Hà Tất Phải Cưỡng Cầu
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Hà Tất Phải Cưỡng Cầu

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

105

Sáng sớm hôm sau, tin dữ dồn dập truyền đến. Trước tiên là tin từ nơi giam giữ kẻ trung gian đeo mặt nạ đồng: đêm qua, hắn đột nhiên lên cơn co giật dữ dội, sùi bọt mép, chết ngay trong ngục dù được canh giữ nghiêm ngặt, không một ai lạ mặt được phép đến gần.

"Không thể nào." Ta nghe tin, lảo đảo suýt ngã. "Chúng ta đã canh giữ cẩn thận đến vậy, làm sao hắn có thể chết được?"

Vệ Thanh, người trực tiếp phụ trách canh giữ, quỳ xuống, giọng đầy hổ thẹn:

"Thuộc hạ đã kiểm tra kỹ mọi phần cơm nước trước khi đưa vào. Nhưng có lẽ, hắn đã tự mang theo độc dược giấu trong người từ trước, phòng khi bị bắt sẽ tự kết liễu để tránh khai ra bí mật, hoặc..." Hắn ngập ngừng.

"Hoặc là gì?" Bùi Hành Ngọc hỏi gấp.

"Hoặc có khả năng, kẻ chủ mưu đã tìm ra cách nào đó để đưa độc dược vào tận nơi giam giữ bí mật này, dù chúng ta đã hết sức cẩn trọng." Vệ Thanh đáp, giọng run rẩy. "Điều đó có nghĩa là, tai mắt của hắn còn rộng hơn những gì chúng ta có thể tưởng tượng."

106

Tin dữ thứ hai đến ngay sau đó, từ trong cung: triều đình quyết định đẩy nhanh việc xét xử Thẩm Vũ, không còn ba ngày như đã hứa, mà chỉ còn đến sáng ngày mai, viện lý do "để tránh lòng dân hoang mang trong dịp năm hết Tết đến".

"Đây rõ ràng là do Lư Bỉnh Chương thúc đẩy." Bùi Hành Ngọc nghiến răng nói. "Hắn đã đoán ra chúng ta đang thu thập chứng cứ, nên quyết định ra tay trước khi chúng ta kịp hoàn thành."

Ta đứng chết lặng, trong lòng hoảng loạn tột độ. Nhân chứng quan trọng nhất đã chết, thời gian bị rút ngắn đột ngột, mọi thứ dường như đang sụp đổ ngay trước mắt.

"Chúng ta còn Huyền Không đại sư." Ta cố gắng trấn tĩnh bản thân, nói. "Còn huynh trưởng ta làm nhân chứng cho việc bị tiếp cận, mua chuộc. Vẫn chưa phải là hết hy vọng."

"Nhưng chỉ với hai nhân chứng đó, không có chứng cứ vật chất trực tiếp nào chứng minh Lư Bỉnh Chương ra lệnh hạ độc hoàng huynh," Bùi Hành Ngọc nói, giọng nặng nề, "e rằng vẫn chưa đủ sức nặng để lật đổ hoàn toàn một Hữu Thừa tướng quyền khuynh triều dã."

107

Đúng lúc tình thế tưởng chừng bế tắc nhất, một tin tức khác lại ập đến, lần này còn kinh hoàng hơn.

Giữa ban ngày, khi ta đang chuẩn bị rời phủ để đến thăm Huyền Không đại sư một lần nữa nhằm bàn bạc chi tiết lời khai cho phiên xử sắp tới, một toán sát thủ bịt mặt bất ngờ tập kích đoàn xe ngựa ngay giữa con phố đông đúc gần Vương phủ.

Tiếng hét hoảng loạn của người qua đường vang lên khắp nơi. Thân vệ hộ tống lập tức dàn trận bảo vệ, nhưng toán sát thủ này rõ ràng được huấn luyện bài bản, ra tay tàn nhẫn, không hề e dè việc gây thương vong cho dân thường xung quanh.

Bùi Hành Ngọc, người đang cưỡi ngựa đi cạnh xe của ta, lập tức rút kiếm nghênh chiến, hét lớn:

"Bảo vệ Vương phi!"

