Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Nước Cờ Liều Lĩnh

Đinh Bá Vọng nhận được tin từ một người quen cũ làm việc trong ngành ngân hàng rằng có một khoản chi trả bất thường cho dịch vụ giám định ADN tại một trung tâm uy tín, được thực hiện dưới tên của một người phụ nữ tên Thùy Dung — cái tên mà ông nhớ mài mại từ hồ sơ nội bộ liên quan đến vụ việc bốn năm trước. Ông lập tức gọi điện cho con gái, giọng đầy lo lắng hiếm thấy.

"Hạ Vy, con cần biết chuyện này ngay," ông nói. "Có người đã liên hệ với Thùy Dung, và họ đã thực hiện xét nghiệm ADN. Nếu kết quả đó lọt ra ngoài, toàn bộ kế hoạch của chúng ta sẽ sụp đổ."

Hạ Vy cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, dù cô cố giữ vẻ bình tĩnh bề ngoài. "Cha có chắc thông tin này không?"

"Chắc chắn," Đinh Bá Vọng đáp. "Và cha nghi ngờ người đứng sau việc này chính là cô nhân viên phân tích của Đội Bạch Hổ Băng Giang, người mà con đã cảnh báo cha từ trước."

Hạ Vy ngồi im lặng một lúc lâu, đầu óc quay cuồng tính toán các phương án. Kế hoạch ban đầu của cô — dần dần siết chặt Bảo Duy vào một cuộc hôn nhân thông qua áp lực dư luận và cảm giác tội lỗi — đang đứng trước nguy cơ đổ vỡ hoàn toàn nếu sự thật về nguồn gốc của bé Bin bị phơi bày trước khi cô kịp hoàn tất mục tiêu.

"Chúng ta cần đẩy nhanh mọi thứ," cô nói, giọng cứng rắn trở lại. "Nếu chúng ta chờ đợi thêm, chúng ta sẽ mất tất cả. Con nghĩ chúng ta nên tổ chức một sự kiện lớn, nơi Bảo Duy buộc phải công khai cam kết trách nhiệm trước khi bất kỳ ai kịp phản bác."

"Con định làm gì?" Đinh Bá Vọng hỏi.

"Con sẽ làm giả một kết quả xét nghiệm ADN, thông qua mối quan hệ của mình với một số người trong ngành y tế mà gia đình mình vẫn còn ảnh hưởng," Hạ Vy nói, giọng cô lạnh lùng đến đáng sợ. "Con sẽ công bố nó ngay trước trận chung kết Cúp Bạch Kim, khi toàn bộ truyền thông và ban lãnh đạo đội bóng đều tập trung sự chú ý cao nhất. Vào thời điểm đó, áp lực dư luận sẽ lớn đến mức Bảo Duy không còn lựa chọn nào khác ngoài việc công khai thừa nhận bé Bin và cam kết hôn nhân với con, ngay tại chỗ, trước ống kính."

"Đây là một nước cờ rất liều lĩnh," Đinh Bá Vọng nói, giọng có chút lo ngại dù bản thân ông cũng đang chới với tìm cách cứu vãn công ty đang trên bờ vực sụp đổ. "Nếu ai đó phát hiện ra kết quả xét nghiệm là giả..."

"Sẽ không ai kịp phát hiện," Hạ Vy ngắt lời, giọng quả quyết. "Ngay tại thời điểm đó, trước hàng trăm ống kính, không ai có đủ thời gian hay công cụ để kiểm chứng ngay lập tức. Và một khi Bảo Duy đã công khai cam kết trước công chúng, việc rút lại lời hứa ấy sau này sẽ khiến anh ta trông như một kẻ nói dối, bất kể sự thật có ra sao. Hình ảnh công chúng, một khi đã được định hình, rất khó bị đảo ngược."

Sau cuộc gọi với con gái, Đinh Bá Vọng ngồi một mình trong phòng làm việc, nhìn ra cửa sổ văn phòng công ty đang treo đầy những thông báo về các khoản nợ đến hạn. Ông không phải không biết kế hoạch của con gái mình mang tính rủi ro đạo đức nghiêm trọng, dùng một đứa trẻ vô tội làm công cụ cho một cuộc hôn nhân toan tính. Nhưng đứng trước nguy cơ mất tất cả — công ty, danh dự gia đình, cả tương lai của chính con gái ông — ông đã chọn cách tự thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là một giải pháp tạm thời, cần thiết để vượt qua giai đoạn khó khăn nhất, và rằng khi mọi thứ ổn định trở lại, ông sẽ tìm cách bù đắp cho đứa trẻ theo một cách nào đó.

Đó là một sự tự lừa dối mà nhiều người trong hoàn cảnh tuyệt vọng vẫn thường mắc phải — tin rằng ý định tốt đẹp trong tương lai có thể bù đắp cho những hành động sai trái ở hiện tại. Nhưng sâu trong lòng, một phần của ông vẫn cảm thấy bất an về con đường mà gia đình mình đang đi, chỉ là nỗi bất an ấy chưa đủ lớn để ông ngăn cản con gái mình lúc này.

Kế hoạch được vạch ra tỉ mỉ trong những ngày tiếp theo. Đinh Bá Vọng sử dụng mối quan hệ cũ với một phòng xét nghiệm tư nhân để có được một tờ kết quả xét nghiệm ADN được làm giả tinh vi, đủ sức thuyết phục để qua mặt những người không có chuyên môn sâu về y tế. Hạ Vy, thông qua các mối quan hệ truyền thông mà cô đã âm thầm xây dựng suốt nhiều tuần qua, sắp xếp để có một buổi họp báo chính thức được tổ chức ngay tại Cung băng Bạch Hổ, vào đúng buổi sáng trước trận chung kết diễn ra.

