến chuyển nhỏ nhất trên gương mặt ấy:
"Đáng tiếc, kẻ đó đã chết trong ngục đêm qua, dù được canh giữ nghiêm ngặt. Ta muốn hỏi Hữu Thừa tướng, liệu ngài có biết vì sao một kẻ bị giam trong nơi bí mật, không ai hay biết địa điểm ngoại trừ vài người thân tín nhất của ta, lại có thể chết một cách bí ẩn như vậy không?"
Lư Bỉnh Chương im lặng một thoáng, rồi cười nhạt:
"Điện hạ nghi ngờ ta có tai mắt khắp mọi nơi sao? Đây chẳng qua chỉ là suy đoán vô căn cứ, không có bất cứ chứng cứ trực tiếp nào chứng minh ta liên quan."
Ta đứng nghe, trong lòng thầm lo lắng. Đúng như những gì đã dự đoán trước đó, chỉ với lời khai của hai nhân chứng và một kẻ trung gian đã chết không thể đối chất, vẫn chưa đủ sức nặng để hạ gục hoàn toàn một Hữu Thừa tướng khôn ngoan, lọc lõi như Lư Bỉnh Chương. Ông ta vẫn còn một lá bài cuối cùng, một sự thật đủ sức nặng để lật ngược toàn bộ tình thế.
119
Giữa lúc tình thế đang chững lại, Hoàng đế nhíu mày nhìn xuống, giọng nói mang theo sự nghi hoặc:
"Duệ Vương, những gì các ngươi trình bày, tuy có nhiều điểm đáng ngờ, nhưng quả thật vẫn chưa đủ để kết tội một đại thần đã phụng sự triều đình ba đời. Nếu không có thêm chứng cứ xác đáng hơn, trẫm e rằng khó lòng xử lý theo ý các ngươi mong muốn."
Ta đứng ở hàng dưới, tim đắng nghẹn, hiểu rằng đây chính là khoảnh khắc quyết định. Nếu không thể đưa ra thêm điều gì đó, tất cả công sức bấy lâu nay sẽ đổ sông đổ bể, trưởng tỷ sẽ phải chịu án tử ngay hôm nay, và huynh trưởng cùng Huyền Không đại sư — những người vừa dũng cảm đứng ra làm chứng — cũng sẽ trở thành mục tiêu trả thù của Lư Bỉnh Chương.
Ta bước ra khỏi hàng, quỳ xuống giữa đại điện, giọng nói vang lên rõ ràng, không chút run sợ:
"Khải bẩm bệ hạ, thần thiếp là Duệ Vương phi Thẩm Xuân Doanh, xin được trình bày thêm một manh mối quan trọng."
Cả đại điện đổ dồn ánh mắt về phía ta. Lư Bỉnh Chương khẽ nhíu mày, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra một tia cảnh giác thật sự.
120
"Thần thiếp có được một mảnh giấy ghi chép từ một hiệu thuốc nhỏ ở kinh thành, cho thấy thái y Hạ Vệ — người phụ trách bốc thuốc cho Đông cung — đã nhiều lần âm thầm nhận một loại dược liệu cực độc gọi là Đoạn Trường Thảo, không thông qua sổ sách chính thức của thái y viện." Ta nói, giọng nói vang rõ từng chữ. "Loại độc dược này, nếu dùng liều nhỏ kéo dài, sẽ khiến khí huyết suy kiệt dần dần, triệu chứng giống hệt bệnh tình hiện tại của Thái tử điện hạ."
Đại điện xôn xao dữ dội. Bùi Cẩn trên kiệu bỗng mở to mắt, gương mặt xanh xao lộ rõ sự chấn động.
"Ngoài ra," ta tiếp tục, không cho đối phương có thời gian phản ứng, "chủ hiệu thuốc cung cấp Đoạn Trường Thảo cho thái y Hạ Vệ, từng là một tiểu sa di tại chính ngôi chùa nơi Huyền Không đại sư tu hành, có quan hệ mật thiết với một gia nhân của phủ Hữu Thừa tướng. Thần thiếp thỉnh cầu bệ hạ cho triệu thái y Hạ Vệ đến đối chất ngay tại đây."
Hoàng đế trầm ngâm một lúc, cuối cùng gật đầu, ra lệnh cho thị vệ lập tức đi triệu thái y Hạ Vệ vào đại điện.
121
Trong lúc chờ đợi, không khí đại điện căng thẳng đến nghẹt thở. Lư Bỉnh Chương đứng im, gương mặt vẫn cố giữ vẻ bình thản, nhưng ta để ý thấy, những ngón tay giấu trong tay áo của ông ta đang siết chặt đến run rẩy.
Bùi Cẩn trên kiệu khẽ ho, giọng nói yếu ớt nhưng đủ vang khắp đại điện:
"Phụ hoàng, nhi thần cũng xin bổ sung một điều. Suốt mấy tháng nay, nhi thần cảm thấy cơ thể suy yếu nhanh đến mức kỳ lạ, không giống như hậu quả thông thường của một trận cảm hàn. Nhi thần từng nghi ngờ, nhưng không đủ sức để tự mình điều tra. Nếu những gì Vương phi Xuân Doanh vừa trình bày là sự thật, nhi thần thỉnh cầu phụ hoàng cho điều tra đến cùng, không vì bất cứ nể nang nào mà bỏ qua."
Hoàng đế nhìn con trai cả đang gầy yếu trên kiệu, ánh mắt phức tạp hiện lên. Đây là lần đầu tiên trong nhiều tháng, ông thấy con trai mình thể hiện một ý chí mạnh mẽ như vậy, dù thân thể đã suy kiệt gần như cạn kiệt sức lực.
Tiếng bước chân vội vã vang lên từ ngoài điện. Thái y Hạ Vệ, gương mặt tái mét, run rẩy được thị vệ áp giải vào giữa đại điện, quỳ sụp xuống ngay khi vừa bước qua ngưỡng cửa, không đợi ai hỏi đã run rẩy dập đầu.