Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi
8 phút đọc

Chương 8

Chương 8 — Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Chiếc Ghế Giữa Hai Lằn Ranh

Văn phòng của Đái Trọng Nghiệp nằm ở góc yên tĩnh nhất trong tòa nhà huấn luyện, nơi những tấm ảnh đen trắng ghi lại hành trình gần hai mươi năm ông gắn bó với Đội Bạch Hổ Băng Giang được treo kín một bức tường — từ ngày đội còn thi đấu ở hạng thấp nhất của giải VPHL, đến ngày đội lần đầu tiên lọt vào bán kết tranh Cúp Bạch Kim. Sáng hôm sau lễ ra mắt mùa giải, Phó Đình Khang gõ cửa văn phòng ấy với gương mặt không giấu nổi sự căng thẳng.

"Chúng ta cần nói chuyện về Bảo Duy," ông mở lời ngay khi ngồi xuống, không vòng vo như thường lệ.

"Tôi đang nghe," Đái Trọng Nghiệp đáp, đặt bút xuống bàn.

"Việt Thịnh hài lòng với cách xử lý truyền thông tối qua," Phó Đình Khang tiếp tục. "Hình ảnh cậu ấy bế đứa trẻ lên sân khấu đang lan truyền tích cực trên mọi nền tảng. Nhưng họ cũng nhấn mạnh rằng trong thời gian tới, mọi thứ xung quanh Bảo Duy cần phải sạch sẽ tuyệt đối, không có bất kỳ tin đồn lộn xộn nào khác có thể làm loãng câu chuyện 'người đàn ông có trách nhiệm' mà chúng ta vừa xây dựng."

Đái Trọng Nghiệp im lặng, biết rõ câu chuyện đang dẫn đến đâu.

"Câu hỏi của phóng viên tối qua về 'một nhân viên trong ban huấn luyện'," Phó Đình Khang nói tiếp, chọn từ ngữ cẩn thận, "ông biết rõ hơn tôi ai là người họ đang ám chỉ. Tôi không có ý xúc phạm con gái ông, HLV Nghiệp à. Nhưng tôi cần ông hiểu, trong tình huống này, sự có mặt thường xuyên của cô ấy bên cạnh Bảo Duy tại các sự kiện công khai có thể tạo thêm rủi ro không cần thiết."

"Anh đang đề nghị tôi làm gì?" Đái Trọng Nghiệp hỏi thẳng, giọng lạnh hơn bình thường.

"Tôi không đề nghị gì cả," Phó Đình Khang đáp, nhưng ánh mắt ông tránh né cho thấy điều ngược lại. "Tôi chỉ đang truyền đạt lại quan ngại từ phía nhà tài trợ. Quyết định thế nào là tùy ông, với tư cách HLV trưởng."

Sau khi Phó Đình Khang rời khỏi văn phòng, Đái Trọng Nghiệp ngồi lặng rất lâu, nhìn lên bức tường ảnh kỷ niệm của mình. Ông nhớ lại buổi tối bốn năm trước, khi Yên Thảo, khi ấy còn là một cô gái trẻ đầy nhiệt huyết, đã thuyết phục ông cho cô cơ hội cứu vãn sự nghiệp của một cầu thủ dự bị sắp bị thanh lý. Ông nhớ niềm tự hào âm thầm mỗi khi nhìn thấy chiến thuật của con gái mình phát huy tác dụng trên sân đấu, dù không ai ngoài ông và vài người thân cận biết ai mới là bộ óc đứng sau nó.

Giờ đây, chính đứa con gái ấy đang bị chính hệ thống mà cô âm thầm góp phần xây dựng nên đẩy ra rìa, như một rủi ro cần được kiểm soát thay vì một tài sản cần được trân trọng.

Sau khi Phó Đình Khang rời đi, Đái Trọng Nghiệp gọi điện cho vợ mình — mẹ của Yên Thảo, hiện đang sống cùng em gái ở một thành phố khác để chăm sóc bà ngoại đang bệnh — kể lại toàn bộ sự việc. Đó là thói quen ông vẫn giữ suốt hơn hai mươi năm hôn nhân, dù họ ít khi gặp nhau thường xuyên vì công việc huấn luyện đòi hỏi ông gắn bó gần như toàn thời gian với đội bóng.

