Chương 4
Chương 4 — Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi
Khoảng Cách An Toàn
Phòng họp lớn của Tập đoàn Việt Thịnh nằm trên tầng hai mươi mốt một tòa cao ốc trung tâm thành phố Băng Giang, nơi từ cửa kính có thể nhìn xuống toàn cảnh Cung băng Bạch Hổ như một chiếc đĩa bạc khổng lồ nằm giữa lòng đô thị. Tống Bảo Duy ngồi ở một đầu bàn dài, đối diện là ba đại diện cấp cao của nhà tài trợ, bên cạnh anh là Phó Đình Khang với gương mặt căng thẳng không giấu nổi.
"Cậu hiểu vị trí của chúng tôi chứ, Bảo Duy," người đại diện lớn tuổi nhất, một người phụ nữ có phong thái sắc lạnh, mở lời. "Việt Thịnh đã đầu tư vào hình ảnh cậu suốt ba năm qua như một biểu tượng của sự chuyên nghiệp, kỷ luật và trách nhiệm. Toàn bộ chiến dịch quảng cáo mùa giải này được xây dựng quanh khẩu hiệu 'Người đàn ông biết gánh vác trách nhiệm trên từng đường trượt.' Cậu hiểu điều đó đặt cậu vào tình thế nào lúc này chứ?"
"Tôi hiểu," Bảo Duy đáp, giọng anh nghe mệt mỏi hơn hẳn so với con người tự tin thường thấy trên sân băng.
"Chúng tôi không yêu cầu cậu phải làm gì ngay lập tức," người đại diện tiếp tục, "nhưng chúng tôi cần thấy cậu xử lý tình huống này một cách có trách nhiệm trước công chúng. Nếu đứa trẻ thật sự là con cậu, công chúng sẽ tha thứ cho một quá khứ chưa trọn vẹn, miễn là cậu thể hiện mình là người đàn ông sẵn sàng nhận trách nhiệm. Nhưng nếu công chúng nhìn thấy cậu né tránh, hoặc tệ hơn, nhìn thấy cậu đang có một mối quan hệ khác trong lúc chưa làm rõ chuyện này..."
Bà ta để câu nói lửng lơ, nhưng ý nghĩa đã đủ rõ ràng. Phó Đình Khang gật đầu phụ họa, ánh mắt liếc nhanh về phía Bảo Duy như để nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng.
"Chúng tôi khuyên cậu," một đại diện khác bổ sung, "trong thời gian này, hạn chế tối đa xuất hiện công khai cùng bất kỳ ai có thể khiến công chúng hiểu lầm cậu đang thờ ơ với trách nhiệm làm cha. Đặc biệt là..." ông ta liếc nhìn xuống một tờ giấy ghi chú, "cô Đái Yên Thảo, người mà chúng tôi được biết có mối quan hệ thân thiết với cậu trong đội."
Đó là lần đầu tiên tên Yên Thảo được nhắc đến chính thức trong một cuộc họp cấp cao như thế này, không phải với tư cách người đóng góp cho thành công của đội, mà như một rủi ro hình ảnh cần được kiểm soát.
Buổi chiều hôm đó, Bảo Duy tìm đến phòng phân tích chiến thuật, nơi Yên Thảo đang ngồi làm việc như thường lệ. Cô nhìn thấy vẻ mặt anh và biết ngay có chuyện không ổn.
"Chúng ta cần nói chuyện," anh nói, đóng cửa phòng lại.
"Cuộc họp với Việt Thịnh thế nào?" cô hỏi, dù cô đã đoán được phần nào câu trả lời.
Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai tay chống lên đầu gối, mắt nhìn xuống sàn nhà. "Họ muốn anh giữ khoảng cách với em. Ít nhất là công khai. Cho đến khi mọi chuyện với Hạ Vy được làm rõ."
Cái tên ấy — Hạ Vy — vang lên tự nhiên đến mức khiến Yên Thảo khựng lại một giây. Cô nhận ra đó là lần đầu tiên anh gọi tên người phụ nữ ấy trước mặt cô, và cách anh gọi, quen thuộc, không vấp váp, cho thấy rõ ràng đây không phải một cái tên xa lạ mới xuất hiện trong đời anh.
"Anh gọi tên cô ta tự nhiên quá," cô nói, cố giữ giọng bình thản.
Bảo Duy khựng lại, nhận ra sai lầm của mình. "Anh xin lỗi. Anh không có ý..."
"Không sao." Cô ngắt lời, đứng dậy, quay lưng về phía cửa sổ để anh không nhìn thấy biểu cảm thật sự trên gương mặt mình. "Anh cứ làm những gì cần làm để bảo vệ hình ảnh. Em hiểu áp lực từ nhà tài trợ lớn thế nào."
"Chỉ là tạm thời thôi," anh nói, giọng như đang cố thuyết phục chính mình hơn là cô. "Khi mọi chuyện lắng xuống, khi anh làm rõ được đứa bé không phải con anh, mọi thứ sẽ trở lại bình thường."
"Nếu nó là con anh thì sao?" cô hỏi, quay lại nhìn thẳng vào mắt anh.
Anh im lặng một lúc lâu, đủ lâu để câu trả lời tự nó đã là một lời đáp. "Anh không biết," cuối cùng anh nói. "Anh thật sự không biết phải làm gì nếu đúng là con anh."
Yên Thảo nhận ra trong khoảnh khắc đó rằng "khoảng cách tạm thời" mà Bảo Duy nhắc đến không hề có một ranh giới hay thời hạn rõ ràng nào cả — nó phụ thuộc hoàn toàn vào một sự thật mà chính anh cũng chưa dám đối diện.
