Chương 7
Chương 7 — Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi
Người Không Rời Đi
Ba ngày sau lễ ra mắt mùa giải, Yên Thảo không đến văn phòng phân tích chiến thuật. Cô nằm trong căn hộ nhỏ của mình, rèm cửa kéo kín, điện thoại để chế độ im lặng trên bàn, màn hình sáng lên liên tục với hàng loạt thông báo từ mạng xã hội — nơi đoạn video Bảo Duy phủ nhận "tin đồn" về mối quan hệ với "một nhân viên trong ban huấn luyện" đã được cắt ra, lan truyền với tốc độ chóng mặt, kèm theo hàng nghìn bình luận đoán già đoán non xem "cô nhân viên bí ẩn" đó là ai.
Không ai trong số hàng nghìn bình luận ấy biết tên cô. Đó lẽ ra phải là một sự nhẹ nhõm, nhưng với Yên Thảo lúc này, nó chỉ càng khoét sâu thêm cảm giác mình chưa từng thật sự tồn tại trong câu chuyện của chính cuộc đời mình.
Đái Trọng Nghiệp đến tìm con gái vào buổi tối ngày thứ ba, mang theo một hộp cháo còn ấm. Ông ngồi xuống cạnh giường, không nói gì trong một lúc lâu, chỉ đặt hộp cháo lên bàn.
"Ba không ép con phải quay lại làm việc ngay," ông nói cuối cùng, giọng nhẹ nhàng hiếm thấy ở một người đàn ông vốn quen chỉ đạo cả một đội bóng chuyên nghiệp. "Nhưng ba muốn con biết, dù chuyện gì xảy ra, con luôn có một chỗ đứng ở đội này, bằng chính tên thật của con, không phải danh xưng mơ hồ nào cả."
Yên Thảo không đáp, chỉ quay mặt vào tường. Cô biết cha mình có ý tốt, nhưng lúc này, mọi lời an ủi đều như rơi vào một khoảng trống không đáy trong lòng cô.
Người phá vỡ sự im lặng ấy, một cách bất ngờ, là một tin nhắn đến vào đêm thứ tư, từ một số điện thoại cô không lưu tên nhưng nhận ra ngay: "Tôi không biết chị có muốn nói chuyện không, nhưng nếu chị cần một người lắng nghe mà không phán xét, tôi ở đây. Vệ Chấn Phong."
Cô nhìn tin nhắn ấy hồi lâu, ngón tay lướt trên màn hình mà không gõ được chữ nào. Cuối cùng, cô chỉ trả lời ngắn gọn: "Cảm ơn anh." Rồi đặt điện thoại xuống, nghĩ rằng cuộc trò chuyện sẽ dừng ở đó.
Nhưng sáng hôm sau, khi cô mở cửa căn hộ để lấy báo, cô thấy một túi giấy nhỏ treo trên tay nắm cửa, bên trong là một hộp bánh ngọt từ tiệm bánh cô từng nhắc đến một lần, tình cờ, trong một cuộc trò chuyện ngắn ngủi ở căng tin vài tuần trước — cô còn không nhớ mình đã từng nhắc đến nó, nhưng anh đã nhớ. Kèm theo là một mẩu giấy nhỏ viết tay: "Không cần trả lời tin nhắn nếu chị chưa muốn. Chỉ là tôi nghĩ chị có thể cần thứ gì đó ngọt ngào giữa những ngày này."
Cô đứng ở cửa, cầm hộp bánh trong tay, và lần đầu tiên sau bốn ngày, cô cảm thấy một điều gì đó trong lòng mình khẽ lay động — không phải niềm vui, mà là một sự ngạc nhiên dịu dàng trước việc có người để tâm đến một chi tiết nhỏ bé đến vậy, trong khi người cô yêu suốt bốn năm còn không đủ dũng khí để nhắn cho cô một câu xin lỗi tử tế.
