Chương 20
Chương 20 — Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi
Sự Thật Trước Ống Kính
Thùy Dung kể lại toàn bộ câu chuyện, không giấu diếm bất kỳ chi tiết nào. Giọng cô run rẩy lúc đầu, nhưng vững vàng dần theo từng câu.
"Bốn năm trước, tôi mang thai trong hoàn cảnh khó khăn. Chị Đinh Hạ Vy tiếp cận tôi, đề nghị trả tiền để tôi sinh con rồi giao lại cho chị ấy nuôi. Tôi đã ký một thỏa thuận bảo mật. Tôi không biết chị ấy định dùng con tôi vào việc gì, cho đến khi thấy tin tức về buổi họp báo hôm nay."
Cả sảnh im phăng phắc. Không một tiếng máy ảnh. Không một tiếng thì thầm.
"Đây là vu khống," Hạ Vy hét lên, giọng vỡ ra. "Cô ta là ai mà các người tin?"
"Cô ấy là người có kết quả xét nghiệm ADN xác nhận quan hệ huyết thống với bé Bin," Cao Việt Anh lên tiếng, bước ra từ phía sau, giơ cao một tập tài liệu. "Được thực hiện tại Trung tâm Giám định Pháp y Độc lập, có đầy đủ con dấu, chữ ký, và số hồ sơ có thể tra cứu công khai."
Yên Thảo tiếp lời, giọng cô không hề dao động. "Còn đây," cô giơ lên một xấp giấy khác, "là sao kê chuyển khoản từ Công ty Kim Phát, một công ty con của Tập đoàn Kim Vọng, đến Phòng khám Y Đức và tài khoản cá nhân của Thùy Dung, thực hiện đúng vào giai đoạn bé Bin ra đời. Ba đợt. Tổng cộng gần hai tỷ đồng."
"Bịa đặt!" Hạ Vy hét lên, nhưng giọng cô đã mất hẳn sự tự tin ban đầu.
"Nếu là bịa đặt," Yên Thảo đáp, "tại sao chị không mời chính đại diện Phòng khám Y Đức ra đối chất ngay bây giờ? Tại sao chị không công bố tên trung tâm giám định đã cấp cho chị tờ giấy chị đang cầm? Tôi tin các phóng viên ở đây đều sẵn sàng xác minh ngay lập tức."
Không ai trả lời. Hạ Vy đứng chết lặng, tay siết chặt tờ giấy giả đang nhàu nát.
Phó Đình Khang, cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói, bước ra giữa sân khấu. "Tôi yêu cầu tạm dừng buổi họp báo này. Đội Bạch Hổ Băng Giang sẽ tiến hành xác minh độc lập toàn bộ những gì vừa được nêu ra."
"Không cần thiết," một giọng nói vang lên từ phía cánh gà. Đinh Bá Vọng bước ra, gương mặt ông tái nhợt nhưng vẫn cố giữ vẻ uy nghiêm cuối cùng. "Tôi là cha của Hạ Vy. Tôi xin nhận trách nhiệm."
Cả sảnh quay lại nhìn ông.
"Công ty của tôi đang đứng trước bờ vực phá sản," ông nói, giọng chậm rãi, như thể mỗi từ đều nặng trĩu. "Tôi đã đồng ý với kế hoạch của con gái tôi, vì tôi tuyệt vọng. Tôi xin lỗi vì đã biến một đứa trẻ vô tội thành công cụ cho toan tính của người lớn."
Đó là lời thú nhận đầu tiên, và cũng là lời thú nhận duy nhất, phá vỡ hoàn toàn bức tường dối trá đã được dựng lên suốt nhiều tháng qua.
Một phóng viên, hoàn hồn lại đầu tiên, hét lên câu hỏi. "Ông Vọng, xin ông cho biết động cơ thật sự đằng sau kế hoạch này là gì?"
