Chương 9
Chương 9 — Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi
Những Con Số Không Khớp
Yên Thảo có một thói quen nghề nghiệp mà cô mang theo vào mọi khía cạnh cuộc sống: cô không bao giờ tin vào một câu chuyện cho đến khi tự mình đối chiếu được các mốc thời gian. Đó là kỹ năng cô rèn luyện suốt nhiều năm phân tích chiến thuật đối thủ — mọi trận đấu, mọi pha bóng, đều có một chuỗi thời gian logic mà nếu một chi tiết nào đó không khớp, toàn bộ câu chuyện phải được xem xét lại.
Chi tiết đầu tiên khiến cô khựng lại xuất hiện trong một cuộc phỏng vấn độc quyền mà Hạ Vy dành cho một tạp chí giải trí, được đăng tải ba ngày sau lễ ra mắt mùa giải. Trong bài phỏng vấn, Hạ Vy kể lại rằng cô và Bảo Duy "tình cờ gặp lại nhau trong một chuyến công tác của anh ấy khoảng bốn năm trước, và có một đêm không ai trong hai người kiểm soát được cảm xúc." Bé Bin, theo lời Hạ Vy, sinh ra chín tháng sau đêm đó, hiện tại vừa tròn ba tuổi.
Yên Thảo đọc đoạn văn ấy nhiều lần, cảm giác có gì đó cộm lên trong đầu. Bốn năm trước là chính xác thời điểm cô bắt đầu làm việc sát sao với Bảo Duy để giúp anh vượt qua khủng hoảng phong độ đầu tiên trong sự nghiệp — giai đoạn mà lịch trình của anh được giám sát chặt chẽ đến từng ngày bởi chính đội ngũ huấn luyện, bao gồm cả cô. Cô mở lại cuốn nhật ký công việc cũ, nơi cô ghi chép lại lịch trình tập luyện, thi đấu và cả những chuyến đi ngắn ngày của Bảo Duy trong giai đoạn đó, một thói quen cô vẫn giữ để phục vụ việc phân tích tâm lý thi đấu theo chu kỳ mùa vụ.
Cô lần tìm giai đoạn được nhắc đến trong bài phỏng vấn — khoảng thời gian chín tháng trước ngày sinh mà Hạ Vy công bố trên các giấy tờ đã được công khai một phần cho báo chí. Theo ghi chép của cô, trong toàn bộ giai đoạn đó, Bảo Duy chỉ có đúng hai chuyến công tác ra khỏi thành phố Băng Giang: một chuyến tập huấn ngắn ngày cùng đội tuyển ở một trung tâm huấn luyện được giám sát nghiêm ngặt, và một chuyến đi cùng gia đình thăm người thân ở quê nhà, cả hai chuyến đều có lịch trình công khai và nhân chứng đi cùng rõ ràng, không có bất kỳ khoảng trống thời gian nào đủ để một "đêm không kiểm soát được cảm xúc" như Hạ Vy mô tả có thể xảy ra mà không ai trong đội biết.
Cô ngồi lặng trước màn hình máy tính rất lâu, cố gắng tìm ra lời giải thích hợp lý nhất cho sự mâu thuẫn này. Có thể cô đã bỏ sót điều gì đó. Có thể có một khoảng thời gian riêng tư nào đó mà Bảo Duy chưa từng kể với cô. Nhưng với bản năng phân tích đã được rèn giũa qua hàng trăm trận đấu, cô biết rằng khi một chi tiết không khớp với dữ liệu đã được xác minh kỹ lưỡng, khả năng cao nhất không phải là dữ liệu sai, mà là câu chuyện được kể lại không hoàn toàn chính xác.
Cô mang nghi vấn ấy đến gặp Mai Bảo Trâm vào giờ nghỉ trưa hôm sau, chọn một góc quán cà phê xa Cung băng Bạch Hổ để tránh tai mắt đồng nghiệp. "Chị nghĩ em điên rồ nếu em nói em không tin toàn bộ câu chuyện của Hạ Vy không?" cô hỏi, sau khi đã trình bày sơ lược về sự mâu thuẫn trong mốc thời gian.
"Chị nghĩ em là người tỉnh táo nhất trong toàn bộ chuyện này," Bảo Trâm đáp ngay, không chút do dự. "Từ ngày cô ta xuất hiện, chị đã thấy có gì đó không ổn trong cách cô ta luôn chọn đúng thời điểm có đông ống kính nhất để xuất hiện. Người mẹ thật sự lo cho tương lai con mình thường muốn giải quyết chuyện riêng tư một cách kín đáo trước, không phải biến nó thành một chiến dịch truyền thông rầm rộ ngay từ ngày đầu."
"Nhưng em không có bằng chứng cụ thể nào cả," Yên Thảo thừa nhận, "chỉ có vài mốc thời gian không khớp và một cảm giác trực giác về cách đứa trẻ phản ứng với cô ta."
"Trực giác của em chưa bao giờ sai trong bốn năm phân tích chiến thuật cho đội này," Bảo Trâm nói, giọng chắc nịch. "Chị không thấy lý do gì để nghĩ nó sẽ sai lần này. Nhưng em cần cẩn thận, Yên Thảo à. Nếu em đi tìm sự thật một mình và không có ai hỗ trợ, đến khi bị phát hiện, chính em mới là người bị quy kết là kẻ ghen tuông cố tình phá hoại hình ảnh gia đình người khác."