Trong bốn ngày ấy, không phải chỉ có Chấn Phong là người tìm đến cô. Mai Bảo Trâm ghé qua mỗi buổi tối sau giờ làm, mang theo đồ ăn, ngồi kể chuyện phiếm về những sự cố vụn vặt trong đội để cố kéo bạn mình ra khỏi vũng lầy cảm xúc, dù cả hai đều biết rõ những câu chuyện phiếm ấy chỉ là cái cớ để Bảo Trâm có mặt bên cạnh. Vũ Trọng Nam cũng nhắn tin một lần, ngắn gọn nhưng đủ ấm áp: "Đội bóng này không quên những ai đã âm thầm gánh vác nó qua những mùa giải khó khăn nhất. Cô cứ nghỉ ngơi, khi nào sẵn sàng thì quay lại, ghế của cô vẫn còn nguyên đó, dù không ai gọi tên nó là ghế của ai."
Nhưng giữa tất cả những sự quan tâm ấy, có một điều khiến Yên Thảo đau đớn hơn cả: sự im lặng tuyệt đối từ phía Bảo Duy. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi, không một lời xin lỗi nào được gửi đến trong suốt bốn ngày đó. Cô biết anh đang bận rộn với hàng loạt buổi phỏng vấn, với những buổi chụp ảnh gia đình cùng Hạ Vy và bé Bin theo lịch trình dày đặc mà đội truyền thông đã sắp xếp để tận dụng làn sóng chú ý của dư luận, nhưng sự bận rộn ấy không thể là lý do biện minh cho việc anh không dành nổi năm phút để hỏi thăm người đã ở bên anh bốn năm qua đang ra sao sau câu nói của chính anh trên sân khấu.
Đêm thứ tư, cô nhận được một tin nhắn duy nhất từ Bảo Duy, đến rất muộn: "Anh xin lỗi vì câu trả lời hôm đó. Anh không có lựa chọn nào khác trước ống kính. Em hiểu cho anh chứ?" Cô đọc tin nhắn ấy nhiều lần, cảm nhận rõ ràng nó không phải một lời xin lỗi thật sự, mà là một lời biện minh được đóng gói dưới hình thức xin lỗi — một sự khác biệt tinh tế nhưng sâu sắc mà trước đây, khi còn chìm đắm trong tình yêu mù quáng, có lẽ cô sẽ không nhận ra. Cô không trả lời tin nhắn ấy.
Ngày hôm sau, cô quay lại Cung băng Bạch Hổ, không phải vì đã hoàn toàn ổn, mà vì cô nhận ra nằm mãi trong bóng tối căn hộ không giúp cô lấy lại bất cứ điều gì đã mất. Cô bước vào văn phòng phân tích chiến thuật với đôi mắt còn thâm quầng, nhưng lưng thẳng, và bắt đầu làm việc như thể chưa từng có gì xảy ra — dù ai cũng có thể nhận ra điều đó không hoàn toàn đúng.
Chấn Phong tìm đến cô vào giờ nghỉ trưa, mang theo hai hộp cơm, đặt một hộp trước mặt cô mà không hỏi ý kiến trước. "Tôi đoán chị chưa ăn trưa," anh nói, ngồi xuống đối diện.
"Anh đoán đúng," cô đáp, giọng vẫn còn hơi khàn nhưng đã có chút sức sống trở lại.
Họ ăn trong im lặng một lúc, rồi Chấn Phong lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng chân thành. "Tôi không biết đầy đủ mọi chuyện đã xảy ra giữa chị và Bảo Duy. Nhưng tôi biết một điều: suốt bốn năm qua, mọi chiến thuật giúp đội này thắng những trận đấu khó khăn nhất đều mang dấu ấn của chị, dù không ai gọi tên chị ra. Điều đó không biến mất chỉ vì một người không đủ can đảm thừa nhận nó trước ống kính."
Yên Thảo ngước lên nhìn anh, đôi mắt hơi cay. "Anh biết à?"