Đinh Bá Vọng nhìn thẳng vào ống kính, không còn gì để mất. "Tập đoàn Kim Vọng nợ hơn tám trăm tỷ đồng sau hai dự án bất động sản thất bại. Tôi đứng trước nguy cơ mất tất cả — công ty, nhà cửa, cả danh dự của gia đình tôi. Khi biết Bảo Duy, người yêu cũ của con gái tôi, đã trở thành một ngôi sao với khối tài sản và hợp đồng tài trợ khổng lồ, tôi đã nghĩ đến một giải pháp. Một cuộc hôn nhân sẽ mang lại nguồn vốn đủ để cứu công ty. Tôi biết đó là một hành động sai trái. Nhưng khi người ta đứng trước bờ vực mất tất cả, người ta thường đưa ra những lựa chọn mà bản thân họ, ở một thời điểm tỉnh táo hơn, sẽ không bao giờ chấp nhận."
"Vậy còn chị, chị Hạ Vy?" một phóng viên khác hỏi. "Chị có hối hận không?"
Hạ Vy đứng lặng một lúc lâu trước khi trả lời, giọng cô đã mất hết vẻ kiêu hãnh ban đầu. "Tôi không muốn nhìn cha tôi sụp đổ. Tôi đã nghĩ, nếu Bảo Duy thật lòng từng yêu tôi, anh ấy sẽ sẵn lòng giúp đỡ gia đình tôi, dù bằng cách nào. Tôi đã sai. Tôi biết tôi đã sai, nhưng lúc đó tôi không nhìn thấy con đường nào khác."
Câu trả lời ấy, dù không đủ để xóa bỏ tội lỗi cô đã gây ra, ít nhất cũng phơi bày rõ ràng động cơ thật sự đằng sau toàn bộ âm mưu — không phải sự ác độc thuần túy, mà là một sự tuyệt vọng bị biến dạng thành toan tính tàn nhẫn, đánh đổi bằng danh dự của người khác và tuổi thơ của chính đứa con mình từng nhận nuôi.
Hạ Vy quay sang nhìn cha mình, mắt cô đỏ hoe, không phải vì bị vạch trần, mà vì kế hoạch cuối cùng cũng sụp đổ. "Cha..."
"Đủ rồi, Hạ Vy," Đinh Bá Vọng nói, giọng mệt mỏi. "Chúng ta đã thua."
Bảo Duy, suốt từ đầu đứng chết lặng, giờ mới lên tiếng, giọng anh run rẩy. "Tất cả... tất cả là giả sao? Ngay từ đầu?"
"Từ đầu," Yên Thảo xác nhận, quay sang nhìn anh, ánh mắt cô không còn giận dữ, chỉ còn một sự mệt mỏi pha lẫn nhẹ nhõm. "Bé Bin không phải con anh, Bảo Duy à. Toàn bộ câu chuyện được dựng lên để ép anh vào một cuộc hôn nhân có lợi cho Tập đoàn Kim Vọng."
"Tại sao?" Bảo Duy hỏi, giọng anh nghẹn lại, hướng về phía Hạ Vy. "Tại sao lại là tôi? Chúng ta đã chia tay bảy năm rồi. Em có thể tìm bất kỳ ai khác."
"Vì anh là người duy nhất tôi tin sẽ không đủ can đảm vạch trần tôi ngay lập tức," Hạ Vy đáp, giọng cô cay đắng. "Vì anh luôn sợ hãi những gì người khác nghĩ về mình hơn là sợ hãi việc phản bội chính lòng tin của bản thân. Tôi đã đúng, phải không? Anh đã trì hoãn xét nghiệm ADN suốt nhiều tuần chỉ vì sợ ảnh hưởng hình ảnh."
Câu nói ấy, dù đến từ một kẻ vừa bị vạch trần, vẫn đâm trúng một sự thật mà Bảo Duy không thể phủ nhận. Anh cúi đầu, không đáp lại được.
Bảo Duy ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm đầu. Cả sảnh chứng kiến hình ảnh ngôi sao sáng nhất của Đội Bạch Hổ Băng Giang sụp đổ, không phải trên sân băng, mà giữa chính sự thật anh đã né tránh suốt nhiều tuần qua.
