Chương 10
Chương 10 — Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi
Đồng Minh Không Ai Ngờ Tới
Yên Thảo mất ba ngày cân nhắc trước khi quyết định kể cho Chấn Phong nghe về những nghi ngờ của mình. Không phải vì cô không tin anh — ngược lại, cô nhận ra mình tin anh nhiều hơn mức bản thân sẵn sàng thừa nhận — mà vì một khi đã nói ra thành lời với người thứ hai, mọi chuyện sẽ không còn là một dự cảm mơ hồ cô có thể âm thầm gác lại nếu cảm thấy sợ hãi.
Cô hẹn gặp anh vào một buổi tối muộn, sau giờ tập, tại chính khán đài trống của Cung băng Bạch Hổ — nơi lần đầu tiên anh ngồi cạnh cô mà không nói gì trong buổi tối cô suy sụp nhất. Có vẻ như cả hai đều ngầm hiểu đó là nơi phù hợp nhất cho những cuộc trò chuyện quan trọng, xa khỏi tai mắt của bất kỳ ai trong đội.
"Tôi cần nói với anh một chuyện," cô mở lời, giọng có chút do dự. "Nhưng trước tiên, tôi cần biết anh có sẵn sàng giữ kín tuyệt đối không, kể cả khi tôi chưa chắc chắn về bất cứ điều gì tôi sắp nói."
"Tôi nghe," anh đáp, ngồi thẳng lưng, ánh mắt nghiêm túc.
Cô trình bày lại toàn bộ những gì mình đã phát hiện — sự mâu thuẫn trong mốc thời gian mà Hạ Vy công bố, phản ứng khác lạ của bé Bin, và cả manh mối mơ hồ về Tập đoàn Kim Vọng mà cô chưa kịp xác minh. Chấn Phong lắng nghe không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu, đến khi cô kết thúc, anh im lặng một lúc lâu trước khi lên tiếng.
"Tôi tin chị," anh nói, đơn giản nhưng chắc chắn. "Và tôi nghĩ tôi có thể giúp được."
"Bằng cách nào?" cô hỏi, hơi bất ngờ trước sự tự tin của anh.
"Trước khi chuyển đến đây," Chấn Phong giải thích, "tôi từng dính vào một vụ tranh chấp hợp đồng với câu lạc bộ cũ, liên quan đến khoản bồi thường chấn thương mà họ cố tình trì hoãn chi trả. Tôi đã thuê một chuyên viên điều tra tài chính độc lập để lần ra những khoản chi bất minh trong sổ sách của câu lạc bộ, đủ để buộc họ phải giải quyết đúng quyền lợi cho tôi. Người đó tên Cao Việt Anh, làm việc rất kín đáo và đáng tin cậy. Nếu chị đồng ý, tôi có thể liên hệ với anh ấy."
Yên Thảo cảm thấy một tia hy vọng lóe lên lần đầu tiên sau nhiều ngày chìm trong nghi hoặc đơn độc. "Chi phí thế nào?" cô hỏi thực tế.
"Để tôi lo phần đó," Chấn Phong nói.
"Không," cô lắc đầu ngay lập tức. "Nếu chúng ta làm việc này, tôi muốn nó công bằng. Tôi sẽ trả một nửa, dù đó có nghĩa là tôi phải dùng đến khoản tiết kiệm tôi đã dành dụm để đi du học một chuyến mà tôi chưa từng thực hiện."
Chấn Phong nhìn cô một lúc, có gì đó ánh lên trong mắt anh giống như sự khâm phục. "Được, tùy chị," anh nhượng bộ. "Nhưng chị nên biết, tôi không đề nghị giúp vì thấy tội nghiệp cho chị. Tôi đề nghị vì tôi tin sự thật xứng đáng được biết đến, bất kể nó có lợi cho ai."