Cô cũng gửi một tin nhắn riêng cho Bảo Duy, thông báo về "kết quả xét nghiệm" và buổi họp báo sắp tới, đóng khung nó như một tin vui: "Anh Bảo Duy, em có kết quả xét nghiệm rồi. Đúng như em đã tin tưởng suốt thời gian qua, bé Bin chính là con ruột của anh. Em đã sắp xếp một buổi họp báo để chúng ta có thể công khai chào đón con một cách trọn vẹn, đúng như những gì con xứng đáng được nhận. Em mong anh sẽ đứng cạnh em và con vào khoảnh khắc quan trọng này."

Bảo Duy đọc tin nhắn ấy với một cảm giác hỗn loạn khó tả — vừa có chút nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có một câu trả lời rõ ràng, vừa có một sự bất an mơ hồ mà anh không thể lý giải nổi, một linh cảm rằng có điều gì đó không ổn trong tốc độ và cách thức mọi việc đang diễn ra quá nhanh và quá thuận lợi cho câu chuyện mà Hạ Vy vẫn luôn muốn anh tin.

Anh không biết rằng, ở một góc khác của thành phố, Yên Thảo và Chấn Phong cũng vừa nhận được tin về buổi họp báo sắp được tổ chức, thông qua một nguồn tin nội bộ từ chính bộ phận truyền thông của đội. Họ hiểu ngay lập tức rằng đây chính là khoảnh khắc họ đã chờ đợi, dù nó đến sớm hơn và dồn dập hơn những gì họ dự tính.

"Họ đang cố ra đòn quyết định trước khi chúng ta kịp phản ứng," Cao Việt Anh nói qua điện thoại, giọng ông căng thẳng. "Chúng ta cần chuẩn bị mọi thứ thật nhanh và thật chính xác. Không được phép có bất kỳ sơ suất nào."

Yên Thảo nắm chặt điện thoại, cảm nhận nhịp tim mình đang đập dồn dập. Cô biết khoảnh khắc quyết định của cả câu chuyện, khoảnh khắc mà mọi nỗ lực suốt nhiều tuần qua sẽ được thử thách trước toàn bộ công chúng, giờ đây chỉ còn cách một đêm duy nhất.

Cô gọi ngay cho Chấn Phong. "Anh đã nghe tin chưa?"

"Rồi," anh đáp, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát. "Cao Việt Anh cũng vừa gọi cho tôi. Chúng ta cần gặp nhau ngay tối nay để lên phương án cụ thể. Đây không phải lúc để hoảng loạn, Yên Thảo à. Chúng ta đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu rồi, chỉ là nó đến sớm hơn dự kiến."

"Tôi biết," cô nói, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp thở của mình. "Nhưng nếu họ mang ra một kết quả xét nghiệm giả ngay trước công chúng, chúng ta cần đảm bảo bằng chứng của mình đủ sức mạnh để phản bác ngay lập tức, không để lại bất kỳ khoảng trống nghi ngờ nào."

"Chúng ta sẽ chuẩn bị đầy đủ," Chấn Phong khẳng định. "Tôi sẽ đến đón chị trong nửa tiếng nữa. Chúng ta cùng đến gặp Cao Việt Anh để rà soát lại toàn bộ hồ sơ lần cuối trước khi đối mặt với họ."

Đêm hôm đó trở thành một đêm dài không ngủ đối với cả ba người, khi họ cùng nhau rà soát từng chi tiết trong bộ hồ sơ bằng chứng, chuẩn bị cho khoảnh khắc đối đầu quyết định mà không ai trong số họ biết chắc sẽ diễn ra theo chiều hướng nào, nhưng tất cả đều hiểu rõ một điều: không còn đường lùi nào nữa.

Gần nửa đêm, khi Cao Việt Anh tạm nghỉ để pha thêm một ấm trà, Yên Thảo ngồi lặng nhìn tập hồ sơ dày cộp trải trên bàn — kết quả của gần hai tháng điều tra âm thầm, của biết bao đêm mất ngủ, của những rủi ro cả cô và Chấn Phong đã chấp nhận đánh đổi. Cô nghĩ đến bé Bin, đứa trẻ vô tội đang say giấc ở đâu đó trong thành phố này, hoàn toàn không hay biết về cơn bão sắp ập đến vào ngày mai. Cô tự nhủ rằng, dù kết quả có ra sao, mục tiêu cuối cùng của cô không phải là trả thù hay giành lại bất cứ điều gì đã mất, mà là đảm bảo đứa trẻ ấy, và cả sự thật, cuối cùng cũng sẽ được đối xử công bằng.

Chấn Phong, ngồi cạnh cô, nhận ra ánh mắt xa xăm của cô và nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô. "Chị đang nghĩ về bé Bin phải không?"

Cô gật đầu, không giấu diếm. "Nó không đáng phải chịu bất kỳ hậu quả nào từ những toan tính của người lớn. Dù ngày mai mọi chuyện có diễn ra thế nào, tôi chỉ mong nó được bảo vệ khỏi những tổn thương không cần thiết."

"Đó cũng là điều tôi mong muốn," Chấn Phong đáp, giọng dịu dàng. "Và tôi tin, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng của chúng ta, ngày mai sẽ là ngày sự thật được bảo vệ, không phải bị chôn vùi thêm lần nữa, dù cái giá phải trả có là gì đi nữa."

Đã sao chép liên kết chương