An ninh tiến đến gần Đinh Bá Vọng và Hạ Vy. Phó Đình Khang, giọng đã lấy lại phần nào bình tĩnh, tuyên bố: "Chúng tôi sẽ chuyển toàn bộ hồ sơ này cho cơ quan chức năng xử lý theo đúng quy định pháp luật."
Đái Trọng Nghiệp bước đến bên con gái, ánh mắt ông chứa đầy một sự tự hào lẫn xót xa khó tả. Ông không nói gì, chỉ siết chặt vai cô, một cử chỉ nói lên nhiều hơn bất kỳ lời nào có thể diễn đạt vào lúc này. Vũ Trọng Nam, đứng gần đó cùng các cầu thủ khác, gật đầu về phía Yên Thảo, ánh mắt ông ánh lên sự nể phục mà ông đã âm thầm dành cho cô suốt nhiều năm qua, giờ mới có dịp được thể hiện công khai.
Đỗ Anh Thư, đứng lẫn trong đám phóng viên, hạ điện thoại xuống, gương mặt cô lộ rõ sự bàng hoàng xen lẫn hối hận. Cô nhận ra mình đã vô tình trở thành công cụ cho âm mưu của Hạ Vy khi đăng bài viết vu khống Yên Thảo tuần trước. Cô tiến đến gần Yên Thảo khi đám đông bắt đầu giãn ra.
"Tôi xin lỗi," Đỗ Anh Thư nói, giọng chân thành. "Tôi đã để cảm xúc và áp lực tin bài lấn át sự thận trọng nghề nghiệp. Tôi sẽ viết lại toàn bộ câu chuyện này một cách công bằng, tôi hứa."
Yên Thảo gật đầu, không trách móc. "Cảm ơn chị. Đó là tất cả những gì tôi mong muốn ngay từ đầu — sự thật được kể lại đúng như nó vốn có."
Yên Thảo lùi lại, đứng cạnh Chấn Phong. Cô cảm thấy một cơn run rẩy chậm rãi lan khắp cơ thể, hậu quả của việc kìm nén căng thẳng suốt nhiều tuần qua giờ mới ập đến. Chấn Phong đặt tay lên vai cô, không nói gì, chỉ đứng đó, vững chãi như một bức tường chắn gió.
"Chúng ta đã làm được," cô thì thầm, giọng vẫn còn run.
"Chị đã làm được," anh sửa lại, nhìn cô với ánh mắt đầy tự hào. "Tôi chỉ đứng cạnh chị thôi."
Trước khi an ninh đưa Đinh Bá Vọng và Hạ Vy rời khỏi sảnh, Hạ Vy quay lại nhìn Yên Thảo lần cuối. "Cô thắng rồi," cô nói, giọng trống rỗng. "Cô hài lòng chưa?"
Yên Thảo nhìn cô, không có chút đắc thắng nào trong ánh mắt, chỉ có một sự mệt mỏi pha lẫn thương hại. "Đây không phải một trò chơi để có kẻ thắng người thua, chị Hạ Vy. Đây là về một đứa trẻ xứng đáng được lớn lên với sự thật, và về những người không đáng bị chà đạp chỉ vì họ chọn im lặng thay vì phản kháng. Tôi không hài lòng. Tôi chỉ nhẹ nhõm vì sự thật cuối cùng cũng được nói ra."
Hạ Vy không đáp lại, chỉ cúi đầu, để an ninh dẫn đi cùng cha mình, giữa ống kính vẫn không ngừng chớp sáng ghi lại khoảnh khắc sụp đổ hoàn toàn của cả kế hoạch mà họ đã dày công dàn dựng.
Ngoài sân băng, tiếng còi báo hiệu giờ khởi động trận chung kết vang lên, như thể cuộc sống, dù vừa trải qua một cơn địa chấn, vẫn phải tiếp tục, cuốn theo nó tất cả những con người vừa chứng kiến một sự thật bị phơi bày ngay trước bình minh của trận đấu quan trọng nhất mùa giải, một trận đấu mà giờ đây, không ai trong sảnh còn có thể nhìn nhận theo cách đơn thuần như trước nữa.