Những ngày sau đó, sự thay đổi diễn ra âm thầm nhưng rõ rệt. Bảo Duy không còn nhắn tin cho cô mỗi tối như trước. Trong các buổi họp chiến thuật, anh tránh giao tiếp bằng mắt với cô lâu hơn vài giây cần thiết. Khi đội tổ chức một buổi tiệc nhỏ mừng sinh nhật một cầu thủ trẻ, anh đến cùng với một vài đồng đội khác, không còn tự nhiên ngồi cạnh cô như trước, mà giữ một khoảng cách vừa đủ để không ai có thể chụp được một bức ảnh gây hiểu lầm.
Có một buổi tối, đội tổ chức họp báo nội bộ ngắn để thông báo lịch tập huấn trước mùa giải, và ban truyền thông của đội — dưới sự chỉ đạo trực tiếp từ Phó Đình Khang — chuẩn bị cho Bảo Duy một bài phát biểu ngắn đã được soạn sẵn từng câu chữ. Yên Thảo, với vai trò quen thuộc, được yêu cầu xem qua bản thảo trước khi gửi cho anh, như cô vẫn luôn làm suốt bốn năm qua.
Cô đọc bản thảo, thấy có một đoạn viết: "Tôi luôn đặt gia đình và trách nhiệm cá nhân lên hàng đầu, và tôi tin công chúng sẽ thấy rõ điều đó qua cách tôi hành xử trong thời gian tới." Cô hiểu ngay lập tức đây là một câu được cài cắm có chủ đích, một tín hiệu ngầm gửi đến dư luận rằng Bảo Duy đang chuẩn bị tinh thần nhận trách nhiệm với đứa trẻ, bất kể sự thật ra sao.
Cô chỉnh sửa vài lỗi ngữ pháp nhỏ trong bản thảo như thường lệ, nhưng để nguyên đoạn văn ấy, gửi lại cho bộ phận truyền thông mà không thêm bất kỳ bình luận nào. Đó là lần đầu tiên trong bốn năm cô làm công việc này một cách máy móc, tách rời hoàn toàn cảm xúc cá nhân ra khỏi công việc — một kỹ năng cô chưa từng nghĩ mình sẽ cần phải học, và giờ đây học nó trong đau đớn.
Tối hôm họp báo diễn ra, cô đứng ở hàng ghế cuối cùng trong khán phòng nhỏ, nhìn Bảo Duy đọc đúng từng câu chữ cô đã duyệt qua, giọng anh vững vàng, ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính với vẻ chân thành được luyện tập kỹ lưỡng. Các phóng viên gật gù, ghi chép, một vài người thì thầm với nhau tỏ vẻ hài lòng vì "ngôi sao Bạch Hổ Băng Giang biết cách xử lý khủng hoảng đầy trách nhiệm."
Không ai trong khán phòng đó biết rằng người phụ nữ ngồi lặng lẽ ở hàng ghế cuối, người vừa dành cả buổi chiều chỉnh sửa từng câu chữ trong bài phát biểu ấy, chính là người đang bị đẩy ra ngoài lề bởi chính những câu chữ cô đã góp phần hoàn thiện.
Mai Bảo Trâm là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi ấy. "Em có để ý không," cô nói với Yên Thảo trong giờ nghỉ trưa, "ba ngày nay anh Duy không ngồi cùng bàn với em một lần nào ở căng tin."
"Anh ấy đang chịu áp lực lớn," Yên Thảo bênh vực, dù chính cô cũng cảm nhận rõ sự xa cách ấy đang cứa vào lòng mình mỗi ngày một sâu hơn.
"Chị không trách anh ta phải xử lý khủng hoảng truyền thông," Bảo Trâm nói, giọng thẳng thắn hiếm thấy. "Chị chỉ thấy lạ là trong lúc xử lý khủng hoảng, người đầu tiên bị đẩy ra xa lại chính là người đã giúp anh ta xây dựng nên tất cả những gì đang cần được bảo vệ."
Yên Thảo không đáp lại câu nói đó ngay. Cô về đến phòng phân tích, mở lại những file cũ cô đã làm cho Bảo Duy suốt bốn năm qua — hàng trăm, có lẽ hàng nghìn giờ làm việc, không một dòng nào mang tên cô. Lần đầu tiên, một cảm giác lạ lùng len lỏi vào lòng cô: không phải giận dữ, mà là một câu hỏi âm thầm cô chưa từng dám đặt ra trước đây — liệu tất cả những gì cô đã cho đi, có bao giờ được nhìn thấy đúng như giá trị thật của nó hay không, hay chỉ đơn giản là thứ người khác dùng khi cần và gạt sang một bên khi rủi ro xuất hiện.
Cô không nói lại với Bảo Trâm chuyện bài phát biểu, không phải vì giấu diếm, mà vì cô chưa tìm được từ ngữ nào đủ chính xác để diễn tả cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc khi nhìn người mình yêu đứng trước công chúng, nói những lời do chính tay mình chỉnh sửa, trong khi tên mình không hề tồn tại trong toàn bộ câu chuyện đang được kể.
Đêm đó, khi rời khỏi Cung băng Bạch Hổ, cô gặp Vệ Chấn Phong — hậu vệ mới của đội, người mới chuyển đến chưa đầy hai tháng — đang một mình tập luyện thêm ngoài giờ trên sân băng phụ, dưới ánh đèn an ninh mờ nhạt. Anh dừng lại khi thấy cô đi ngang qua hành lang kính, gật đầu chào như thói quen lịch sự thường ngày. Cô gật đầu đáp lại, không nghĩ nhiều về khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, không biết rằng người đàn ông ít nói này đã âm thầm quan sát cô nhiều hơn cô tưởng, và rằng chính ánh đèn mờ trên sân băng phụ đêm nay sẽ là khởi đầu của một điều gì đó cô chưa từng cho phép mình nghĩ tới.