Lời cảnh báo ấy khiến Yên Thảo trầm ngâm suốt quãng đường quay lại nơi làm việc. Cô hiểu Bảo Trâm nói đúng — trong một câu chuyện mà dư luận đã sẵn sàng đứng về phía "người đàn ông dũng cảm nhận trách nhiệm" và "người mẹ đơn thân can đảm", bất kỳ hành động điều tra nào từ phía cô cũng có thể dễ dàng bị bóp méo thành sự đố kỵ của một người bị bỏ rơi. Cô cần phải cẩn trọng hơn nữa, và có lẽ, cô cần một người có thể nhìn nhận vấn đề từ góc độ khách quan hơn cả Bảo Trâm — một người không có bất kỳ dây mơ rễ má cảm xúc nào với câu chuyện này.
Chi tiết thứ hai đến từ một quan sát tình cờ hơn. Đội bóng tổ chức một buổi gặp gỡ ngắn giữa Bảo Duy, Hạ Vy và bé Bin với vài nhân viên nội bộ để "làm quen" trước khi có những sự kiện công khai lớn hơn trong tương lai. Yên Thảo, dù cảm thấy khó xử, vẫn phải có mặt vì công việc điều phối lịch trình. Cô đứng ở góc phòng, quan sát cách bé Bin phản ứng với Hạ Vy.
Đứa trẻ, khi được hỏi những câu đơn giản, thường quay sang nhìn một cách dò xét về phía Hạ Vy trước khi trả lời, như thể đang tìm kiếm sự xác nhận về câu trả lời "đúng" cần nói ra, một hành vi khác hẳn với sự gắn bó tự nhiên, bản năng mà một đứa trẻ ba tuổi thường có với người mẹ ruột của mình. Khi Hạ Vy ôm bé vào lòng, bé hơi cứng người trong vài giây trước khi thả lỏng, một phản ứng nhỏ nhưng đủ để lọt vào mắt của một người quen quan sát ngôn ngữ cơ thể như Yên Thảo — kỹ năng cô đã mài giũa suốt nhiều năm đọc vị tâm lý cầu thủ qua từng cử chỉ nhỏ nhất trên sân băng.
Cô không nói ra quan sát ấy với bất kỳ ai ngay lập tức, kể cả với Chấn Phong. Cô muốn chắc chắn hơn trước khi đưa ra bất kỳ kết luận nào, biết rằng một nghi ngờ vô căn cứ, nếu bị lộ ra và sai, có thể phá hủy hoàn toàn những gì còn sót lại trong hình ảnh của cô trước đội bóng và trước công chúng.
Tối hôm đó, cô gọi điện cho một người bạn học cũ hiện đang làm y tá tại Bệnh viện Đa khoa Băng Giang, hỏi thăm bâng quơ về quy trình lưu trữ hồ sơ sinh tại các phòng khám tư nhân liên kết với bệnh viện. Người bạn, không nghi ngờ gì về mục đích thật sự của câu hỏi, giải thích rằng một số phòng khám vệ tinh nhỏ, đặc biệt những nơi có sự đầu tư từ các nhóm cổ đông tư nhân, đôi khi có quy trình lưu trữ hồ sơ lỏng lẻo hơn nhiều so với bệnh viện công lập, và trong một số trường hợp hiếm hoi từng bị phanh phui trên báo chí, hồ sơ sinh đã bị chỉnh sửa vì mục đích pháp lý hoặc tài chính.
Thông tin ấy, dù chưa chứng minh được điều gì cụ thể, càng khiến Yên Thảo tin rằng trực giác của mình không hoàn toàn vô căn cứ. Cô bắt đầu lập một tài liệu riêng, giống hệt cách cô vẫn lập các bản phân tích chiến thuật — ghi chú lại từng chi tiết mâu thuẫn, từng câu hỏi chưa có lời giải, từng mốc thời gian cần được kiểm chứng thêm. Cô đặt tên file ấy đơn giản: "Timeline_HaVy_v1", giấu nó trong một thư mục được bảo vệ bằng mật khẩu trên máy tính cá nhân, không phải máy tính của đội.
Cô biết rằng nếu nghi ngờ của mình là đúng, việc phanh phui nó sẽ đòi hỏi nhiều hơn là trực giác và vài mốc thời gian không khớp. Cô sẽ cần bằng chứng cụ thể, xác thực, đủ sức thuyết phục không chỉ bản thân cô mà cả công chúng và ban lãnh đạo đội đang bị cuốn theo câu chuyện "trách nhiệm gia đình" mà Hạ Vy và có lẽ cả một bàn tay nào đó đứng sau đã dàn dựng nên hết sức tỉ mỉ. Và cô biết mình không thể làm điều đó một mình.
Đêm đó, trước khi đi ngủ, cô mở lại file "Timeline_HaVy_v1", đọc lại từng dòng ghi chú mình đã lập, rồi thêm vào một câu hỏi cuối cùng, câu hỏi mà cô biết sẽ là chìa khóa cho toàn bộ cuộc điều tra sắp tới: "Nếu câu chuyện này được dàn dựng, động cơ là gì? Tiền bạc, danh tiếng, hay một điều gì đó sâu xa hơn liên quan đến chính gia đình của Hạ Vy?" Cô nhớ mơ hồ đã từng đọc đâu đó, trong một bài báo kinh tế lướt qua vài tháng trước, về những khó khăn tài chính của một tập đoàn bất động sản mang tên Kim Vọng. Cô chưa chắc chắn có mối liên hệ nào giữa cái tên đó và Hạ Vy, nhưng bản năng phân tích của cô mách bảo rằng đây là một sợi chỉ đáng để lần theo, giống như cách cô từng lần theo một chi tiết nhỏ bé tưởng chừng vô nghĩa trong một pha bóng để rồi phát hiện ra cả một điểm yếu chí mạng của đối thủ, điều mà không một ai khác trong đội từng nhận ra trước cô.