Ba ngày sau, họ gặp Cao Việt Anh tại một quán cà phê yên tĩnh ở ngoại ô thành phố Băng Giang, cách xa mọi ống kính có thể nhận ra Yên Thảo hoặc Chấn Phong. Cao Việt Anh là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ điềm đạm, mang theo một chiếc cặp da cũ và thói quen quan sát kỹ mọi người xung quanh trước khi bắt đầu câu chuyện.
"Anh Chấn Phong đã kể sơ qua tình hình," ông nói, sau khi order một tách trà nóng. "Nhưng tôi muốn nghe trực tiếp từ cô, cô Yên Thảo, vì cô mới là người nắm rõ nhất các chi tiết trong nội bộ."
Yên Thảo trình bày lại toàn bộ vấn đề một cách có hệ thống, giống như cách cô vẫn trình bày một bản phân tích chiến thuật — rõ ràng, có bằng chứng, có mốc thời gian cụ thể. Cao Việt Anh ghi chép cẩn thận, thỉnh thoảng đặt câu hỏi làm rõ.
"Manh mối về Tập đoàn Kim Vọng này," ông nói sau khi cô kể xong, "thật ra rất đáng chú ý. Tôi có nghe phong thanh về tình hình tài chính của tập đoàn đó qua vài mối quan hệ trong ngành. Nếu tôi nhớ không nhầm, họ đang gặp khó khăn nghiêm trọng sau một loạt các khoản đầu tư bất động sản thất bại trong hai năm gần đây. Chủ tịch tập đoàn, ông Đinh Bá Vọng, được biết đến là người có phong cách kinh doanh khá liều lĩnh, thường đặt cược lớn vào các dự án chưa được thẩm định kỹ."
"Đinh Bá Vọng," Yên Thảo lặp lại, cảm thấy một sự trùng khớp không thể bỏ qua. "Đó có phải cha của Hạ Vy không?"
"Tôi cần xác minh lại chính xác quan hệ gia đình," Cao Việt Anh nói, "nhưng nếu đúng, đây có thể là động cơ tài chính rất rõ ràng đằng sau toàn bộ câu chuyện. Một công ty đang bên bờ vực phá sản, một cô con gái quay lại với một người đàn ông giàu có và nổi tiếng đúng vào thời điểm khó khăn nhất — đó là một mô hình tôi từng thấy trong không ít vụ việc tương tự."
"Anh có thể điều tra thêm được không?" Chấn Phong hỏi. "Về dòng tiền của Kim Vọng, về mối liên hệ với bất kỳ phòng khám hay bệnh viện nào?"
"Tôi có thể," Cao Việt Anh gật đầu, "nhưng việc này cần thời gian và phải làm hết sức thận trọng. Nếu phía bên kia phát hiện có người đang điều tra, họ có thể xóa dấu vết hoặc phản công bằng cách tố cáo ngược lại chúng ta vì hành vi xâm phạm đời tư. Tôi cần cả hai người cam kết giữ bí mật tuyệt đối, và quan trọng nhất, không được để lộ bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy cô, cô Yên Thảo, đang chủ động điều tra — vì cô là người có động cơ dễ bị nghi ngờ nhất trong mắt dư luận."
Yên Thảo gật đầu, hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của lời cảnh báo ấy. "Tôi hiểu. Tôi sẽ tiếp tục làm việc bình thường, không để lộ bất cứ điều gì."
Trước khi họ rời quán cà phê, Cao Việt Anh giữ Yên Thảo lại thêm một lúc, giọng ông trở nên nghiêm túc hơn. "Tôi muốn hỏi cô một câu, cô Yên Thảo, và tôi mong cô trả lời thật lòng. Cô làm việc này vì muốn giành lại anh Bảo Duy, hay vì cô muốn sự thật được phơi bày, bất kể kết quả cuối cùng dẫn đến đâu? Tôi hỏi vậy vì động cơ sẽ quyết định cách chúng ta tiến hành điều tra, và cả cách cô sẽ đối diện với kết quả, dù nó là gì."