"Anh nghĩ mình nên làm gì?" ông hỏi vợ qua điện thoại, giọng mệt mỏi hiếm thấy.

"Anh nên tự hỏi," vợ ông đáp, giọng điềm tĩnh nhưng sắc bén như thường lệ, "nếu hai mươi năm nữa nhìn lại, anh muốn nhớ về khoảnh khắc này như lúc anh đã bảo vệ con gái mình, hay lúc anh đã chọn giữ yên một ngôi sao vì sợ mất một mùa giải? Đội bóng rồi sẽ có mùa giải khác, có ngôi sao khác. Con gái anh chỉ có một, và niềm tin của nó vào công lý, vào sự công nhận xứng đáng, cũng chỉ có thể được bảo vệ một lần trong khoảnh khắc quan trọng như thế này."

Câu nói ấy găm sâu vào lòng Đái Trọng Nghiệp, khiến ông thức tỉnh phần nào khỏi những toan tính thực dụng mà áp lực công việc đã vô tình gieo vào đầu ông suốt những ngày qua. Ông cúp máy, ngồi lặng thêm một lúc trước khi đứng dậy, quyết định rằng dù kết quả thế nào, ông sẽ không để bản thân trở thành một người cha chọn im lặng chỉ vì thuận tiện.

Ông tìm đến phòng tập của Bảo Duy vào buổi chiều, đợi đến khi buổi tập cá nhân kết thúc, cầu thủ khác đã rời khỏi sân. "Bảo Duy," ông gọi, "tôi muốn nói chuyện với cậu, không phải với tư cách HLV trưởng."

Bảo Duy, đang lau mồ hôi bằng khăn, ngẩng lên, có chút bối rối trước giọng điệu khác thường của ông. "Vâng, chú cứ nói ạ."

"Con gái tôi đã dành bốn năm cuộc đời để giúp cậu trở thành người cậu đang là hôm nay," Đái Trọng Nghiệp nói, giọng chậm rãi nhưng có sức nặng của một người từng trải. "Tôi không nói điều này để đòi hỏi cậu phải biết ơn công khai, vì tôi biết đó chưa bao giờ là điều Yên Thảo mong muốn. Nhưng tôi muốn cậu hiểu rằng, dù cậu chọn con đường nào với chuyện của Hạ Vy và đứa trẻ, cậu nợ con gái tôi một sự tôn trọng tối thiểu — không phải sự phủ nhận công khai trước ống kính máy quay."

Bảo Duy cúi đầu, im lặng một lúc lâu. "Chú nói đúng," anh cuối cùng thừa nhận, giọng có chút run rẩy. "Cháu xin lỗi. Cháu không nghĩ trước khi trả lời câu hỏi đó, cháu chỉ cố gắng bảo vệ hình ảnh trước ống kính..."

"Bảo vệ hình ảnh không nên là cái giá phải trả bằng cách chà đạp lên người đã âm thầm xây dựng nên hình ảnh đó cho cậu," Đái Trọng Nghiệp ngắt lời, giọng nghiêm khắc hơn. "Tôi không yêu cầu cậu công khai chuyện tình cảm của hai đứa nếu cậu chưa sẵn sàng. Nhưng tôi yêu cầu cậu, với tư cách một người đàn ông, hãy đối xử với Yên Thảo bằng sự tử tế tối thiểu mà cô ấy xứng đáng được nhận."

Bảo Duy gật đầu, nhưng Đái Trọng Nghiệp nhận ra trong ánh mắt anh vẫn còn một sự do dự sâu sắc, một nỗi sợ hãi chưa được giải quyết mà lời xin lỗi suông không thể chạm tới. Ông rời khỏi phòng tập với một cảm giác nặng nề, biết rằng cuộc trò chuyện này, dù cần thiết, có lẽ sẽ không đủ sức thay đổi những quyết định mà Bảo Duy sẽ đưa ra khi áp lực từ nhà tài trợ và từ chính Hạ Vy tiếp tục gia tăng.