Ta ngồi trong xe, tim đập thình thịch, nghe rõ tiếng binh khí va chạm chan chát ngay bên ngoài. Một mũi tên bất ngờ xuyên qua rèm xe, cắm phập vào thành xe chỉ cách đầu ta vài tấc, khiến ta lạnh toát cả người.

108

"Xuân Doanh, cúi thấp xuống!" Bùi Hành Ngọc hét lớn, đồng thời vung kiếm chém ngã một tên sát thủ đang lao đến gần xe ngựa.

Ta cúi rạp người xuống sàn xe, tay run rẩy nhưng đầu óc vẫn cố gắng giữ tỉnh táo. Qua khe hở của rèm xe bị rách, ta thấy Bùi Hành Ngọc chiến đấu dũng mãnh, từng đường kiếm sắc bén, chính xác, không hề giống vẻ ngoài lười biếng vô hại mà hắn vẫn thể hiện trước mặt người ngoài.

Nhưng số lượng sát thủ quá đông, tình thế ngày càng nguy cấp. Một tên sát thủ khác lợi dụng lúc Bùi Hành Ngọc đang giao chiến, lén vòng ra phía sau xe ngựa, tay cầm đoản đao nhắm thẳng vào ta.

Ngay khoảnh khắc nguy hiểm nhất, một bóng người lao tới từ phía sau, chặn đứng nhát dao định mệnh ấy. Đó là Vệ Thanh, người luôn âm thầm theo sát bảo vệ ta theo lệnh của Bùi Hành Ngọc. Lưỡi đao xuyên qua vai hắn, máu tuôn ra xối xả, nhưng hắn vẫn nghiến răng chịu đựng, phản công hạ gục tên sát thủ.

"Vương phi không sao chứ?" Hắn hỏi, giọng đau đớn nhưng vẫn cố gắng đứng vững bảo vệ ta.

109

Cuộc chiến kéo dài không lâu. Nhờ sự tăng viện kịp thời của đội thân vệ đóng gần đó, toán sát thủ cuối cùng bị đánh lui, một số bị giết, một số khác kịp thời rút chạy, để lại vài xác chết trên đường phố loang lổ máu.

Bùi Hành Ngọc, người dính vài vết thương nhẹ, ngay lập tức chạy đến bên xe ngựa, kéo ta ra khỏi đó, ôm chặt vào lòng, giọng nói run rẩy vì vừa trải qua khoảnh khắc sinh tử:

"Nàng có sao không? Có bị thương ở đâu không?"

Ta lắc đầu, toàn thân vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, nhưng nhìn thấy hắn bình an, trong lòng dâng lên một sự nhẹ nhõm khó tả:

"Ta không sao. Nhưng Vệ Thanh..."

Cả hai cùng quay sang nhìn Vệ Thanh đang được các thân vệ khác băng bó vết thương ở vai, tuy đau đớn nhưng tính mạng không nguy hiểm.

"Cảm ơn ngươi." Ta nói với hắn, giọng nghẹn ngào. "Ngươi đã cứu mạng ta."

Vệ Thanh gắng gượng cười:

"Đây là bổn phận của thuộc hạ, Vương phi không cần khách khí."

Bùi Hành Ngọc siết chặt tay ta, ánh mắt đầy phẫn nộ nhìn về phía những xác sát thủ nằm la liệt trên đường:

"Hắn đã ra tay công khai giữa ban ngày, giữa kinh thành. Điều này chứng tỏ, Lư Bỉnh Chương đã không còn kiên nhẫn, và cũng không còn e dè bất cứ điều gì nữa."

110

Trở về Vương phủ trong tình trạng kinh hoàng chưa nguôi, ta ngồi run rẩy trong phòng, tay vẫn còn siết chặt tà áo. Bùi Hành Ngọc ngồi bên cạnh, ôm lấy ta, cả hai đều im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng thở dồn dập của cả hai vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.

"Chúng ta không còn thời gian để chờ đợi thêm nữa." Cuối cùng, Bùi Hành Ngọc lên tiếng, giọng nói kiên quyết hơn bao giờ hết. "Phiên xử trưởng tỷ nàng vào sáng mai, sát thủ ra tay công khai hôm nay, tất cả đều cho thấy, Lư Bỉnh Chương đang dồn toàn lực cho một đòn quyết định. Chúng ta phải ra tay trước khi hắn kịp hoàn thành kế hoạch của mình."