Yên Thảo suy nghĩ một lúc trước khi trả lời, nhận ra đây là câu hỏi cô cũng cần tự vấn chính mình. "Tôi không chắc chắn hoàn toàn về cảm xúc của mình lúc này," cô thành thật. "Nhưng tôi biết một điều: tôi không thể tiếp tục sống với sự im lặng và những mâu thuẫn tôi đã nhìn thấy. Nếu bé Bin thật sự là con của Bảo Duy, tôi sẽ chấp nhận sự thật đó và bước ra khỏi cuộc đời anh ấy một cách đường hoàng. Nhưng nếu đây là một sự dàn dựng, tôi muốn nó bị vạch trần, không phải để giành lại anh ấy, mà vì không ai xứng đáng bị lợi dụng theo cách này, kể cả một đứa trẻ vô tội đang bị đặt vào giữa một ván cờ nó không hề hay biết."
Cao Việt Anh gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời ấy. "Đó là câu trả lời tôi cần nghe. Với động cơ như vậy, tôi sẵn lòng dồn hết tâm sức cho vụ này." Ông quay sang Chấn Phong. "Còn cậu, cậu tham gia vì điều gì?"
Chấn Phong không do dự. "Vì tôi tin công lý cho những người âm thầm cống hiến, và vì tôi không thể đứng nhìn một người tôi tôn trọng bị đối xử bất công mà không làm gì cả."
Cuộc gặp kết thúc với một thỏa thuận ngắn gọn: Cao Việt Anh sẽ bắt đầu lần theo dòng tiền của Tập đoàn Kim Vọng và tìm hiểu mối liên hệ có thể có với bất kỳ cơ sở y tế nào liên quan đến hồ sơ sinh của bé Bin, trong khi Yên Thảo và Chấn Phong tiếp tục thu thập thêm các chi tiết mâu thuẫn từ phía nội bộ, một cách kín đáo nhất có thể.
Trên đường trở về thành phố, ngồi trong xe của Chấn Phong, Yên Thảo nhìn ra cửa sổ, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ lùng dù phía trước vẫn còn là một chặng đường dài đầy bất trắc.
"Cảm ơn anh," cô nói, "vì đã không để tôi phải đối mặt với chuyện này một mình."
"Tôi không nghĩ chị cần phải cảm ơn tôi mãi thế này," Chấn Phong đáp, mắt vẫn nhìn thẳng đường, khóe miệng thoáng một nụ cười. "Nhưng nếu chị muốn, tôi cũng không phiền nghe thêm vài lần nữa."
Cô bật cười nhẹ, lần đầu tiên sau rất nhiều ngày cảm thấy tiếng cười của mình thật sự tự nhiên, không gượng ép. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, ngồi trong chiếc xe lặng lẽ băng qua những con phố về đêm của Băng Giang, cô nhận ra một điều mà cô chưa sẵn sàng gọi tên: rằng bên cạnh người đàn ông này, cô cảm thấy an toàn theo một cách mà cô không còn nhớ rõ mình đã từng cảm nhận được bên cạnh Bảo Duy hay chưa.
Xe dừng trước cửa căn hộ của cô. Trước khi mở cửa xuống xe, cô quay sang nhìn anh. "Dù kết quả điều tra của anh Việt Anh có ra sao, tôi cũng muốn anh biết, những gì anh đang làm cho tôi lúc này, không nhiều người sẽ sẵn lòng làm mà không đòi hỏi điều gì đáp lại."
"Tôi không làm điều này để đòi hỏi điều gì cả," Chấn Phong đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng chân thành. "Nhưng nếu chị hỏi tôi có mong đợi gì không, thì có lẽ tôi chỉ mong một ngày nào đó, chị sẽ nhìn nhận giá trị của bản thân mình rõ ràng như cách tôi và nhiều người khác trong đội đã nhìn thấy từ lâu." Cô im lặng một lúc trước khi mỉm cười, bước xuống xe, mang theo trong lòng một cảm giác ấm áp mà cô biết mình cần thời gian để hiểu trọn vẹn ý nghĩa của nó.