Tối hôm đó, khi về nhà, Đái Trọng Nghiệp ngồi cùng con gái trong phòng khách, kể lại một phần cuộc trò chuyện với Phó Đình Khang, dù ông không nói hết mọi chi tiết để tránh làm cô thêm tổn thương.

"Ba xin lỗi," ông nói, "vì ba không thể bảo vệ con hoàn toàn khỏi những áp lực này. Ba là HLV trưởng của một đội bóng đang đặt cược cả mùa giải vào phong độ của Bảo Duy. Ba biết điều đó nghe thật ích kỷ khi nói ra trước mặt con."

"Con không trách ba," Yên Thảo đáp, ngồi cạnh cha, nhìn ra khung cửa sổ tối. "Con hiểu vị trí của ba khó khăn thế nào. Nhưng ba à, con nghĩ con cần tự tìm ra sự thật cho chính mình, không chỉ dựa vào những gì người khác nói hay không nói."

"Con định làm gì?" ông hỏi, có chút lo lắng trong giọng nói.

"Con chưa biết chính xác," cô thừa nhận, "nhưng có vài điều trong câu chuyện của Hạ Vy không khớp với những gì con biết về khoảng thời gian Bảo Duy và cô ta còn ở bên nhau. Con muốn tìm hiểu kỹ hơn, không phải vì ghen tuông, mà vì con cảm thấy có điều gì đó không ổn."

Đái Trọng Nghiệp nhìn con gái một lúc lâu, thấy trong ánh mắt cô một sự quyết tâm mà ông chưa từng thấy rõ ràng đến vậy kể từ ngày cô còn là một cô gái trẻ thuyết phục ông cho cô cơ hội đầu tiên bốn năm trước. Ông không biết nên vui hay lo lắng trước sự quyết tâm ấy, nhưng ông biết một điều chắc chắn: con gái ông, dù bị tổn thương đến đâu, vẫn chưa bao giờ đánh mất bản năng sắc bén của một người luôn nhìn thấy những gì người khác bỏ lỡ.

"Nếu con cần bất cứ điều gì," ông nói, đặt tay lên vai cô, "ba luôn ở đây, dù ba đứng ở vị trí khó khăn thế nào đi nữa."

Đêm đó, sau khi con gái đã về phòng, Đái Trọng Nghiệp ngồi một mình trong phòng khách, lấy ra cuốn sổ ghi chép chiến thuật cũ kỹ ông vẫn dùng suốt hai mươi năm huấn luyện, lật đến những trang đầu tiên ghi lại ngày Bảo Duy mới gia nhập đội — một cầu thủ nhút nhát, luôn cúi đầu tránh ánh mắt người khác sau mỗi lần mắc lỗi. Ông nhớ rõ chính Yên Thảo là người đã ngồi hàng giờ cùng cậu ta sau mỗi buổi tập, không phải để dạy kỹ thuật, mà để dạy cậu ta cách tin vào bản thân mình trở lại.

Ông gấp cuốn sổ lại, thở dài, tự hỏi liệu người đàn ông đang đứng trên đỉnh cao sự nghiệp hôm nay có còn nhớ được bao nhiêu phần của hành trình đã đưa anh đến đó, hay ánh đèn sân khấu và áp lực từ những hợp đồng tài trợ đã khiến anh quên mất người đã thắp lên ngọn lửa đầu tiên cho sự nghiệp của mình. Ông không có câu trả lời chắc chắn, chỉ biết rằng những ngày sắp tới, cả đội bóng ông dày công xây dựng lẫn gia đình nhỏ của ông đều đang đứng trước một phép thử mà không ai có thể lường trước được kết quả, một phép thử mà chính ông, dù muốn hay không, cũng không thể đứng ngoài cuộc quan sát như một khán giả.

Đã sao chép liên kết chương