"Tôi đoán ra, rồi Vũ Trọng Nam xác nhận," anh gật đầu. "Nhưng thật ra tôi không cần ai xác nhận cả. Chỉ cần đọc kỹ vài bản phân tích, tôi cũng nhận ra người viết chúng hiểu khúc côn cầu ở một tầng sâu hơn rất nhiều người tự xưng là chuyên gia mà tôi từng gặp."
"Vậy sao anh không nói gì trước đây?" cô hỏi, vừa tò mò vừa có chút phòng thủ.
"Vì tôi nghĩ đó không phải chuyện của tôi để phơi bày," anh đáp thẳng thắn. "Nếu chị chọn giữ kín vai trò của mình, đó là quyền của chị. Tôi chỉ không muốn chị nghĩ rằng vì không ai nói ra, nên giá trị của chị không tồn tại."
Câu nói ấy chạm đến đúng nỗi sợ hãi sâu kín nhất mà Yên Thảo đã mang theo suốt những ngày qua — nỗi sợ rằng nếu không ai công nhận, có lẽ những gì cô đã làm thật sự không có ý nghĩa gì. Nghe Chấn Phong nói ra điều ngược lại, một cách chắc chắn và không cần cô phải thuyết phục, khiến một phần nào đó trong cô bắt đầu tan chảy lớp băng giá đã đông cứng suốt mấy ngày qua.
"Cảm ơn anh," cô nói, giọng chân thành hơn bất kỳ lời cảm ơn xã giao nào cô từng nói trong nhiều tháng qua. "Vì đã nhìn thấy."
"Tôi chỉ nói sự thật thôi," Chấn Phong đáp, mỉm cười nhẹ. "Chị không cần phải mạnh mẽ ngay lập tức đâu. Nhưng khi nào chị sẵn sàng đứng dậy hoàn toàn, tôi tin chị sẽ đứng dậy theo cách khiến tất cả những ai từng xem nhẹ chị phải nhìn lại."
Buổi chiều hôm đó, Yên Thảo trở lại bàn làm việc, mở lại những file phân tích cô đã bỏ dở suốt bốn ngày. Nhưng lần này, khi tay cô lướt trên bàn phím, có một điều gì đó đã khác — không phải sự nhiệt huyết mù quáng cô từng có khi làm việc vì tình yêu dành cho một người, mà là một sự tỉnh táo mới mẻ, nơi cô bắt đầu tự hỏi, lần đầu tiên một cách nghiêm túc, rằng liệu câu chuyện về "đứa con" của Bảo Duy có thật sự đơn giản như những gì đã được trình bày trước công chúng hay không.
Cuối ngày hôm đó, khi cô thu dọn bàn làm việc để ra về, Chấn Phong ghé qua một lần nữa, đứng tựa vào khung cửa. "Ngày đầu tiên trở lại thế nào?" anh hỏi.
"Khó hơn tôi tưởng," cô thành thật trả lời, "nhưng cũng dễ chịu hơn tôi tưởng, theo một cách khác."
"Vậy là ổn rồi," anh gật đầu, rồi ngần ngừ một lúc trước khi nói tiếp. "Tôi không muốn vượt quá giới hạn, nhưng nếu chị cần một người cùng nhìn lại mọi chuyện một cách khách quan, không cảm xúc, tôi sẵn sàng. Đôi khi một góc nhìn từ bên ngoài giúp người ta thấy rõ những điều mà khi đứng quá gần sẽ không thể nhìn thấy được."
Yên Thảo nhìn anh một lúc, cảm nhận được sự chân thành không vụ lợi trong lời đề nghị ấy. "Tôi sẽ nhớ điều đó," cô nói, và lần đầu tiên trong nhiều ngày, một nụ cười thật sự, dù còn mỏng manh, xuất hiện trên gương mặt cô khi cô rời khỏi tòa nhà huấn luyện, bước ra bãi đỗ xe dưới ánh hoàng hôn nhạt nhòa của thành phố Băng Giang.