Ta gật đầu, cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần, dù trong lòng vẫn còn dư âm sợ hãi từ trận tập kích vừa qua:

"Vậy chúng ta phải làm gì ngay bây giờ?"

"Ta sẽ cho người báo tin khẩn cấp đến Hoàng hậu nương nương ngay trong đêm nay, xin người can thiệp trực tiếp, hoãn phiên xử lại." Bùi Hành Ngọc nói. "Đồng thời, chúng ta sẽ mang theo toàn bộ chứng cứ hiện có — dù chưa hoàn chỉnh — đến thẳng đại điện vào sáng mai, đối chất trực diện với Lư Bỉnh Chương trước mặt Hoàng thượng và toàn thể triều thần."

Ta nghe vậy, tim đập nhanh hơn, biết rằng đây sẽ là canh bạc cuối cùng, quyết định tất cả.

111

Trong lúc chuẩn bị cho canh bạc cuối cùng, ta chợt nhớ đến một điều quan trọng còn bỏ ngỏ.

"Huynh trưởng ta." Ta nói với Bùi Hành Ngọc, giọng nói đầy lo lắng. "Nếu Lư Bỉnh Chương đã ra tay tàn nhẫn đến mức công khai sai sát thủ tập kích giữa phố, hắn có thể sẽ không để huynh trưởng ta yên, nhất là sau khi biết huynh ấy đã tham gia vào việc gài bẫy kẻ trung gian."

Bùi Hành Ngọc gật đầu, lập tức cho gọi thân vệ:

"Lập tức đến Thẩm phủ, đưa huynh trưởng Vương phi đến một nơi an toàn ngay trong đêm nay, không được chậm trễ."

Không lâu sau, tin báo về khiến cả hai càng thêm lo lắng: khi thân vệ đến Thẩm phủ, phát hiện đã có dấu vết một nhóm người lạ mặt từng lảng vảng quanh phủ vào buổi chiều, may mắn thay huynh trưởng đã cẩn thận nghe theo lời dặn trước đó, tự mình lánh sang một biệt viện của bằng hữu tin cẩn, tránh được nguy hiểm trong gang tấc.

"Thật hú vía." Ta thở phào, nhưng trong lòng vẫn không thể nào yên tâm hoàn toàn. "Chúng ta cần đưa huynh trưởng và Huyền Không đại sư đến một nơi thật sự an toàn trước khi trời sáng, để đảm bảo cả hai đều có thể có mặt làm chứng tại đại điện."

112

Đêm đó, mọi sự sắp xếp được hoàn tất trong vội vã nhưng cẩn trọng. Huynh trưởng Thẩm Trạch và Huyền Không đại sư đều được đưa đến ẩn náu tại một viện nhỏ trong khuôn viên Vương phủ ở kinh thành, nơi có thân vệ canh gác nghiêm ngặt suốt đêm.

Ta đến gặp huynh trưởng lần cuối trước khi mọi chuyện được định đoạt vào sáng mai. Thẩm Trạch nhìn ta, ánh mắt phức tạp:

"Muội, nếu ngày mai mọi chuyện không thành, chúng ta có thể sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình."

Ta gật đầu, không phủ nhận rủi ro ấy:

"Nhưng nếu không làm gì, trưởng tỷ chắc chắn sẽ chết, và huynh cũng khó lòng thoát khỏi việc bị diệt khẩu sớm muộn. Ít nhất, lần này chúng ta chết vì đứng lên chống lại cái ác, chứ không phải chết trong nhục nhã vì hèn nhát cúi đầu."

Thẩm Trạch im lặng hồi lâu, cuối cùng gật đầu, ánh mắt lần đầu tiên sau nhiều năm ánh lên một sự can đảm thật sự:

"Muội nói đúng. Ngày mai, ta sẽ đứng ra làm chứng, dù có phải trả giá bằng cả tính mạng."

Ta nắm chặt tay huynh trưởng, trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt rằng, dù ngày mai có ra sao, ít nhất gia đình họ đã không còn chia rẽ, không còn để oán hận và sợ hãi che mờ đi tình thân ruột thịt.

Đã sao chép liên kết chương